Con đường thời gian – IuSeob couple

story5

Author: Hss2105
Pairing:  IUSeob
Ost:   Back at one- Shayne Ward
Rating: T
Summary: Cuộc đời họ được gọi là không  duyên phận với nhau.
============================.============================================

It’s undeniable… that we should be together…
It’s unbelievable… how I used to say that I’d fall never
The basis is need to know, if you don’t know just how I feel,
Then let me show you now that I’m for real…
If all things in time, time will reveal…
Yeah…

_”Thưa cậu chủ, ..”- giọng một ông lão mặc vest vang lên trong không gian tĩnh lặng.

_”Suỵt”- Giọng của một thanh niên đang ngồi, hai tay chống lên bàn đỡ lấy khuôn mặt đờ đẫn.

Bên ngoài trời đang mưa rất to, những tiếng mưa đập vào cửa sổ kính của tầng 33 như pháo nổ lí nhí. Chàng trai ra hiệu cho vị thư ký già lui ra và nhìn sang phải, nơi bức hình nhỏ của một cô gái đang cười như mỉm cười với cậu. Cậu bật cười nhưng trong lòng đau đớn.

flashback

_” Ba bảo con sắp lấy vợ là sao á?”- cậu nhóc tầm 15-16 tuổi gì đó đang gào lên trước cửa phòng làm việc của ba mình, tay cậu vẫn cầm gói bim bim đang ăn dở.

Cậu giật mình khi thấy ba không nói gì và bước ra la cho mình một câu rồi đóng cửa rầm lại và ngồi bàn bạc tiếp với ông gì lạ hoắc.

_”Thôi nào con, để cho appa nói chuyện với đối tác.”- Omma đi tới an ủi rồi dụ cậu lên phòng nằm nghỉ.

_”Nhưng mà, con nghe..con nghe..”- cậu nhóc.

_”Thôi nào, ngoan, nghe lời omma nha.”-Omma dịu dàng thúc cậu bé lên phòng.

_”Vâng.”- cậu nhóc.

Cậu nhóc cầm gói bim bim chạy lên phòng, đóng rầm cửa lại vì muốn thể hiện sự oai với ba mình. Cậu không thích bị bắt ép lấy vợ đâu. Cậu ghét nhất kiểu phong kiến như thế, cậu ghét lắm. Cậu cầm bim bim lăn lộn trên giường, mở toang mắt nhìn lên trần nhà. Im lặng..im lặng..

End flashback

Cậu nhóc đã lớn, trở thành một người thành đạt. Cậu nhìn bức hình xoa nhẹ mái tóc của cô gái. Có lẽ, chẳng bao giờ cậu nghĩ rằng mình sẽ yêu người con gái này. Cậu chẳng thể tin được rằng, mình lại ham muốn có được cô vợ này..

Cậu đứng dậy, đi ra cửa sổ. Cậu đưa tay lên ô cửa kính và nhìn ra ngoài xa. Mưa làm trắng xóa cả thành phố, mưa buồn. Cậu cũng buồn. Có lúc cậu nghĩ rằng mình sẽ chẳng bao giờ đạt được những gì mà mình mong muốn đâu.

Flashback

_”Nè, cậu chủ, sao cậu không vào phòng ?”- Vị thư ký già luôn đi theo cậu từ khi còn bé.

_”Ta muốn xemmmmm.”- Cậu nhóc càu nhàu, cậu rón rén bước từng bước nhẹ làm những thực khách đi ngang cũng ngoái nhìn.

_”Nhưng mà, cậu chủ đã đến đây rồi thì sao..không vào a.?”- Vị thư ký.

_”Ưi, nói hoài vậy, ta trốn học muốn xem cô dâu tương lai của mình cơ mà.”- Cậu nhóc.

Cậu nhìn vào khe cửa, bên trong là appa và omma cậu đang cười cười nói nói với 3 người ngồi đối diện. Cậu đưa mắt nhìn họ, cậu nhận ra cái ông lạ hoắc đã đến thăm gia đình cậu bữa trước. Cậu nhìn sang bên cạnh ông ấy và bàng hoàng với vẻ đẹp thiên thần của cô gái.

_”Cô ấy thật đẹp”- cậu nhóc.

_”Vậy cậu chủ vào ..”-thư ký.

_”Không, ta ở đây ngắm nàng thôi.”- cậu nhóc toét miệng cười.

Cô nhóc đỏ mặt đáng yêu, ngại ngùng cúi xuống cám ơn lời khen của omma cậu. Làn da cô trắng và đôi mắt to tròn long lanh đầy tinh nghịch, nụ cười cô làm cậu xao xuyến.

End flashback


One… you’re like a dream come true…
Two… just wanna be with you…
Three… girl it’s plain to see… that you the only one for me…
Four… repeat steps one through three…
Five… make you fall in love with me…
If ever I believe my work is done… then I start Back at One (yeah)

Cậu đi trở về bàn làm việc, vớ tay lấy cái áo khoác trên ghế và xách túi ra khỏi phòng làm việc. Vị thư ký già đi cùng cậu và họ bước vào thang máy.

Ding doong..

Bản nhạc giao hưởng du dương vang lên trong thang máy. Yoseob nhìn bản thân mình trong gương, khuôn mặt cậu cũng đâu phải là xấu, cũng đâu phải là quá trẻ con. Ah mà ai nhìn vào cũng bảo như con nít, hèn gì gái buông. Mặc kệ họ, cậu không quan tâm. Trong tim cậu lúc nào cũng có hình bóng của một người duy nhất.

Flash back

_” Ý appa là sao?”- Cậu nhóc buông muỗng trên bàn –“ Họ không chịu kết thông gia với nhà ta nữa sao?”

Cậu gào lên trong vô vọng, tiếc nuối.

_”Im lặng đi.”- Appa nghiêm khắc đang ngồi uống tách cà phê và lật tờ báo sang trang thứ hai.

_”Yoseob, mau ăn rồi đi học, lẹ đi con.”- Omma dịu dàng vuốt ve mái tóc của cậu.

_”Con không được cưới cô gái đó sao? Lỡ cô ấy bị cướp đi thì sao?”-Yoseob

Tích tắc, căn phòng ngộp ngạt.

_” Con gái gia đình thông gia gặp tai nạn, và cô bé đã bị thương vùng mặt. Họ tự ái nên từ hôn.”- Appa thở dài.

Yoseob thẫn thờ, cậu chớp mắt không tin vào những lời Appa nói.

_”Appa nói dối con.”-Yoseob-“ Appa không muốn con cưới con gái của họ vì họ là những người tham của, nhưng appa à, đó là do ba mẹ cô ấy chứ đâu..”

Appa Yoseob đứng lên và xách vali đi ra khỏi phòng ăn. Omma chạy theo kéo lại và nói điều gì đó nhưng appa của cậu gạt phăng ra, bước tiếp ra cửa và lên xe đi mất. Omma quay lại nhìn cậu lắc đầu..

End flashback

So Incredible… the way things work themselves out…
And all emotional, once you know what it’s all about babe…
And undesirable… for us to be apart…
Never would of made it very far…
Cause you know that you’ve got the keys to my heart

Yoseob và bác thư ký leo lên chiếc xe hơi. Bác tài gật đầu chào họ và tiến thẳng trên con đường mưa. Yoseob nhìn sang bên ngoài cửa sổ. Trời mưa mà họ cũng quay MV được, cậu thấy một diễn viên và chàng ca sĩ nào đó – cậu quên tên rồi đang chạy rồi tát nhau. Cậu phì cười.

_”Cậu chủ cười gì thế ạ?”- thư ký.

_”Không..không có gì.”- Yoseob.

Đi được một đoạn, chiếc xe dừng vì đèn đỏ. Trên vỉa hè là hai thanh niên, một nam cao và một nữ thấp hơn một chút. Chàng thanh niên với cây dù vàng đang cố gắng kéo cô gái lại sát bên mình như sợ cô gái bị ướt dù cậu đã ướt cả vai áo. Cô gái nói điều gì đó khiến cậu trai cốc đầu cô một cái. Yoseob nhìn họ chăm chú và khi đèn xanh bật lên..

Flashback

_”Thưa cậu chủ, đã hai ngày nay cậu trốn học rồi, giáo viên gửi thư về..”- vị thư ký chạy theo cậu khi cậu chạy tới núp đằng sau thân cây để đi theo cô gái.

_”Suỵt, chuyện đó thì ông giấu thư cho tôi là được chứ gì.”-Yoseob.

_”Nhưng mà, nhưng mà lỡ ông chủ bà chủ biết được thì tôi chết mất.”-vị thư ký.

_”Tôi bảo kê cho chú là được chứ gì.”-Yoseob.

Cậu nghiêng người nhìn sang bên phải, cô gái đang quay đầu lại nhìn cậu chớp chớp mặt. Yoseob đỏ mặt vội rụt người lại thở hổn hển. Tim cậu cứ đập thình thịch.

_”Cậu chủ có sao không ạ?”-Thư ký.

_”Không sao đâu chú.”- Yoseob.

Cậu hít hơi và lại nghiêng người, cô gái vẫn nhìn về hướng cậu. Cậu lại rụt người lại, thở hổn hển. “ Chết rồi.” Chân tay cậu run, người cậu vã mồ hôi.

_”Cậu chủ..”-Thư ký.

Yoseob quyết định đây là lần cuối cùng. Hahaha lần cuối cùng, mạnh dạn lên nào. Cậu bước ra và ..

