Con đường thời gian – JoongBo couple

story10

Fic này mình viết tặng những ai ủng hộ couple Ssangchu, Kim Hyun Joong và Hwang Bo. Ban đầu mình cũng không biết đến họ, mình chỉ biết đến KHJ qua phim BOF và thích anh này với vẻ thư sinh của mình. Ss Thảo đã bảo mình viết fic về đôi này, lúc đầu mình cảm thấy khó khăn khi viết về họ khi mình chưa hiểu sâu về họ. Và mình đã đọc fic viết về họ, một fic chưa hoàn thành từ rất lâu nhưng rất hay, rất chân thật đến nỗi mình vẫn khóc ròng vì không thể đọc tiếp.. quá buồn. Mình đã dành cả 1 tuần để suy nghĩ và xây dựng fic. MÌnh hy vọng mọi người sẽ thích fic này, đôi lúc mọi người sẽ tự hỏi liệu fic này sẽ có vai trò gì trong cái mớ bòng bong của các nhân vật trước. Mình xin thông báo các bạn tin vui là fic này đóng vai trò rất quan trọng, hai nhân vật ở fic này sẽ tạo dựng lên câu chuyện tình cảm động dẫn đến những câu chuyện khác sau này của con đường thời gian. Những chi tiết ở fic này sẽ là một vài bí ẩn và sẽ được giải đáp ở tương lai. Các bạn hãy đợi nhé, nhưng trước hết hãy đọc và ủng hộ mình.

Câu chuyện 10 : Chưa thử sao mà biết không được?

Author: Hss2105
Pairing:  KHJ-HwangBo
Ost:  For the first time – Kenny Loggins
Rating: T
Summary: Cuộc đời họ liệu  có thể bên nhau được không?
==================================.====================================
Chiếc máy bay từ New York đang trên đường bay về Hàn, ở trên chuyến bay với rất nhiều loại người. Những người dân thường đến những người công việc tốt hơn sẽ ngồi ở khoang thương gia. Hwang Bo chắc mẩm rằng hôm nay sẽ khá đông khách ở khoang VIP ngay từ lúc bước vào phòng chờ dưới sân bay nhưng giờ nhìn xung quanh, chả thấy ai. Cô thở dài ngồi dựa đầu vào ghế, gác chân lên.

Đã ba năm rồi cô không quay về đây, Hwang Bo đưa tay lên tấm kính của chiếc máy bay và chồm người nhìn ra. Suốt 2 năm, cô bị lừa gạt, cô thật ngu ngốc khi mà sẽ có anh chàng đẹp trai đến hỏi cưới chỉ sau vài lần gập ở các quán bar qua những cuộc vui chơi thâu đêm. Rồi họ đến với nhau như những người cần một đối tác. Và một sinh linh bé nhỏ ra đời, nhưng.. mà, cô không thể chăm sóc cho nó.

Hwang Bo lại thở dài, cô thật tàn nhẫn mà..

Hắn đã có vợ, một cô vợ vì đã mang thai cho hắn cả thảy 3 nhóc tì. Cô thật ngu dốt khi nghĩ rằng ở cái lứa tuổi quá 29 này vẫn có thể có người còn để ý và yêu cô.

Thật sai lầm mà.

Con à, mẹ xin lỗi.

Cập cập..Hwang Bo quay lại khi nghe thấy tiếng bước chân và tiếng nói nho nhỏ của cô tiếp viên bảo ai đó lên lầu trên, tức là không gian quanh cô lúc này. Hwang Bo chăm chú xem ai sẽ lên đây? Bản tính tò mò, cô nhìn và ồ lên trước nét đẹp của một anh chàng đẹp trai như hoa với mái tóc vàng nâu theo style các model từ phim gì hot hot của Hàn ấy. Bữa trước khi về cô có tình cờ đọc báo thấy sự phát triển đến chóng mặt của phim hàn, bộ phim bị chê khá nhiều vì diễn xuất của các diễn viên chưa tốt, còn gượng gạo nhưng lại được khen vì cảnh quay đẹp và dàn cast đều lung linh. Cô để ý thấy rằng có bốn chàng trai và chàng trai vừa bước lên và ngồi ghế đối diện với cô là một trong số họ.