_”Ớ..”- Yoseob

Cậu bước ra và chẳng thấy ai ở đấy cả. Cậu quay ra đằng sau.

_”Chú có thấy cô bé đó không?”- Yoseob.

_”Không ạ.”- Thư ký.

_”Tại sao chú không canh chừng?”-Yoseob –“ Grừ..”

Cậu quyết định chạy thẳng và chạy thẳng và quẹo phải như con đường dẫn cậu. BANG!

Cậu ngã cái bệt xuống đất, một bóng đen che cậu với ánh chiều tà.

_”Cậu là ai? Và tại sao cậu đi theo tôi?”

Cô gái đó nửa khuôn mặt bị cháy xém vẫn thấy một ít ở vùng mắt. Khuôn mặt cô được che khuất đằng sau khẩu trang như người Ả rập.

_”Tôi..”- Yoseob.

Đằng xa có tiếng gọi vang của vị thư ký.

_”Cậu chủ…”- thư ký.

Yoseob đứng dậy, phủi phủi bụi đất dính trên mông. Cậu phủi phủi hai tay và giơ tay ra.

_”Xin chào, anh tên là Seob.”- Yoseob.

One, you’re like a dream come true
Two, just wanna be with you
Three, girl it’s plain to see
That you’re the only one for me
Four, repeat steps one through three
Five, make you fall in love with me
If ever i believe my work is done
Then i start back at one

_”Vậy thì Seob này, đừng có đi theo tôi nữa, được chứ?”- Cô gái.

_”Nhưng mà,..”- Yoseob-“  Em tên chi?”

_”Ji Eun.”- Ji Eun mỉm cười.

Dù cậu không thể thấy nụ cười của cô qua cái khẩu trang ấy nhưng mà chắc nụ cười ấy rất đẹp. Cậu vẫn nhớ như in nụ cười lúc đầu mà cậu gặp cô.

end flashback

Khi đèn xanh bật lên, chiếc xe của Yoseob chạy thẳng. Yoseob chợt la lớn làm bác tài thắng gấp.

_”DỪNG XE LẠI.”

_”Cậu chủ, cậu sao thế ạ?”-vị thư ký già.

Yoseob không nói gì, cậu mở cửa và chạy về hướng ngược lại. Cậu ngơ ngác nhìn xung quanh.

_”Cậu chủ không đem dù sẽ bị ướt đó.”- vị thư ký chạy theo cậu.

Cặp đôi khi nãy, họ đâu mất rồi, không thấy họ. Yoseob vừa chạy vừa ngó, không thấy họ. Và đôi mắt cậu dừng lại ở công viên gần đó. Cậu băng qua đờng một cách nhanh chóng, mặc kệ trời mưa. Cậu đang đứng ôm cây như thời gian trước đây cậu đã làm. Cậu nhận ra cô gái đó là Ji Eun, vợ hụt của cậu. Vậy còn chàng trai bên cạnh cô là ai?

Say farewell to the dark night
I see the coming of the sun
I feel like a little child
Whose life has just begun
You came and breathed new life
Into this lonely heart of mine
You threw out the life line
Just in the nick of time

Không lẽ cô đã có người yêu? Uh cũng phải, đã quá lâu rồi giờ hai người mới gặp nhau cơ mà. Yoseob đau lòng khi thấy người con trai đó quan tâm chăm sóc cho Ji Eun. Cậu ngồi bệt xuống, những giọt mưa không rơi xuống cậu nữa.

_”Cậu chủ sẽ bị bệnh mất.”- Vị thư ký già mỉm cười rồi đưa cây dù che cho cậu.

_”Không, chú sẽ ướt mất, chú bệnh mất.”- Yoseob mỉm cười rồi đẩy cây dù đi.

Cậu nhìn họ, họ vẫn cười nói vui vẻ.

_”Đó chẳng phải là cô Ji Eun và anh trai cô ấy sao?”- vị thư ký nhìn theo cậu.

_”Anh trai sao?”- Yoseob.

_”Vâng, theo như những gì  tôi tìm hiểu về cô Ji Eun thì đó là Seulong, anh trai cô ấy. Người đã chăm sóc Ji Eun sau khi ba mẹ cô ấy li dị và bỏ đi. Cô ấy vẫn chưa phẫu thuật khuôn mặt nhỉ?”- vị thư ký già.

Yoseob đứng dậy, cậu nhìn họ rồi nhìn chú thư ký của mình.

_”Sao chú không nói chuyện này cho tôi biết?”-Yoseob

_”Tôi..ngài chủ tịch không cho phép tôi nói ạ.”- vị thư ký gập đầu tạ lỗi.

_”Thôi, đừng như thế mà. Không sao đâu ạ.”-Yoseob.

Yoseob nhìn họ rồi bảo chú thư ký lên xe đi về. Mấy ngày sau, trong văn phòng của cậu. Hôm ấy là trời nắng đẹp.

Cộc cộc cộc.

_”Mời vào.”- Yoseob.

==============================.====================================
_”Lâu rồi không ra ngoài ha.”-Seulong quay sang nhìn em mình mỉm cười.

_”Vâng.”-Ji Eun.

Hai anh em nhà này đã đến xem cuộc thi toàn quốc về ca hát mà Seulong cho rằng nó sẽ giúp cho em cậu cảm thấy thoải mái hơn.

_”Oppa ơi, họ hát hay quá.”- Ji Eun.

_”Em gái của oppa cũng hát hay lắm mà.”- Seulong mỉm cười xoa đầu em gái.

_”Em không hát lâu rồi, sợ giờ ..”- Ji Eun.

_”Không được sợ nà, tự tin lên, em gái của anh là số một.”- Seulong.

_”Hahaha, oppa làm em bể mũi mất.”- Ji Eun đỏ mặt.

Seulong cười với cô em của mình và nhìn sang phải, chàng gật đầu chào một bóng người. Yoseob cũng gật đầu chào anh, bản thân cậu nghĩ rằng thật vui khi thấy Ji Eun lại cười. Trên tay cậu là tập hồ sơ bệnh án của Lee Ji Eun, mà trong đó ghi rằng “ Phẫu thuật thẫm mỹ mặt thành công.”

Chương trình kết thúc, Yoseob đứng dậy và đi ra khỏi dãy ghế gặp phải Ji Eun.

_”Ơ, xin lỗi.”- Yoseob.-“ Mời cô đi trước.”

_”Cám ơn ạ.”- Ji Eun mỉm cười.

Yoseob hạnh phúc , Ji Eun vừa ra khỏi phòng, cậu lập tức chạy theo. Cậu mau chóng chạy xuống những bậc thang và nắm lấy tay Ji Eun giữ lại.

One, you’re like a dream come true
Two, just wanna be with you
Three, girl it’s plain to see
That you’re the only one for me
Four, repeat steps one through three
Five, make you fall in love with me
If ever i believe my work is done
Then i start back at one

_” Ơ anh này..”- Ji Eun.

_”Sao thế em?”- Seulong quay lại và nhận ra Yoseob.

_”Cậu làm rớt cái khăn tay nè.”- Yoseob đưa cho Ji Eun cái khăn tay trắng với hình thêu là chú chim nhỏ màu xanh.

_”Cám ơn anh.”- Ji Eun.

_”Đừng bao giờ đầu hàng trước đau khổ, mạnh mẽ lên nhé chú chim xanh bé nhỏ.”- Yoseob.

_”Ý anh là..”- Ji Eun.

_” Hì hì, đừng để ý, bất chợt tôi nói thế thôi.”- Yoseob cười.-“ Xin chào, anh tên là Seob..”

_”Seob, rất vui được gặp anh.”- Seulong-“ Giờ hai anh em tôi có việc nên phải về trước.”

_”Vâng, hai người đi cẩn thận.”- Yoseob nhìn Seulong khẽ gật đầu..

Flashback

Yoseob nhìn họ rồi bảo chú thư ký lên xe đi về. Mấy ngày sau, trong văn phòng của cậu. Hôm ấy là trời nắng đẹp.

Cộc cộc cộc.

_”Mời vào.”- Yoseob

_” Xin chào, tôi là Seulong, nghe nói anh có hứng thú với công ty tôi..”- Seulong mỉm cười giơ tay ra.

Yoseob nhẹ nhàng bắt tay lại và ra hiệu cho Seulong ngồi xuống.

_”Tôi sẽ vào thẳng vấn đề, tôi muốn được giúp đỡ anh và em gái anh.”- Yoseob.

_”Là sao?”- Seulong.

_”Tôi sẽ giúp em gái anh làm phẫu thuật thẫm mỹ.”- Yoseob-“ Theo tôi hiện biết thì kinh tế công ty anh đang gặp khó khăn, vì thế tôi sẽ giúp công ty anh phát triển.”

_”Đổi lại là cái gì? Chẳng phải anh đang trêu chọc chúng tôi sao, YANG YOSEOB?”- Seulong.

_”Không hề, tôi muốn giúp cho cô ấy, tôi muốn cô ấy mỉm cười trở lại.”- Yoseob.

_”Gia đình cậu sẽ không cho phép”- Seulong.-“ Với lại, cậu không là gì với gia đình chúng tôi, lí do thật sự của cậu là gì chứ? Trong khi đó cậu với Ji Eun chả là gì của nhau cả.”