Có thể cô lầm , nhưng thật chứ, nhìn giống lắm mà. Cô nghĩ thế đó.

Chàng trai quay sang nhìn cô và cô khẽ giật mình, đỏ hết cả mặt nhưng rồi nhận ra, ở cái tuổi này cũng đâu có hạnh phúc gì khi thấy trai. Cô tự cười trong lòng rồi quay ra nhìn cửa sổ. Bầu trời xanh mát, chiếc máy bay vừa lướt qua một đám mây to, bên dưới cô thấy những đám mây nối đuôi nhau gợn sóng. Cô lấy đống báo trước mặt ra đọc.

Cô vui vì thấy những tác phẩm của mình đều được đăng lên tạp chí Vogue. Cô nhìn sang anh chàng bên cạnh, chàng trai trẻ đang nhâm nhi ly cam vắt. Xém chút nữa cô đã bật cười khi nghĩ rằng sao lạ thường quá,  bởi vì những người đàn ông cô gặp để làm việc hay những anh chàng người mẫu khi giải lao họ đều xin ly cà phê nóng hay capuchino, latte hay gì đó nhưng cam vắt thì thật lạ.

Hwang Bo nhìn vào đồng hồ mình rồi lấy ra tập giấy vẽ, cô đang tìm nguồn cảm hứng sau hơn 3 tháng bí ý tưởng và dường như giờ này, phút này, cô đang tràn trề ý tưởng. Nhưng để phác họa lên các mẫu thiết kế sang trọng và đầy tinh tế, cô cần một chút gì đó,..một chút gì đó..

Cô lại đưa mắt nhìn qua chàng trai, cô nhìn chàng từ mái tóc đến sóng mũi rồi đến đôi môi. Chàng trai quay qua nhìn cô với khuôn mặt lạnh lùng và không thèm buông một lời nói nào. Cô nhìn khẽ cười cười rồi cúi xuống vẽ một bộ vest trắng, kiểu hơi quái quái với một chùm lông ở bên tay trái và hàng nút được kéo sang phải một tí. Có phải cô đang liên tưởng đến cảnh anh chàng đây mặc bộ vest này không? CÓ.

À không, ý cô là không.

Nhưng thật sự là có đấy, Hwang Bo ngốc à.

Cô tự cóc đầu mình một cái, tự kêu lên “ Ây Da” làm chàng trai nhìn rồi lại không nói gì.

Cô nghĩ, “ Uhm, cứ kệ vậy. Đó chắc hẳn là chàng trai lạnh lùng. Cô chỉ thích người vui tính thôi.”

Mà chết nỗi cái tên quỷ xứ ấy lại là một người vui tính, cô đổ hắn cũng vì sự hài hước nhưng có lẽ mẫu hình lý tưởng của cô nên thay đổi. Trước khi đến 31 tuổi, cô hy vọng sẽ cưới được chồng và sinh con. Nhưng nếu không thì cặt, omma cô giết cô mất. Bà từng khóc lóc khi nghe cô tự thề rằng trước 31 mà không có chồng sẽ đi tu.

Thật không? Thật chứ, cô tự tin là mình sẽ có chồng nhưng rồi sao? Đó chỉ là cái mục đích mà cô luôn cố gắng chạy tới nhưng mỗi khi đến gần thì nó lại càng xa hơn cô. Cô lao mình vào công việc sau khi sinh con và gửi con cho cô nhi viện, lúc ấy  cô từ bỏ quê hương để đến đất nước của sự tự do, không còn phải đi đến những những ký ức đau buồn tồn đọng trong cô, không còn những hình ảnh của những quán bar. Cô lao đầu vào nộp đơn và đi phỏng vấn. Chỉ chưa đầy 1 năm 10 tháng, cô đã thăng chức và giờ làm giám đốc điều hành của Vogue. Kể mà sao nghe ngưỡng mộ bản thân cô quá. Cô nhìn đồng hồ. Vẫn còn một tiếng nữa mới kết thúc chuyến bay dài đằng đẳng này…

Chả hiểu sao mà trong giấc mơ, chàng trai xuất hiện mỉm cười dịu dàng đưa cô vào những điệu xoay, xoạt rồi quay vòng vòng. Cô tự mỉm cười mãn nguyện và có gì đó lôi kéo cô.