_”Tôi nói rồi, tôi muốn thấy cô ấy cười.”- Yoseob.

end flashback

_” Chào anh”- Ji Eun gật đầu chào rồi đi theo anh ra xe.

Có một bàn tay đặt lên vai Yoseob làm cậu giật mình quay lại.

_”Ah, anh bạn.”- Yoseob mừng rỡ ôm lấy Wooyoung.-“Cậu vẫn khỏe chứ?”

_”Khỏe, cám ơn cậu.”- Wooyoung.

_”Vì sao cám ơn tớ?”- Yoseob

_”Vì đã gửi thư động viên tớ mỗi ngày kể từ ngày cô ấy mất.”-Wooyoung.

_”Bạn bè mà.”-Yoseob-“ Tớ xin lỗi vì không đến thăm cậu, công việc đó mà.”

Đằng xa, Ji Yeon bay tới khoác tay lên vai hai anh bạn.

_”Lâu mới gặp, đi nhậu đi.”- Ji Yeon.

Họ mau chóng ra xe, vị thư ký già mở cửa xe cho họ bước vào. Yoseob nhìn và nói vị thư ký:

_”Chú có thấy kì lạ khi cháu đi khuyên người ta mạnh mẽ hơn trong khi mình không làm được không?”- Yoseob.

_”Tôi tin là cậu chủ sẽ có can đảm để nói hết lòng mình với người con gái mà mình yêu thương.”- Thư ký.

Yoseob mỉm cười ” cám ơn chú” và bước vào xe…

Ở trong lòng đất, qua những thạch nhủ. Suzy nhìn hình ảnh Wooyoung đang cười hạnh phúc, tim cô cũng vui lay.

_”ĐẾN NƠI RỒI.”- Thiên thần nói.-“ Chào mừng đến với địa ngục.”

End story 5

story9

Author: Hss2105
Pairing:  IuSeob
Ost:   Soledad – Weslife
Rating: T
Summary: Cuộc đời họ được gọi là không biết có bên nhau được không?
=============================================.================================

Gần 12 giờ đêm, Yoseob vừa về tới nhà, cậu cởi bỏ cà vạt và đặt lên thành ghế, từ từ đi tới giường ngồi phịch xuống. Cậu đưa tay lấy khung hình trên cái tủ cạnh giường. Hình Ji Eun đang mỉm cười, cậu có tấm hình này từ mẹ cô cách đây mấy năm trước. Cậu tự mỉm cười một mình, nâng niu bức hình, ôm vào lòng và rồi thở dài.

Ji Eun vẫn chưa thật sự biết cậu là người từng hứa hôn với cô. Mà chả phải là cậu và Seulong đã đồng ý việc không nhắc lại chuyện ấy rồi sao?

Yoseob thở dài, cậu đưa tay lên làm rối tóc khi nhớ về lúc gặp Ji Eun ở đồn cảnh sát, cậu tự hỏi sao cô lại đến đồn cảnh sát? Cậu ngã lưng xuống giường rồi lại thở dài. Cậu nhìn lên trần nhà, những ngôi sao dạ quang lấp lánh.

Và cậu thiếp đi lúc nào cũng không biết được nữa. Cánh cửa phòng cậu nhẹ nhàng mở ra, vị quản gia già nhẹ nhàng bước vào , kéo chân cậu đặt lên giường, cởi giày cậu ra rồi đắp chăn cho cậu chủ. Ông già nhìn cậu khẽ lắc đầu rồi bước tới vặn đèn. Ông nhìn thấy cạnh tủ là bức hình của Ji Eun . Ông đi ra cửa đóng lại và khẽ lầm bầm.

_” Cậu chủ vẫn mãi yêu cô bé ấy đến thế sao?” – vị quản gia già đi trên hành lang ánh sáng đã làm dịu đi –“ thật là, cứ thế mãi..”

If only you could see the tears in the world you left behind
If only you could heal my heart just one more time
Even when I close my eyes
There’s an image of your face
And once again I come I’ll realise
You’re a loss I can’t replace


Ngày hôm sau, Yoseob từ chối việc đi làm, từ chối việc mặc những bộ vest thường ngày, cậu vận trang phục của một thanh niên với chiếc áo trắng bên trong, bên ngoài là kiểu áo shirt kẻ sọc ca rô kèm quần short và đôi giày thể thao. Cậu đội nón bảo hiểm và chào tạm biệt vị quản gia khi leo lên chiếc xe đạp phóng ra đường.

Trời nắng sưởi ấm cơ thể cậu, Yoseob hít một hơi và phóng xe xuống con dốc rồi lại lên đèo. Cậu đạp xe suốt đến khi trời nắng gắt hơn. Cậu dừng lại ở khu đồi vắng cát đỏ, rồi lại đạp xe thật nhanh xuống bãi biển. Biển california lúc nào cũng đông khách, có gần hàng đống người tắm nắng, lũ trẽ tung tăng chạy nhảy, mấy đứa nhỏ hơn đang chơi trò xây lâu đài trên bụng ba bọn chúng. Yoseob nhìn khắp một lượt, cậu đạp tới chỗ quầy nước và gọi ly nước ép. Cậu lấy khăn lau mặt và nhanh như chớp giật cái bàn tay đang len lén đi trên cánh tay cậu.

_” Anh chàng đẹp trai làm gì dữ vậy?”- một cô nàng lạ hoắc với mái tóc nâu dài, làn da trắng nháy mắt khi thấy thân hình cậu.

_” Nước của anh đây.”- người phục vụ đưa ly nước ép cho Yoseob.

Cô nàng vẫn nhìn cậu chăm chú nhưng Yoseob uống ực ực rồi tạm biệt đạp xe đi. Đằng sau cậu là tiếng la của cô nàng đó, cậu cười. Trên con đường, những đôi yêu nhau đang ôm nhau, hôn nhau làm cậu ngượng ngùng rẽ bánh và quẹo lên khu chợ. Con đường tắt cậu cùng Wooyoung hay đi hôm nay bỗng nhiên cũng khá đông đúc. Yoseob rất giỏi trong việc luồng lách và quá đơn giản khi tiếp đất thành công sau khi chạy trên thành vịn.  Vì quá hả hê với sự tiến bộ mình đạt được, cậu đã tông thẳng xe vào một cô gái mà trong giây lát cậu đã đâm vào cô…

Ji Eun..

Soledad
It’ s a keeping for the lonely
Since the day that you were gone
Why did you leave me

Trong hoàn cảnh lúc này, Yoseob đang cực kỳ mất cảm giác đau, cậu đang đè lên Ji Eun và đôi môi cậu đang đặt ở cổ cô gái ấy. Ji Eun mở trợn mắt lên nhìn. Chỉ giây lát thôi.. sau khi định hình lại mọi việc.

_” Ối, cho anh xin lỗi.”- Yoseob đứng dậy đỡ lấy Ji Eun.

Ji Eun phủi phủi bụi trên cái váy của mình rồi nhìn Yoseob chăm chăm, cô mỉm cười rồi xòe tay ra.

_” Cái gì cơ?”- Yoseob ngu ngơ.

_”TIỀN..BỒI THƯỜNG.”- Ji Eun đọc to từng chữ.

_”Cái gì?”- Yoseob –“ Tiền gì chứ?”

Ji Eun nhăn mặt nhìn Yoseob rồi chỉ vào cái cổ hơi ửng đỏ.

_” Nãy môi và răng anh phập vào đây này.”- Ji Eun chỉ chỉ.

_” Ối..”- Yoseob đỏ mặt. Đúng vậy, ban nãy cậu hôn lên cổ cô, và răng cậu có hơi nhe ra một tí. Thật sự cậu không phải ma cà rồng tính hút máu người đâu.

_” Để anh bù em kem trộn nha.”- Yoseob.

_” Lớn già đầu rồi còn kem, không thích.”- Ji Eun.

_” Thôi mà, chúng ta cũng gặp nhau vài lần rồi mà..”- Yoseob.

_” Hừm, có à? Sao em không nhớ nhỉ?”- Ji Eun thắc mắc , tay làm dấy tích đưa lên cằm suy nghĩ rồi gật gật – “ Ừ, cũng có gặp vài lần. ”

Yoseob mắt sáng rỡ nhưng rồi lại ỉu xìu ..

_” Nhưng anh tên gì ấy nhỉ?”- Ji Eun.

_” Yo.. à không Seob “ – Yoseob nói.

_” Yo-antue-Seob à ?”- Ji Eun.

_” Seob “- Yoseob lắp bắp.

_”  May quá “ – Ji Eun thở phào.

_” Sao may ?” – Yoseob nói.

Hai người đi trên con đường, nắng đã lên cao hơn rồi. Bên cạnh họ là lũ trẻ thích thú với chú hề to tướng đang nhảy bài gangnam style.

_” May quá anh không tên là Yoseob”- Ji Eun bật cười.

_” Sao lạ thế?”- Yoseob giật bắn mình.

_” Em ghét cái tên Yoseob lắm, vì hắn mà ba mẹ em..”- Ji Eun nói dở

_” Ba mẹ em, làm sao cơ?”- Yoseob.

_”Chuyện dài dòng lắm.”- Ji Eun –“ Mà anh bảo đền bù cho em mà.”

_” Uh, quán kem đá bào ở kia ha”- Yoseob.

_” Uhm, tuyệt.”- Ji Eun.

Niềm hạnh phúc của Yoseob, ước muốn của cậu cũng trở thành sự thật bởi vì ngay lúc này đây.. cậu nhìn sang bên cạnh mình. Cả hai đang ngồi trên thành gỗ ngăn con đường với bãi biển với hàng trăm, hàng ngàn người. Ở kia, một đôi đang đùa vui nghịch nước. Ở bên này, hai người yêu nhau vừa thắng bạn họ trong trò bóng chuyền. Rồi ngay tại đây Ji Eun đang mỉm cười dịu dàng và măm măm ly đá bào siro dâu của mình. Hạnh phúc, thật sự hạnh phúc đã đến với cậu rồi hay sao ? Nhưng..không..

Reng reng reng, bản nhạc It’s not goodbye vang lên và Ji Eun xin lỗi Yoseob trước khi nghe máy.

_” Alo, oppa à.”- Ji Eun

Yoseob nhìn ra ngoài kia, rồi lại nhìn trời.

_” Xin lỗi anh, em phải về.”- Ji Eun rối rít xin lỗi vội đứng dậy.

_” Để anh đưa em đi.”- Yoseob.

_” Không sao đâu anh”- Ji Eun mỉm cười –“ Hẹn gặp lại anh khi khác nhé!”

Yoseob đứng im trong giây lát khi Ji Eun vội chạy đi.

Yoseob dắt xe về, điện thoại cậu reo lên…

Soledad

In my heart you were the only
And your memory lives on
Why did you leave me
Soledad


Bản nhạc Soledad vang lên trong quán cà phê, Wooyoung đang ngồi trước mắt cậu với đôi mắt buồn. Ban nãy, Yoseob đến công  ty của bạn mình và vực anh chàng tham công việc này thoát khỏi đống giấy tờ đó. Họ cãi nhau vì việc Wooyoung cứ mãi nghĩ về Suzy, vợ sắp cưới của anh chàng, người đã mất trong một vụ tai nạn mà bạn cậu luôn tự trách mình về những gì đã xảy ra. Im lặng, Yoseob nhìn người phục vụ, khẽ gọi tách cà phê rồi nhìn anh bạn của mình. Lại im lặng. Yoseob không thể chịu đựng được hơn nữa.

_” Cậu nghĩ những lời nói của tớ là sai sao?”- Yoseob.

_” Không..”- Wooyoung cũng mở miệng, khuôn mặt anh vẫn lạnh lùng, đôi mắt buồn – “ Cậu nói hoàn toàn chính xác.”

_” Vậy, thì sao ?”- Yoseob.

_” Hừm, tớ nghĩ là Suzy cũng không muốn tớ như thế này.”- Wooyoung.

Cậu gật gù. Trong suy nghĩ của cậu, Suzy là cô bạn tốt, tất nhiên cậu và Suzy không thân nhau như Ji Yeon với cậu cho lắm nhưng mà Suzy thật sự là cô gái tốt. Cô nàng tài giỏi, xinh đẹp và hát rất hay. Nếu không phải vì trong tim cậu luôn có hình bóng của Ji Eun thì có lẽ cậu đã đổ Suzy từ lâu rồi. Từ lúc Wooyoung giới thiệu với cậu Suzy là người yêu và không lâu sau đó là vợ sắp cưới. Đời, ai biết được. Tiếc cho số phận của Suzy, cậu nhìn Wooyoung cậu cũng nghĩ về mình.

Ji Eun, Ji Eun, Ji Eun.

Walking down the streets of Nothingville
Where our love was young and free
I can’t believe just what an empty place
It has come to be
I would give my life away
If it could only be the same
Cause I conceal the voice inside of me
That is calling out your name

_” Cậu lo cho tớ, vậy cậu thì sao?”- Wooyoung.

_”Tớ, khi có cơ hội.”- Yoseob – “ Tớ không muốn làm anh bạn của mình đau lòng khi thấy tớ có người yêu đẹp tuyệt vời đâu.”

_” Hahaha, thằng này.”- Wooyoung bật cười. –“ Thế là người yêu cậu tên gì? Xinh không?”

_” Xinh cực xinh, tên cực đẹp.”- Yoseob –“ Lee Ji Eun là tên cô ấy.”

Cậu đâu có biết rằng Wooyoung khẽ giật mình và ngơ ngác nhìn cậu. Wooyoung thở dài một cái nhỏ và bảo ” Không có gì.”

Buổi tiệc cà phê kết thúc, họ trở lại công ty. Yoseob thấy Wooyoung dừng chân lại và đứng im.

Một giọng nói quen thuộc đối với Yoseob vang lên và cái bóng rất quen chạy tới ôm lấy Wooyoung sau khi thấy cậu ấy.

_” Wooyoung “- Ji Eun ôm chặt Wooyoung trong sự ngỡ ngàng của cậu.

Ji Eun, quen Wooyoung sao? Nhưng, ..làm thế nào..?

Không lẽ quen ở đồn cảnh sát ?

Wooyoung gỡ tay cô ấy ra rồi Ji Eun cười tủm tỉm đưa cái túi xách cho Wooyoung. Wooyoung đưa tay và lấy ra, bên trong là chiếc hộp cơm được để cẩn thận cùng bình giữ nhiệt và cả hộp trái cây mà Ji Eun bảo tự tay cô làm. Đầu Yoseob lúc này như quay cuồng, cậu chóng mặt quá.

_” Ah, anh Seob “- Ji Eun mỉm cười –“ Lại gặp anh rồi nè.”

Wooyoung với Yoseob im lặng.

_” Đây là bạn trai của em”- Ji Eun vừa nói vừa khoác tay Wooyoung.

Wooyoung và Yoseob đều ngạc nhiên.  Wooyoung cố gắng gỡ bỏ cái khoác tay ấy.

_” Không..không phải như vậy đâu.”- Wooyoung.

_” Sao lại không phải, chẳng phải cậu nhớ về quá khứ của tụi mình rồi hay sao?”- Ji Eun.

_” Nhưng..”- Wooyoung.

Yoseob mỉm cười gật đầu, chào tạm biệt họ và nhanh chóng đi vào công ty của mình.

Soledad
It’s a keeping for the lonely
Since the day that you were gone
Why did you leave me
Soledad
In my heart you were the only
And your memory lives on
Why did you leave me
Soledad

Trong không gian tĩnh lặng, Yoseob nằm gục lên bàn làm việc của mình. Vị quản gia già khi nghe thư ký báo cáo vội chạy vào phòng và ngỡ ngàng với căn phòng bừa bộn. Tất cả đều bể nát. Bàn kính cũng bị tanh bành, những sấp tài liệu rơi tung tóe. Yoseob đang chảy máu khi cầm trên tay khung hình của Ji Eun.

_” Cậu chủ à”- Vị quản gia già.

_” Ông mặc kệ tôi..”- Yoseob nói chầm chậm – “ Mặc kệ tôi đi, đi đi..”

_” Cậu chủ, có chuyện gì xảy ra thế?”- Vị quản gia già.

Đằng cửa có những tiếng bước chân. Wooyoung xuất hiện, anh từ từ bước vào.

_” Yoseob à, chuyện không như cậu nghĩ đâu.”

_” Không như cậu nghĩ đâu, ý cậu là gì đây?”- Yoseob đập bàn đứng dậy gầm gừ.

_” Thật, không như cậu nghĩ đâu mà.”- Wooyoung.

Yoseob tức tối đi tới chỗ Wooyoung, giơ nắm đấm lên và bụp một phát vào mặt Wooyoung.

_” Ngừng. ngừng lại đi cậu chủ.”- vị quản gia nói nhưng vô ích.

Hai chàng trai đã lao vào nhau, vị quản gia chạy ra kêu thư ký gọi bảo vệ lên nhưng Nichkhun xuất hiện và bảo để anh.
Hai anh chàng trong căn phòng làm việc của Yoseob vẫn đang đấm đánh. Một người thì gào lên.

_” Tại sao? Tại sao khi tớ bảo Lee Ji Eun, cậu không hề nói gì?” – Yoseob

Một người vừa chặn lại cú đánh của Yoseob vừa nói.

_”Tớ không nghĩ chuyện sẽ xảy ra như thế này, đồ ngốc.”- Wooyoung.

_” Ừ, tớ là thằng ngốc nên để thằng bạn thân chơi khăm như thế sao?”- Yoseob.-“ Thằng khốn.”

_” Tớ không phải là người yêu của Ji Eun.”- Wooyoung.

_” Cậu thật ghê gớm,  tớ tưởng cậu vẫn mãi buồn về Suzy ai dè, thật không ngờ.”- Yoseob đấm một phát làm Wooyoung té xuống, cậu ngồi lên người Wooyoung oánh oánh.

_”Tại sao, nói đi..tại sao?”- Yoseob.

_” ĐÓ là một câu chuyện dài, nhưng..”- Wooyoung với khuôn mặt bầm dập – “ Trước đây, tớ với Ji Eun từng yêu nhau nhưng trong tim tớ lúc này chỉ có Suzy.”

_”Làm sao tôi tin được cậu ?”- Yoseob đập một phát mạnh vào đất cạnh khuôn mặt Wooyoung. Yoseob bật khóc.
Nichkhun xuất hiện kéo Yoseob ra.

_” HAI ĐỨA THÔI ĐI”- Nichkhun.

Yoseob khóc, tay cậu máu chảy be bét. Vị quản gia và cô thư ký chạy vào tức tốc đóng cửa lại. Cô thư ký lấy hộp cứu thương đưa cho vị quản gia và theo lệnh ông lau vết máu trên mặt Wooyoung.