Are those your eyes, is that your smile
I’ve been lookin’ at you forever
But I never saw you before
Are these your hands holdin’ mine

_” Dậy đi bà chị ơi.”- Chàng trai nhìn cô nói.

_”Hử hử, có gì hử? “- Cô nhìn cậu chớp chớp mắt.

_” Máy bay sắp rơi rồi.”- Chàng trai nói.

_”Hả?”- Cô nhìn cậu rồi nhìn xung quanh, cô tiếp viên kia cười khúc khích ở góc.

_”Hahaha”- Chàng trai bật cười trước vẻ mặt ngơ ngác của cô. –“ HỪm, bà chị làm gì mà kéo tôi nhảy một vòng rồi lại nằm xuống ngủ thế?”

_”Hả?”- Cô ngỡ ngàng.

_”Hừm.”- Chàng trai lại phán một câu đầy ớn lạnh rồi ngồi xuống ghế.

Ting tong tiếng của cơ trưởng vang lên thông báo còn 5 phút nữa sẽ hạ cánh xuống sân bay Hàn Quốc. Hwang Bo nhìn ra ngoài, ôi ..nhà…

Bước xuống sân bay, ngay cổng ra ngoài hàng trăm người la hét ầm ỹ Kim Hyun Joong. Cô nhận ra chàng trai ấy tên là Kim Hyun Joong. Họ đứng đợi cùng nhau để lấy hành lý.

Hwang Bo bất chợt lên tiếng. “ Tôi xin lỗi.”

Now I wonder how I could of been so blind
For the first time I am looking in your eyes
For the first time I’m seein’ who you are
I can’t believe how much I see

Kim Hyun Joong ấy nhìn cô rời cười, nụ cười thật đẹp, như một nhân vật bước ra từ truyện tranh. Chàng trai tưởng chừng ga lăng ấy lại làm hành động đáng ghét khi quay mặt lại với fan hâm mộ , le lưỡi làm mặt xấu với cô và nói một câu “ Tạm biệt bà chị nhí nhố “

“Hử?”- Hwang Bo.

Chàng trai vẫy tay chào tạm biệt cô rồi kéo hành lý ra ngoài cổng. Fan bắt đầu hú hét, hò hét inh ỏi, các bảo vệ phải chạy tới cản đường những cô bé chạy ra ôm thần tượng. Kim Hyun Joong lúc này bị giam trong biển người. Hwang Bo từ từ ra ngoài, chiếc xe trắng mui trần đã đợi cô từ lâu.

_” Xin lỗi cô đợi lâu không ạ?”- Anh lái xe.

_” Không lâu đâu.”- Cô cười.

Và cô nhìn về biển người khi đã ngồi yên vị trên xe. Hyun Joong ấy vẫn đang bị kéo giật qua giật lại bởi fangirl. Cậu ngước lên nhìn người phụ nữ gặp trên máy bay, người mơ ngủ khi kéo cậu nhảy vòng vòng trên khoang nhất và giờ này đang ở trước mặt cậu. Khẽ trêu đùa cậu, mi gió, và giơ tay thích thú, khẩu hình miệng của cô ta là “ Tạm biệt nha nhóc con. “

“Grừ..”- Kim Hyun Joong vẫn bị giành giựt đến nỗi cậu cảm thấy chóng mặt nhưng vì fan mà, cậu vẫn cười tươi bắt tay họ rồi được quản lý chạy tới kéo lên xe đi về.