Yoseob ngồi dựa vào tường.

Nichkhun thở dài.

_” Hai đứa em bị gì mà đánh nhau thế hả?”

Cả Wooyoung lẫn Yoseob đều im lặng, không nói gì. Yoseob nhìn ông anh rồi lắc đầu. Cậu lừ đừ đứng dậy nhặt bức hình của Ji Eun.

Time will never change the things you told me
After all we’re meant to be love will bring us back to you and me
If only you could see

_” Tại sao ? Tại sao .. trái tim mãi mãi không thuộc về anh hả Ji Eun?”

Wooyoung đứng dậy đi tới chỗ bạn mình, đặt tay lên vai Yoseob.

_” Tớ sẽ kể cậu nghe mọi chuyện, tất cả..tất cả mọi chuyện.”

Soledad
In my heart you were the only

story14

Author: Hss2105
Pairing:  IUSeob
Ost:  The call – Regina spektor
Rating: T
Summary: Cuộc đời họ được gọi là không biết có bên nhau được không?

==================================.====================================

Ji Eun buồn bã vừa đi vừa khóc, hết rồi..thế là hết rồi..

“ Tạm biệt Wooyoung người tớ thương, xin chào Wooyoung người bạn tốt.”

Ji Eun cố gắng cười nhưng sao mà đau lòng quá. Cô vẫn không thể nào không nghĩ về những gì mình đã luôn nhớ, luôn mong, luôn đợi suốt 5 năm. Nếu như cô không gặp thì tốt hơn. Nhưng mà nếu như thế thì cô vẫn cứ dằn vặt mình mãi thôi. Gặp lại Wooyoung, cô như tìm thấy trái tim của mình, nó bị tan nát khi biết trái tim Wooyoung giờ đây đã không thuộc về cô nữa.

Wooyoung à, nếu như thời gian quay trở lại liệu cậu và tớ sẽ đi cùng nhau chứ?

Ji Eun lắc đầu, cô nhận ra mình thật ích kỉ và thấy tự hào với chính bản thân khi  đối mặt với Wooyoung. Cô biết mình muốn bên Wooyoung đến mức nào, tình yêu trong cô là sự ám ảnh, dù thời gian có trôi qua đi nhưng mà những hình ảnh của Wooyoung luôn hiện hữu ngay trong tim cô.

Làm sao..làm sao  cô có thể để Wooyoung đi được chứ?

Cô nghĩ về những gì mà oppa mình từng nói “ Ji Eun à, em là một cô gái mạnh mẽ.”

Anh Seulong bảo hãy chấp nhận sự thật và sống tốt thay vì cứ níu kéo những gì không thể có lại được vì thời gian đã làm cho những kỷ niệm và tình cảm của con người thay đổi dù nhiều hay ít.

Ji Eun lau nước mắt cho mình, nhưng sao cô vẫn cứ khóc mãi.

Không thể dừng được.

Uh, thì khóc đi Ji Eun ạ, khóc hết những gì mình cần khóc đi.

Ji Eun vừa đi, vừa nhớ lại từ quyển tự truyện của diễn viên múa Park Ji yeon.

“ Chia tay không có nghĩa là kết thúc, bởi vì khi đó bạn đã xóa bỏ quá khứ và xây dựng một tương lai mới cho mình. Vì thế hãy mạnh mẽ lên, phía trước bạn là một cuộc sống mới đang đợi bạn. Đừng tự dày vò mình trong căn phòng chỉ với bốn bức từng. Hãy sống những gì bạn xứng đáng được có..”

Liệu có đúng như thế không?

Ji Eun suy nghĩ về những ước mong của mình. Cô lật đật chạy về nhà và tìm kiếm những quyển sổ lưu bút của mình.

_” Tìm thấy rồi.”- Ji Eun cười tươi.

Cô ngồi xuống, đọc từng trang. Một mẩu giáy được trang trí xinh xắn rơi ra.

_” 3 điều Ji Eun phải làm khi 20 tuổi.”

Bên ngoài có hai chú chim hót, bông hoa trên kệ khẽ rùng mình bởi cơn gió. Ji Eun nhìn xuống tờ giấy và đọc nó.

“ Thứ nhất, Ji Eun phải là một cô nàng xinh đẹp.”

Ji Eun đi tới gương và ngắm nghía mình trong gương. Sau cuộc phẫu thuật, khuôn mặt cô đã trở lại, xinh đẹp hơn. Seulong gõ cửa bước vào, bất chợt Ji Eun nhìn anh cười.

_” Oppa thấy em xinh không?”

_”Xinh”- Seulong cười cười.

Seulong bất ngờ nhưng rồi nhìn kĩ hơn, cậu nhận có điều gì đó ở Ji Eun.

_” Em khóc sao?”- Seulong.

_” Em ổn mà.”- Ji Eun mỉm cười gượng gạo.

_” Kể cho oppa nghe nào.”- Seulong kéo ghế ngồi xuống nhìn Ji Eun.

Ji Eun hít sâu và kể lại đầu đuôi câu chuyện..

“ Thứ hai, dũng cảm tâm sự với oppa chuyện tình cảm.”

It started out as a feeling
Which then grew into a hope
Which then turned into a quiet thought
Which then turned into a quiet word

Yoseob ngồi trong căn phòng đầy nắng, bàn làm việc, đồ đạc bể tung tóe. Hậu quả từ trận đánh với Wooyoung. Cậu vẫn không có ý định cho người ta vào phòng mình. Yoseob đưa tay đón lấy những tia nắng rọi vào phòng qua ô cửa kính. Cậu như một loài cây, cố vươn người tìm kiếm ánh nắng và hít thở thật sâu.

Wooyoung bảo với cậu rằng, cậu và Ji Eun chẳng có gì cả. Tất cả chỉ là quá khứ, vậy thật sao? Đúng thật không?

Điện thoại cậu reo lên.

_” Alo!”- Yoseob thều thào.

Wooyoung gọi cho cậu, họ hẹn gặp ở quán bar.

_” Sao cậu gọi tớ ra đây?”- Yoseob.

_” Phải có chuyện mới gọi bạn thân sao?”- Wooyoung cười  dù trong lòng cậu cũng không vui gì –“ Cho 2 ly martini táo.”
Trong tiếng nhạc xập xình, Wooyoung vừa nhâm nhi ly rượu của mình vừa nói.

_” Hôm nay, JI Eun và tớ đã chính thức chia tay chuyện từ quá khứ rồi.”- Wooyoung.

_” Ý cậu là sao?”- Yoseob ngạc nhiên bỏ ly tonic của mình xuống.

_” Chúng tớ sẽ là bạn, không hơn không kém.”- Wooyoung .

_”Nhưng..?”- Yoseob.

_” Ký ức giữa tớ và Ji Eun là những ký ức đẹp, chúng tớ đã kết thúc nó và mở ra một chương mới, xây dựng tình bạn thay vì tình yêu. Vì cả hai đều biết rằng, trong trái tim tớ lúc này là hình bóng của người khác.. cậu cũng biết đó.”- Wooyoung nháy mắt.

_ Uhm – Yoseob

_” Quyết định của Ji Eun.”- Wooyoung –“ Tớ không muốn thấy cô ấy buồn, nên Yoseob à, ráng lên!”

Wooyoung vừa nói vừa vỗ lên vai bạn mình.

_” Tớ không biết nữa, Woo à, tớ không biết nữa.”- Yoseob.

_” Sao vậy?”- Wooyoung.

_” Cô ấy mà biết được tớ thật sự là Yoseob, người mà từng đính hôn với cô ấy thì cô ấy sẽ ghét tớ mất.”- Yoseob lắc đầu.

_” Nói thật còn hơn giấu kín, khi mà bị phát giác thì cậu sẽ bị ghét nhiều hơn đấy.”- Wooyoung bắt đầu loạng choạng.

And then that word grew louder and louder
‘Til it was a battle cry

Bụp, cuốn nhật ký của Ji Eun rơi xuống. Cô cúi xuống nhặt lên và để lên bàn. Cô leo lên giường. Hôm nay là một ngày không có từ nào có thể diễn tả được.

Hy vọng.

Reng reng reng.

_” Alo?”- Ji Eun.

_” Ji Eun à, Seob oppa đây.”- Yoseob vừa nghe điện thoại vừa nhún nhảy khi cơn gió lạnh thổi qua.

Bác tài vừa tới, bác ấy đang giúp Wooyoung leo lên xe. Yoseob nhìn lên bầu trời đầy sao.

_” Có chuyện gì không oppa?”- Ji Eun.

_” Anh gọi vì chỉ muốn nghe giọng nói của em thôi.”- Yoseob bật cười.

Ở bên này Ji Eun thấy vui vui.

_” Hihi”-Ji Eun.

_” À mà nè, mai chúng ta có thể gặp nhau được không?”- Yoseob.

_” Vâng a.”- Ji Eun.

_” Uhm, ở công viên nhé.”- Yoseob.

_” Vâng.”- Ji Eun.

I’ll come back
When you call me
No need to say goodbye

Ji Eun ngồi run cầm cập, mùa đông đến nhanh nhỉ. Yoseob xuất hiện đưa cho cô tách cà phê nóng.

_” Năm nay, đông về sớm ha.”- Yoseob

Ji Eun ngạc nhiên khi thấy Yoseob dường như đọc được suy nghĩ của mình.