When you’re lookin’ back at me
Now I understand why love is
Love is for the first time
Can this be real, can this be true

Thời gian trôi qua đi, cũng hơn 1 tuần sau đó, Kim Hyun Joong đến chỗ chụp ảnh cho hợp đồng với Vogue. Không biết có phải duyên trời định hay sao mà, đang gay cấn chụp ảnh. Ngước mặt, ánh sáng, nở nụ cười với bộ vest khoác và bên trong là cởi áo sơ mi chỉ để lại vài nút của cậu làm cho các nữ nhân viên ồ lên thích thú. Cậu tự hào với chính mình.

_” Chụp lại đi, tôi không ưng chút nào.”

Giọng nói làm cậu nhớ lại chuyến bay tuần trước, và đúng vậy. Bà chị đó đang đứng cùng vị nhiếp ảnh gia thì thầm gì đó. RỒI..chụp thì chụp.

Bà chị ấy nhìn cậu đầy thách thức. Cậu tạo dáng trước ống kính nhưng mà tại sao cậu cứ phải tìm kiếm bà chị ấy nhỉ? Dường như trong cậu có gì đó không ổn.

_” Hừm, thay trang phục đi.”- Bà chị đó lại nói để rồi buổi chụp hình tốn gần cả 1 ngày và 6 tiếng.

Cậu vừa ngáp sau khi ra khỏi nhà vệ sinh với khuôn mặt ướt nhem. Các nhân viên nữ kéo cậu vào ghế và lau khô mặt cho cậu, đánh phấn lên khuôn mặt cậu. Bà chị đi tới nhìn cậu rồi toét miệng cười.

_” Cũng đẹp trai phết ấy nhỉ nhóc.”- Chị ta véo má cậu không khác gì một người hay nựng đôi má các đứa nhóc. Cậu không phải là thằng nhóc, thật đó, cậu đã là một người trưởng thành. Cậu cố gạt đôi tay của bà chị đó ra nhưng vô ích. May phước cho cậu là một nhân viên gọi tên “ Hwang Bo” và kéo chị ta đi.

Cậu mơ màng nhìn đồng hồ sau khi kết thúc buổi chụp hình, bây giờ đã là buổi tối của ngày hôm sau, vâng chính xác là 6 giờ tối. Cậu tạm biệt mọi người rồi bước ra khỏi cửa và nhanh chóng nghe điện thoại của đám em nhỏ SS501 ở nhà mè nheo “ ĐÓI BỤNG QUÁ HYUNG”. Làm một người đội trưởng cũng có cái hại và cực khổ. Bao nhiêu công việc đè lên người cậu làm cậu bị khủng hoảng tinh thần cực kỳ.

_” Được rồi đi ăn”- Hyun Joong thở dài trong khi đó lũ em ở nhà thì.

_” Vạn tuế vạn tuế.. vạn vạn tuế hyung”- 4 đứa em loi nhoi như có tiệc nhảy làm Hyun Joong bật cười nhưng rồi lại lạnh lùng.

Họ lâu lắm rồi mới đi ăn ở một quán sang trọng. Kim Hyun Joong cùng mấy đứa em của mình bước vào làm mọi người trầm trồ thán phục rồi bất chợt họ ngồi gần bàn của bà chị đó. Cậu nhìn người đi cạnh bà chị đó, một người đàn ông lịch lãm đang mỉm cười gượng gạo nhưng dường như bà chị đó không để tâm và cố gắng tránh ánh mắt của người đó.

Kyu Jong nhìn huyng rồi lay anh mình.

_”Hử?”- Hyun Joong nói rồi bảo mọi người tự nhiên gọi món, hyung bao làm Yong Saeng, Jung Min lẫn hyung Joon ngạc nhiên vì trước đây anh ít khi nào trả tiền lắm.

_”Sao hyung lạ thế? NÓng trong người?”- Hyung Joon.

_”Uống trà nhân sâm.”- Young Saeng ngâm nhi ly bia vừa được đem ra.

Ở bàn bên này, câu chuyện diễn ra căng thẳng và không hề vui chút nào. Hwang Bo muốn thoát ra khỏi cái thế giới đầy ngột ngạt này. Cô thật ngu ngốc khi đồng ý gặp cái tên đã phản bội, lừa dối cô nhưng tại sao cô vẫn cố chấp bản thân mình thế nhỉ? Cô nhìn người đàn ông trước mặt mình, người cô từng yêu và nhớ lại một đêm mùa đông khi mà cô lặng lẽ đặt đứa con mới chào đời trên bệ cửa của viện mồ côi. Cô bấm chuông và chạy núp vào bụi rậm khóc một mình.

Lạnh giá và cô đơn.

Áy náy và đầy tội lỗi…

Cô khóc và xin lỗi đứa con trai vì không thể nuôi con khôn lớn.

Tiếng khóc của con làm tim cô đau đớn nhưng mà con ơi, mẹ không thể…

Người đàn ông ấy đưa tay xoa xoa tay cô nhưng cô rút lại.

_”Đừng như vậy nữa mà, anh đã chia tay vợ rồi, anh li dị rồi..”- Người đàn ông đó nói.

Làm như cô ngu lắm vậy, cô nhìn thấy chiếc nhẫn lấp ló trong túi áo của hắn cơ mà.

_”ĐỪng có mơ rằng tôi sẽ yêu anh.”- Cô đứng dậy và hất nước vào mặt anh ta trước sự chứng kiến của nhiều người.

Cô toan đi nhưng người đàn ông kéo cô lại và nói rằng “ Mãi yêu cô.”

_”Thôi đi, tôi với anh không còn quan hệ gì hết.”- Cô lạnh lùng nói nhưng vẫn bị giữ lại.

_” Em đừng như thế nữa mà.”- Lại thế nữa, đừng tưởng cô sẽ xiu lòng.

Ở bàn của Hyun Joong, mấy đứa em đang nhâm nhi sashimi mặc cho trời đất có nổ tung. Hyun Joong đứng dậy.

_” Hyung đi đâu thế ?” – Kyu Jong

Hyun Joong không nói gì rồi đi đến chỗ bà chị Hwang Bo.

_” Hyung.”- Yong Saeng.

Hyun Joong từ từ kéo tay Hwang Bo ra khỏi cái tên đó.

_”Nhóc?”- Hwang Bo.

_”Mày là ai?”- tên kia nói.

_”Không phải chuyện của ông.”- Hyun Joong-“ Buông tay cô gái này ra.”

_”Không.”- tên kia.

Hyun Joong giật tay Hwang Bo và dõng dạc tuyên bố.

_” Buông tay khỏi cô gái của tôi.”- Hyun Joong.

Am I the person I was this morning
And are you the same you
It’s all so strange how can it be
All along this love was right in front of me

_”Cái gì?”- tên kia, cả Hwang Bo, cả đám em cũng đồng thanh.

Hyun Joong kéo tay Hwang Bo ra khỏi quán ăn rồi tống vào xe của mình chạy đi.

_”Này này..”- Hwang Bo nói –“ Nhóc tính đưa tôi đi đâu?”

_”Hài thật, một lời cảm ơn cũng không có sao?”- Hyun Joong.

_”Cám ơn.”- Hwang Bo

_”Tốt lắm”- Hyun Joong cười tự mãn và két chiếc xe dừng lại ở sông Hàn.

Hwang Bo mở cửa bước xuống xe và bước đi.

_”Ê, này”- Hyun Joong đứng ở cửa xe nói.

_”Gì?”- Hwang Bo quay người lại.

_” Lúc chị giận trông rất đẹp.”- Hyun Joong toét miệng cười.

_”Cậu đang đùa tôi đó sao?”- Hwang Bo không thể tin những lời nói đó đâu.

Cô đi trở lại chiếc xe, hai người cách nhau bởi chiếc xe hơi và Hyun Joong cười. Lại nụ cười quyến rũ ấy.