_” Mà, oppa có chuyện gì muốn nói với em vậy?”- Ji Eun.

_” Uhm, trước đây khi còn nhỏ, Oppa được ba mẹ cho đính hôn với con gái của đối tác.”- Yoseob –“ Lúc đầu oppa không chịu nhưng khi gặp cô ấy qua khe cửa, thấy nụ cười của cô ấy oppa đã bị hớp hồn.. ngày nào oppa đi học về cũng bám theo sau cô ấy.”

_” Oppa đáng yêu thế ạ?”- Ji Eun cười.

_” Hì, nhưng rồi gia đình kia rút lại việc đính hôn và oppa rất buồn. Oppa biết tin cô bé ấy bị tai nạn..”- Yoseob

_” Cô ấy bị chết ạ?”- Ji Eun.

_” Không,..”- Yoseob –“ Cô ấy bị phỏng nghiêm trọng ở mặt và phải luôn đeo một tấm màn mỏng trước mặt..”

Yoseob vừa dứt câu, trong tim Ji Eun đập thình thịch..
Chuyện này là sao? Tại sao, liệu đó có phải là cô không?

_” Anh là Yang Yoseob?”- Ji Eun đứng bật dậy.

_” Ji Eun à!”- Yoseob cũng đứng dậy theo.- “ Nghe anh giải thích”

_” Em..không..Em cần thời gian để suy nghĩ”- Ji Eun nói – ” Chào anh”

Cô nhanh chóng rời khỏi nơi đó, cô chạy đi nhưng Yoseob rượt theo. Cô cố vùng vẫy khỏi cậu nhưng khó khăn quá. Ji Eun đẩy Yoseob ngã nhào và chạy băng qua đường.

_” Ji Eunnnnnnnnnnnnnnnn”- Yoseob gào lên.

Ji Eun không biết chuyện gì xảy ra khi cô bị tiếng pin pin của xe làm tỉnh nhưng lúc ấy chiếc xe đang lao đến cô. Cô không thể nhúc nhích, cô không thể động đậy được gì nữa. Cô nhớ về 5 năm trước, khi mà một chiếc xe…

Te tò te tò te tò te…

I’ll come back
When you call me
No need to say goodbye

_” Oppa phải tỉnh, hứa với em đi, oppa phải tỉnh.”- Ji Eun nắm chặt lấy tay Yoseob.

Người cậu be bét máu đang được vận chuyển vào bệnh viện. Họ nhanh chóng chạy đến phòng cấp cứu. Trong lúc ấy, Yoseob vẫn đưa tay lên nhìn Ji Eun. Nếu bây giờ cậu chết đi thì ai sẽ chăm sóc thiên thần này bây giờ.Họ chạy đến phòng cấp cứu.

_” Xin lỗi, cô không được vào.”- y tá.

_” nhưng..”- Ji Eun.

_” Xin lỗi, xin cô đợi ở đây.”- y tá nói rồi chạy vào phòng.

Ji Eun bật khóc tựa vào tường, từng chút từng chút ngồi bệt xuống. Từng phút từng phút trôi qua, các y tá cũng chạy tới chạy lui. Họ đem vào những bịch máu, rồi đến những thứ gì đó. Ji Eun nhìn đôi tay mình, dính be bét máu..

_” Ji Eun.”- Wooyoung la lớn chạy đến.

_” Wooyoung à”- Ji Eun ôm lấy Wooyoung khóc nức nở.

Cũng lúc đó, Seulong oppa chạy đến.

_” Oppa”- Ji Eun.

_” Không sao..giờ ổn rồi..”- Seulong ôm chặt lấy em mình – “ Oppa ở đây rồi.”

Just because everything’s changing
Doesn’t mean it’s never
Been this way before

Gần 5 tiếng đồng hồ, Yoseob lẫn bác sĩ vẫn chưa xuất hiện. Ji Eun lẫn Wooyoung đều lo lắng hỏi han các cô y tá nhưng các cô ý lắc đầu. Ji Eun lo lắng nhưng Seulong an ủi. Wooyoung đi tới đi lui trước mặt cô.

_” Wooyoung à”- Có một giọng nữ vang lên.

Ji Eun nhìn về hướng phát ra tiếng gọi đó, cô nhận ra Park Ji Yeon. Cô gái đã viết quyển tự truyện đó..

_” Yoseob sao rồi?”- Ji Yeon hỏi nhưng chỉ nhận được cái lắc đầu của Wooyoung.

Họ lại im lặng.

Nửa tiếng sau, bác sĩ đi ra và thông báo rằng Yoseob đã qua cơn nguy kịch.Mọi người reo lên thích thú. Ji Eun ôm chặt lấy oppa của mình, may quá, may phước quá. Ít phút sau đó, Yoseob được chuyển về phòng đặc biệt để tiện chăm sóc.
Wooyoung bảo mọi người ra về nhưng Ji Eun muốn ở lại.

_” Ngày mai hẵng tới, Ji Eun đã ở đây suốt rồi. Kẻo bệnh đó.”- Wooyoung nói.
_” Nhưng..”- Ji Eun

_” Phải đó, chúng ta về thôi Ji Eun.”- Seulong oppa.

Cô khẽ gật đầu đi theo.

Pick a star on the dark horizon
And follow the light
You’ll come back
When it’s over
No need to say good bye

Một tuần sau,

_” Wooyoung, wooyoung, tay Yoseob động đậy rồi kìa.”- Ji Yeon reo lên vui sướng.

_” Để tớ gọi bác sĩ..”- Wooyoung mừng rỡ.

Bác sĩ đến khám vừa lúc Yoseob tỉnh dậy.

_” Cậu ấy đỡ rồi, nhưng phải ở lại viện để theo dõi đấy nhé.”

Yoseob nhìn khắp xung quanh. Câu đầu tiên cậu thốt ra là “ Ji Eun.”

_” Cô ấy vẫn ổn, không sao đâu.”- Wooyoung –“ Lo cho cậu trước nào.”

_” Phải đấy, lo cho cậu trước đi.”- Ji Yeon.

_” Nhưng..tớ muốn gặp cô ấy, tớ muốn nói..”- Yoseob vùng vẫy.

_” Ji Eun trở về nhà rồi, suốt một tuần cô ấy luôn đến chăm sóc cho cậu.”- Wooyoung.

_” Vậy tí nữa tớ có gặp cô ấy không?”- Yoseob nhìn hai người bạn của mình.

Cậu để ý thấy họ nhìn nhau, Ji Yeon bặm môi lo lắng. Wooyoung không nói gì.

_” Có chuyện gì à?”- Yoseob- ” Nói cho tớ nghe đi”

_” Ấy coi chừng những kim tiêm.”- Ji Yeon nói rồi nhìn Wooyoung –“ Đưa cho cậu ấy đi.”

_” Nhưng mà nếu..”- Wooyoung.

Yoseob nhìn Wooyoung.

_” Ok..”- Wooyoung lấy trong tủ ra lá thư được dán cẩn thân. Và chiếc khăn tay hình chú chim xanh..

Now we’re back to the beginning
It’s just a feeling and now one knows yet
But just because they can’t feel it too
Doesn’t mean that you have to forget
Yoseob run run mở phong bì, lấy lá thư ra..



“  Gửi Yoseob,

Anh có nhớ lần chúng ta gặp nhau hởi đại hội âm nhạc ở trường không?  anh đã cho em khăn tay hình chú chim xanh. Giờ em đã hiểu lý do vì sao rồi anh ạ. Em như một chú chim xanh, từng giam giữ bản thân trong một chiếc lồng mình tự tạo ra, và giờ có lẽ chú chim cần tung cánh bay đi khi đã nhận ra mình cần sự tự do anh ạ. Khi anh đọc bức thư này, em đang trên máy bay đến Úc du học.Em biết chắc khi anh đọc tin này sẽ sốc lắm nhưng đây là ước nguyện của em, một trong ba điều em tự hứa rằng mình phải làm bằng được. Em thấy rất có lỗi khi là nguyên nhân gây ra tai nạn cho anh, em thấy mình thật xấu xa anh à. Vì thế em không dám đối mặt với anh khi anh tỉnh dậy. Em biết mình là người độc ác, phải không anh?

Em chưa biết người đính hôn với em là ai hết, em đã từng rất hận người tên Yoseob- giờ em mới biết anh là Yang Yoseob đấy. Hì, em xin lỗi vì đã nổi nóng. Em đã rất buồn khi ba mẹ bắt đính hôn với người xa lạ vì lúc đó em đang thích một người. Nhưng giờ em nhận ra người đó không còn thích em nữa, nên em lại có thêm động lực để theo đuổi ước mơ dang dở của mình. Em phải cám ơn anh vì những gì anh đã làm cho em. Em đã nghe anh Seulong kể sự thật, em thấy có lỗi khi không có gì để đền đáp cho anh.

Thật là hài khi em lại gây nên những đau đớn về thể xác cho anh mỗi khi chúng ta gặp nhau thế này. Em thành thật xin lỗi anh. Em muốn mở lòng với anh lắm nhưng lúc này những gì em cần nhất thì đó chính là thời gian anh ạ. Em không thể thay đổi được tình cảm của mình trong một thời gian ngắn ngủi được. Anh cũng như thế mà phải không?