_”Thôi đùa đi.”- Hwang Bo.

For the first time I am looking in your eyes
For the first time I’m seein’ who you are
I can’t believe how much I see
When you’re lookin’ back at me

_” Tại sao phải đùa?”- Hyun Joong nói.

Cậu đang làm cái quái gì thế này? Cậu không biết? Cậu có cảm giác như mình đã thinh thích cái bà chị đứng trước mặt cậu. Có thể cậu chưa bao giờ yêu nhưng thật chứ? Tại sao lại thích bà chị đó? Trong đầu cậu đang bùng nổ.

_” Cậu thấy tôi như thế nên muốn trêu chứ gì?”- Hwang Bo.

_”Tôi không phải là một thằng khốn.”- Hyun Joong ghé sát người trên mui xe.

_” Thôi, tôi đi đây, tôi không thích đùa vui với những chàng trai như cậu. Cậu đi đi”- Hwang Bo quay lưng bỏ đi.

Cô nghĩ rằng mình lạnh lùng thế chắc thằng nhóc ấy sẽ thôi nhưng rồi cô nghe được.

_” Tôi thích chị.”- Hyun Joong hét lớn.

Hwang Bo giật mình, cô dừng lại ngước nhìn lên trời rồi nắm chặt hai lòng bàn tay lại.

“ Làm gì có chuyện đó chứ?”

_” Làm gì có chuyện đó chứ? Không thể nào.”- Hwang Bo

_” Tôi thích chị, chúng ta hẹn hò đi.”- Hyun Joong.

_” Không, không được.”- Hwang Bo.

_” Chưa thử sao biết là không được?”- Hyun Joong.

Now I understand why love is
Love is for the first time
Such a long time ago
I had given up on findin’ this emotion ever again

Hwang Bo quay lại nhìn, Hyun Joong đã tiến sát đến gần cô tự lúc nào. Cậu cao hơn cô một chút và lại giở cái bùa phép thôi miên của mình. Cô giật mình khi cậu cúi xuống, mũi chạm mũi.

_” Làm sao chị biết rằng không được?”- Hyun Joong.

_”Mới gặp nhau có 3 lần mà cậu nghĩ rằng mình đã yêu hay thích rồi sao? Vô lý.”- Hwang Bo.


But you live with me now
Yes I’ve found you some how
And I’VE never been so sure
And for the first time I am looking in your eyes


Hyun Joong cúi xuống hun phớt lên đôi môi của Hwang Bo trước sự ngỡ ngàng của cô.

_”Tôi sẽ làm cho chị thích tôi. Yêu tôi.”- Hyun Joong.

Cậu vẫy tay quắc xe taxi cho cô rồi chạy đi, trước khi cô leo lên xe.

Hyun Joong la lớn rằng “ Chị đợi đấy, chúng ta sẽ còn gặp nhau dài dài.”

Hwang Bo đỏ mặt ngồi vào xe, cô nhìn sau xe và thấy Hyun Joong cũng vừa vào xe mình nhưng vẫn chưa khởi động xe. Cô lại quay người rồi ngồi yên vị nhìn bên ngoài những màu sắc của ban đêm. Cô đỏ mặt, người cô như lửa sắp bùng cháy, sắp sốt. ÔI..

Cô cũng đâu có biết rằng ở trong chiếc xe hơi đen kia, Kim Hyun Joong đang tự đập đầu vào vô lăng.

Cậu làm sao thế này? Cậu sao thế này?

Tim cậu vẫn đập thình thịch, cậu..ngước nhìn lên bầu trời đầy sao, lấp lánh. Tim cậu vẫn đập, vẫn réo inh ỏi..

For the first time I’m seein’ who you are
Can’t believe how much I see
When you’re lookin back at me
Now I understand why love is
Love is for the first time

End fic

story12

Câu chuyện 12 : Hãy nói cho anh biết khi nào em thuộc về anh


Author: Hss2105
Pairing:  KHJ-Hwang Bo
Ost: Quando quando quando – Michael Buble ft. Nelly Furtado
Rating: T
Summary: Cuộc đời họ được không biết có thể bên nhau được không?
============================================.==================================
Hyun Joong lái xe trở về kí túc xá của mình, vừa đi vừa lái thích thú đưa tay ra ngoài để tận hưởng làn gió đêm. Chẳng biết sao khi nãy tim cậu đập thình thịch hồi hộp, không biết Hwang Bo thấy thế nào chứ cậu tuy là người chủ động nhưng mà cậu cũng muốn xỉu tại chỗ. Nghĩ đi nghĩ lại thấy mình thật kỳ lạ, từ lần gặp gỡ đầu tiên. Cậu nghĩ bà chị này bị tưng tửng nhưng mà sao cậu lại chấp nhận nhảy cùng. Rồi lần gặp thứ 2, họ cãi nhau nảy lửa ở buổi chụp hình. Nào là bà chị để ý từng li từng chút cách cậu mặc trang phục, trong một buổi chụp hình, phải làm hơn 15 kiểu tóc làm cậu chóng mặt thấy ớn.

Mà sao ký ức đáng yêu của bà chị lại luôn hiện hữu trong cậu sâu đậm đến thế?

Ngay cả những thứ đáng ghét của bà chị ấy cũng làm cậu thích thú đến thế?

Và ngay lần thứ 3, tuy không thể gọi là yêu nhưng mà tại sao cậu lại chắc chắn thế?

Cậu muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân cơ mà, vậy tại sao cậu lại tỏ tình thế chứ?

À mà khoan..

Cậu tỏ tình đúng không?

“ Uh đúng rồi”

Kim Hyun Joong bật cười, nụ cười tự mãn. Chiếc xe lao vào màn đêm , cậu đâu biết rằng đằng sau những đám Paparazzi đang thích thú với những thứ mình vừa có được trong tay.

Tell me when will you be mine
Tell me quando quando quando
We can share a love divine
Please don’t make me wait again

Trên chiếc xe taxi, Hwang Bo đang đỏ mặt cực kỳ. Người cô nóng ran, nhất là ở hai bên má và tim cô như muốn nhảy khỏi lòng ngực. Cô nghĩ về Hyung Joong và những gì nhóc con ấy nói. Hừm, làm sao cô có thể tin lời nói ấy của một tên con trai khác được chứ? Chẳng phải cô đã tự hứa với bản thân là kiếp này sẽ sống vì công việc, cống hiến hết mình cho công việc sao?

Hwang Bo đưa đầu ra ngắm thành phố dưới ánh đèn lấp lánh lung linh. Chiếc xe đưa Hwang Bo lên ngọn đồi khá cao và dừng lại. Hwang Bo trả tiền rồi bấm chuông để cổng mở ra và bước vào. Ngôi nhà biệt thự  với những ánh đèn lấp lánh. Những tưởng bên trong sẽ là thiết kế sang trọng với những đồ nội thất đầy tinh tế nhưng bên trong rất trống rỗng. Thật đấy!
Trong căn nhà chẳng có gì cả, Hwang Bo thích sự đơn giản và không gian thoáng. Cô đi vào nhà tắm, tự ngẫm nghĩ về hình ảnh của Kim Hyun Joong. Đứng dưới vòi sen, cô đập tay vào tường. Tại sao cậu nhóc đó lại làm như thế chứ? Tại sao cô cứ nghĩ mãi về cậu nhóc ấy thế?

Thời gian trôi đi, Hwang Bo đứng tựa vào vòi hoa sen đã khá lâu. Cô bật khóc khi lại nghĩ về hình ảnh lúc mới yêu, vui vẻ, hồn nhiên và ung dung. Cô đâu nghĩ rằng nó sẽ đau đớn đến thế, những dòng nước mắt lăn trên đôi má của cô hòa cùng dòng nước từ vòi chảy xuống…

When will you say yes to me
Tell me quando quando quando
You mean happiness to me
Oh my love please tell me when

Kim Hyun Joong bấm chuông, bên trong là sự ồn ào và khi tiếng chuông vang lên có vẻ khá im ắng.