Em muốn đến thăm anh nhưng em lại sợ khi gặp anh, em lại không thể nào nói lời tạm biệt được. Những lúc anh ngủ thật đáng yêu, như một thiên thần vậy. Thiên thần này có nụ cười rất đẹp, em hy vọng nó sẽ không mất đi, hứa với em nhé. Những quả cam em gửi anh, nhớ ăn nhé. Nếu có duyên, hy vọng chúng ta sẽ được gặp lại nhau, anh ha. Đến lúc đó, em hy vọng sẽ thấy một anh chàng khỏe mạnh và cười tươi. Ôi, nghĩ đến lúc ấy chắc vui lắm đây.

Em giờ không biết viết gì nữa đâu, nhiều thứ để nói trong khi em lại không thể viết ra hết được.

Tạm biệt anh nhé, Yoseob. Người từng tặng chiếc khăn tay chú chim xanh cho em. Và giờ em trả lại anh, đừng buồn anh nhé. Nhất định những ký ức về anh, em sẽ luôn giữ mãi.

Lee Ji Eun”

Yoseob bật khóc, cậu cúi gầm mặt xuống ra giường. Wooyoung và Ji Eun đến an ủi cậu.

“ Dù 2 năm, 3 năm hay 5 năm hay 10 năm hay 20 năm, anh vẫn nhất quyết tìm được em. Lee Ji Eun à”

Yoseob nắm chặt trong tay chiếc khăn, bên ngoài cửa sổ trời mưa đổ ào xuống lấn át tiếng khóc nức nở của cậu. Trên chuyến bay đến Úc, Ji Eun vẫn chắp tay nguyện cầu.

_” Xin thượng đế hãy phù hộ cho Yoseob mau khỏe..”

Let your memories grow stronger ans stronger
‘Til they’re before your eyes
You’ll come back
When they call you
No need to say good bye

Câu chuyện 17 : Em khỏe chứ?

Author: Hss2105
Pairing:  Iu sEOB
Ost:  All that i need – Boyzone
Rating: T
Summary: Cuộc đời họ cuối cùng cũng mãi bên nhau như thế.

=======================================.======================================


Kể từ ngày Ji Eun rời xa cậu, đã gần 1 năm rồi. Yoseob vẫn luôn nghỉ về người mà cậu yêu. Yoseob cũng vừa tạm biệt Nichkhun và vợ của anh ấy để ra Úc tiếp tục công việc của mình. Trên chuyến bay, Yoseob nằm im và nghỉ ngợi.

*Flashback*

Lúc Yoseob cầm trên tay bức thư của Ji Eun.

Yoseob run run mở phong bì, lấy lá thư ra..

“  Gửi Yoseob,

Khi anh đọc lá thư này, cũng là lúc em đang trên máy bay đến Úc du học. Em biết chắc khi anh đọc tin này sẽ sốc lắm nhưng đây là ước nguyện của em, một trong ba điều em tự hứa rằng mình phải làm bằng được. Em thấy rất có lỗi khi là nguyên nhân gây ra tai nạn cho anh, em thấy mình thật xấu xa anh à. Vì thế em không dám đối mặt với anh khi anh tỉnh dậy. Em biết mình là người độc ác, phải không anh?

Em chưa biết người đính hôn với em là ai hết, em đã từng rất hận người tên Yoseob- giờ em mới biết anh là Yang Yoseob đấy. Hì, em xin lỗi vì đã nổi nóng. Em đã rất buồn khi ba mẹ bắt đính hôn với người xa lạ vì lúc đó em đang thích một người. Nhưng giờ em nhận ra người đó không còn thích em nữa, nên em lại có thêm động lực để theo đuổi ước mơ dang dở của mình. Em phải cám ơn anh vì những gì anh đã làm cho em. Em đã nghe anh Seulong kể sự thật, em thấy có lỗi khi không có gì để đền đáp cho anh.

Thật là hài khi em lại gây nên những đau đớn về thể xác cho anh mỗi khi chúng ta gặp nhau thế này. Em thành thật xin lỗi anh. Em muốn mở lòng với anh lắm nhưng lúc này những gì em cần nhất thì đó chính là thời gian anh ạ. Em không thể thay đổi được tình cảm của mình trong một thời gian ngắn ngủi được. Anh cũng như thế mà phải không?

Em muốn đến thăm anh nhưng em lại sợ khi gặp anh, em lại không thể nào nói lời tạm biệt được. Những lúc anh ngủ thật đáng yêu, như một thiên thần vậy. Thiên thần này có nụ cười rất đẹp, em hy vọng nó sẽ không mất đi, hứa với em nhé. Những quả cam em gửi anh, nhớ ăn nhé. Nếu có duyên, hy vọng chúng ta sẽ được gặp lại nhau, anh ha. Đến lúc đó, em hy vọng sẽ thấy một anh chàng khỏe mạnh và cười tươi. Ôi, nghĩ đến lúc ấy chắc vui lắm đây.

Em giờ không biết viết gì nữa đâu, nhiều thứ để nói trong khi em lại không thể viết ra hết được.
Tạm biệt anh nhé, Yoseob. Người từng tặng chiếc khăn tay con bướm cho em.
Lee Ji Eun”

Yoseob bật khóc, cậu cúi gầm mặt xuống ra giường. Wooyoung và Ji Eun đến an ủi cậu.

“ Dù 2 năm, 3 năm hay 5 năm hay 10 năm hay 20 năm, anh vẫn nhất quyết tìm được em. Lee Ji Eun à”

*end flashback*

_” Ừ, nhất định, anh phải tìm được em.”- Yoseob nắm chặt tay mình lại chắc chắn.

I was lost and alone
Trying to grow, making my way down that long winding road
Had no reason, no rhyme

Ở trường học của mình, Ji Eun đang chăm chú nghe bài giảng của giáo sư về Romeo và Julliet, liệu cô có tình yêu bất diệt như chuyện tình của họ không nhỉ? Mà nghĩ lại, cuộc tình nào chẳng tan buồn. Đúng không ?

_” Lee Ji Eun? Lee Ji Eun?”- thầy giáo

_” Vâng.”- JI Eun đứng bật dậy khi nghe gọi tên mình.

_” Trò đang lơ đễnh đấy. Tập trung nào.”- thầy giáo

_” Vâng ạ, em xin lỗi.”- Ji Eun.

Reng reng reng.

Kết thúc buổi học, Ji Eun lại đi dọc khuôn viên trường, đầy cây cỏ dịu êm ấm áp. Hương thơm của mùa xuân vừa đến, những chồi non xanh vừa mọc lên.

Cô luôn thích ngồi ở khu nhà hát Opera ngắm nhìn mọi người đi ngang qua.  Sydney, thành phố mộng mơ. Nhăm nhăm bánh Taco – giờ đây Ji Eun rất thích nhìn khắp một lượt. Ánh sáng mặt trời cùng làn gió thổi tóc cô tung bay. Ở xa kia, công ty của Yoseob. Ừ, công ty anh đã phát triển vượt bật. Vậy anh có tìm cô không?

Reng reng reng

_” Alo, oppa.”- Ji Eun

_” Em đang ở đâu thế, oppa lo đó.”- Seulong.

_” Em đang hóng gió ở nhà hát”- Ji Eun

_” Về mau nhé, anh lo.”- Seulong căn dặn kĩ càng.

_” Vâng”- JI Eun.

Lúc này một người mặc áo gấu cầm chùm bóng bay đi tới chỗ Ji Eun làm chắn những tia nắng đang rọi vào cô.

_” Ơ này”- Ji Eun.

Chú gấu nhẹ nhàng đưa chùm bóng cho Ji Eun làm cô ngạc nhiên.

_” For me?”- Ji Eun chỉ vào mình và chú gấu gật đầu đáng yêu.

_” Thank you.”- Ji Eun đứng dậy nhận lấy chùm bóng rồi ôm chầm gấu đáng yêu.

Ji Eun toan bước đi thì chú gấu nắm lấy tay cô kéo lại. Ji Eun quay lại nhìn chú gấu, nhưng giờ chú gấu đã hiện rõ nguyên hình.

_” Yoseob”- Ji Eun ngạc nhiên.

_” Em khỏe không?”- Yoseob mỉm cười ôm lấy Ji Eun.

_” CƠ mà..sao anh tìm được em thế?”- Ji Eun.

_” Suỵt… bí mật.”- Yoseob

_” Giờ anh em muốn em về nhà rồi, khi khác gặp lại anh nhé.”- Ji Eun.

_” Để anh chở em về.”- Yoseob

Trên chiếc xe, không khí im lặng.

_” Suốt một năm qua, em sống tốt chứ?”-  Yoseob

_” Em ngồi đây khỏe mạnh là em sống tốt mà anh.”- Ji Eun cười tươi trước câu hỏi của anh chàng ngồi cạnh cô lúc này.

_” Ò ha..Yoseob anh sao ngốc quá”- Yoseob cười tươi.

Quả thật sao mà thấy lâng lâng, vui vui như thế này. Khi mà gặp lại anh, cô không biết mình sung sướng đến như thế nào đâu. Hạnh phúc, chưa hẳn cơ mà. Nghĩ lại thì suốt những năm qua, Yoseob luôn nhớ đến cô. Họ dừng chân trước cửa nhà của Ji Eun.

_” Mai đi ăn với anh nhé.” – Yoseob nói vọng ra cửa.

_” Vâng.”- Ji Eun mỉm cười rồi đi vào nhà.

Tối đó có phải là tối hạnh phúc của Ji Eun lẫn Yoseob không thì mình không rõ nhưng mà điều đầu tiên mà cả hai làm khi về phòng mình là sung sướng, đỏ mặt, ngại ngùng.

_” Tại sao mình lại không nói gì với Ji Eun nhỉ?”- Yoseob –“ Ây gu, mình đã đợi lâu như thế mà giờ vẫn không thể mở lời nói một điều nào sao?”

Yoseob đứng dậy đi loay hoay trong căn hộ của mình. Cậu ngồi xuống chiếc ghế sofa và nhắm mắt nghĩ ngợi. Ji Eun giờ vẫn thế, vẫn là Ji Eun cậu yêu. Bật tivi lên, Yoseob nhìn thấy một điều kì diệu mà cậu tin chắc rằng nó sẽ là tác nhân cho tình yêu cả hai phát triển thêm một level mới.

To let go of love and break all the rules
Girl when you walked out that door
left a hole in my heart
And now I know for sure

Ji Eun nhìn lên trần nhà, con mèo của cô vừa len lên và ùa vào lòng cô.

Meow..meoww.

_” Bé cưng”- Ji Eun –“ Hôm nay một người đã đến gặp chị, liệu người ấy có yêu chị không? “

Meow..meoww.

_” Haizz..”- Ji Eun –“ Thôi ngủ nào.”

cộc cộc

_” Oppa”0 Ji Eun

_” Oppa nghe em nói chuyện với mèo nữa hẻn, lần này là anh chàng nào tỏ tình với em gái anh nữa đây?”- Seulong nhìn em nghi ngờ

Khổ cái là Ji Eun ở trường luôn được các chàng trai tìm cách tỏ tình không à, làm ông anh cũng đứng ngồi không yên.

_” Yo..”- Ji Eun ngập ngừng -” Yoseob oppa ạ”

_” Uhm, anh có nghe bảo yoseob qua đây rùi. Mà..kiếm em rồi sao?”- Seulong -” Cái tên này”

_” Oppa đừng làm khó ảnh nữa được hem?”- Ji Eun

_” Uhm..nghe lời em gái đấy, được chưa?”- Seulong.

Ngày hôm sau, Ji Eun vận trang phục áo đầm đen nữ tính với mái tóc uốn xoăn của mình làm Yoseob xao xuyến nhìn mãi trong buổi ăn tối.

_” Sao nhìn em mãi thế hở?”- jI Eun.

_” Không em”- Yoseob –“ Hehe, anh ăn mà”

Tưởng chừng như họ hạnh phúc như thế đấy nhưng mà đâu có ai ngờ là một người mến mộ Yoseob đi qua và ngã vào lòng Yoseob như dĩ nhiên rồi, đây là bạn trai tôi.

_” Krystal, em làm gì ở đây?”- YoSEOB

_” Oppa, em nhớ oppa lắm. Bữa nào ra quán karaoke cùng hát Love Day đi oppa.”- Krystal

_” Xin lỗi, cô là ai thế?”- Ji Eun.

_” Bạn gái anh Yoseob, được không?”- Krystal nhìn Ji Eun –“ Còn cô là ai?”

_” Tôi..tôi..”- Ji Eun.

_” Ji Eun à, Krystal giỡn ấy, không phải là bạn gái anh đâu.”- Yoseob nói.

Ji Eun lại mắc sai lầm, cô nhìn hai người thân thiết với nhau thế kia vậy mà còn bảo không ?

_”Thôi đủ rồi, em về truóc. Xin phép ạ.”- Ji Eun buông muỗng xuống, đứng dậy bỏ đi.

Krystal nhìn cô gái bỏ đi, nhếch mép cười. Cô ngồi xuống chỗ của Yoseob thích thú.

_” Oppa, mình ăn gì tiếp đi”-  Krystal.

_” Không. Tự ăn một mình đi.”- Yoseob đứng dậy bỏ chạy theo Ji Eun.

_” Oppa…oppa”- Krystal gọi vọng theo nhưng vô ích.

Cô cười rồi quay trở lại bàn ăn cùng với bạn mình. Lúc này, Yoseob  chạy ra bên ngoài nhưng không thấy Ji Eun. Ji Eun à, em đi đâu mất tiêu rồi. Yoseob ra hiệu cho lái xe đến và leo lên xe đi tìm Ji Eun. Trời bắt đầu mưa tầm tã, mưa như trút nước. Lạnh ..chắc Ji Eun giờ lạnh lắm.

You’re the air that I breathe
Girl you’re all that I need
And I wanna thank you, lady
You’re the words that I read
You’re the light that I see
And your love is all that I need

Về phần Ji Eun, những giọt mưa rơi xuống trên má của cô như khóc thay cho những dòng nước mắt chưa lăn xuống. Thật tệ, cô mãi không bao giờ có được tình yêu đâu nhỉ? Đúng không? Ji Eun à, sao số của mày hẩm hiu như thế, yêu ai cũng bị từ chối như thế hở Ji Eun. Sao hở Ji Eun?

_” Ji Eun”- Yoseob lao xuống khỏi xe và ôm lấy Ji Eun khi toàn thân cô ướt nhem cả.

_” Buông em ra đi.”- Ji Eun nói trong khi cố gắng vùng vẫy tránh Yoseob.

_” Không..nhìn anh này..nhìn anh này..anh không hề có người yêu.”- Yoseob-“ Em hiểu lầm rồi.”

_” Em không hiểu lầm gì hết, em thấy mệt nên muốn xin về thôi.”- Ji Eun.

_” Không, anh sẽ không cho em đi đâu hết á”- Yoseob cố gắng ôm lấy Ji Eun.

_” Không..không .”- Ji Eun –“ Buông em ra đi Yoseob. ĐỪng có nói nữa Yoseob.”

_” Không.”- Yoseob –“ Anh yêu em mà Ji Eun.”

Yoseob hôn lên đôi môi đang rung lên của Ji Eun, cô rung người vì lạnh và họ ôm lấy nhau khi cơn mưa vừa tạnh.
_” Thật là không phải người yêu không?”- Ji Eun nhìn Yoseob với đôi mắt đỏ hoe vì mưa.

_” Thật, không phải người yêu mà.”- Yoseob.

Nụ hôn thứ hai được trao nhau như thế đó…

I was searching in vain
Playing a game
Had no-one else but myself left to blame
You came into my world
No diamonds or pearls
Could ever replace what you gave to me girl

Điều mà họ làm là gì nhỉ? Yoseob đưa Ji Eun đến cửa hàng tóc để sấy khô và thay quần áo. Ji Eun có vẻ như vẫn còn giận cậu. Mà hem sao, Yoseob nháy mắt tinh nghịch. Sẽ mau thôi, Ji Eun.

Chiếc xe lăn bánh, họ đi trên con đường nhiều xe nối đua nhau chạy, những ánh đèn như bỏ lại phía sau. Chiếc xe dừng ở công viên giải trí, mọi người đang vui đùa. Yoseob dẫn Ji Eun đến khu nhảy bungee, Ji Eun ngỡ ngàng khi thấy một sợi dây dài từ trên độ cao xuống gần cái thuyền bên dưới.

_” Đi nào Ji Eun.”- Yoseob

_” Ối..không không..”- Ji Eun đỏ mặt –“ SỢ lắm oppa.”

_” Không được nói không nà, oppa có quà cho em.”- Yoseob cười tươi.

Sau một hồi vùng vằng, họ cũng lên được đến đỉnh. Người quản lý buộc những vật dụng bảo hộ cho cả hai.

_” Nhớ nhé, anh yêu em.”- Yoseob nói.

_” Sợ lắm ấy, cao quá như thế này mà anh còn nói được hử?”- Ji Eun đấm đấm vào người Yoseob.

_” Nào..1…2…3 “- Yoseob

Just like a castle of sand
Girl, I almost let love slip right out of my hands
And just like a flower needs rain
I will stand by your side through the joy and the pain

Ji Eun mỉm cười ôm lấy Yoseob và cả hai cùng nhau rơi tự do xuống.

_” AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA”- Ji Eun.

_” HAAAAAAAAAAAAAAAA”- Yoseob.

Cả hai rơi xuống với tốc độ cực nhanh và sợi dây giật bắn cả hai bay lên rồi lại rơi xuống tưng tưng. Người chèo thuyền tới đỡ họ xuống. Yoseob với Ji Eun lăn đùng ra thở gấp.

_” Ôi thật kinh dị quá.”- Ji Eun cười.

_” Nào, giờ là phần thưởng cho sự can đảm của Ji Eun.”- Yoseob đứng dậy đỡ lấy Ji Eun.

Cả hai nhìn lên một cái khoang được cột vào sợi dây ở giữa không trung. Ji Eun nhìn Yoseob nghi ngờ, cô đưa tay và kéo xuống. Từ trên đỉnh Bungee, một banner rơi dọc xuống dòng chữ “ WILL YOU MARRY ME?”

_” Ôi..”- Ji Eun ngạc nhiên.

Cô quay lại nhìn và thấy Yoseob đã quỳ xuống, trên tay cậu là chiếc nhẫn đang đợi JI Eun trả lời.

_” Vâng..”- Ji Eun.

Yoseob luồng nhẫn vào bàn tay mảnh khảnh của Ji Eun. Cả hai ôm lấy nhau hạnh phúc….

You’re all that I need, girl
You’re the air that I breathe, yeah
And I want to thank you
(and I want to thank you, lady)

End fic 17

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s