Cạch..

_”Hyung”- đám em loi nhoi.

_”Sao hử?”- Hyun Joong.

Cậu đi vào, để giày vào kệ rồi bước chân lên bậc vào nhà. Cả ba đứa em kia đang ngồi bụm miệng không nói gì trên sofa . Trên đùi nhóc Hyung Jun là chiếc laptop đã đóng lại. Nhóc Hyung Jun nhìn anh đầy .. nói sao ta, đôi mắt nhóc long lanh có vẻ lo lắng, muốn mở miệng gì đó. Hai nhóc Jung min và Kyu Jong thì chỉ biết im lặng và bụm môi tiếp. Hyun Joong nhìn sang nhóc đang đứng cạnh mình Yong Saeng.

_” Có chuyện gì sao?”- Hyun Joong.

Cả 4 đứa đều lắc đầu. Đôi chân của Hyung Jun rung lên bần bật, cậu đứng dậy và nói trong sự vội vã.

_” Hyung xem này.”- Hyung Jun.

_” Suỵt.”- Jung Min và Kyu Jong một đứa kéo Hyung Jun ngồi xuống, một đứa che miệng lại.

_” Xem gì cơ?”- Hyun Joong lạnh lùng bước vào nhưng bị Yong Saeng kéo lại.

_” Hyung đi nghỉ ngơi đi, khuya rồi ạ. “- Yong Saeng.

_” Có chuyện gì?”- Hyun Joong quát lên.

Cả bốn đứa em đều giật mình và rồi ở góc phòng, chiếc điện thoại bàn vang lên…

_” Chết rồi.”- Jung Min

Kyu Jong liếc mắt nhìn Hyung Jun như coi chừng đấy, đừng có động vào. Tiếng chuông điện thoại cứ vang lên rồi vang lên liên hồi. Hyung Jun lo lắng ra mặt, cậu chàng nhấc điện thoại lên và Alo trong sự bất lực của Kyu Jong.  Jung Min bị Yong Saeng nhìn trách móc.

_” Vâng..” – Hyung Jun đáp lại rồi đưa điện thoại cho Hyun Joong – “ Của huyng đấy”

Hyun Joong cầm chiếc điện thoại lên và bên đầu dây một tràng la lớn của vị quản lý của nhóm. Cậu điềm tĩnh không đáp lại và ra hiệu cho Hyung Jun bật máy tính lên. Hình ảnh cậu đứng gần Hwang Bo, rõ nhất là cảnh hai khuôn mặt chạm nhau và nhìn xa tưởng lầm là hôn nhau. Cậu tìm kiếm và cũng may mắn là hình của Hwang Bo không rõ khuôn mặt. Cậu thở dài và đáp cụt lủng “ Xin lỗi quản lý. Em sai.”

Bên đầu dây cứ tiếp tục “ Em sai là như thế nào? Việc này mà mai lên trang nhất báo là cậu tiêu tùng. Ối trời ơi, sao cậu lại không đến nơi khác?”

Hyun Joong bật cười “ Em thấy nơi đó đẹp.”

“ Cái thằng quỷ xứ này, mày tin anh mày đang lên cơn đau tim không vậy mà còn nói như thế nữa hả? Cái cái gì? Cười được nữa hả..”

Hyun Joong cúp máy. Cậu đâu biết rằng bên kia, quản lý đang giậm chân nhảy tưng tửng “ Còn dám cúp máy anh nữa hả KIM HYUN JOONG??????????”

Chỉ sau 15 phút sau cuộc trò chuyện đầy thú vị với vị quản lí, dưới khu căn hộ kí túc xá của SS501, hàng trăm fan đã xuất hiện dù trời đã khuya. Các cô học sinh, sinh viên đang cầm bảng. “ Đả đảo người tình của Kim Hyun Joong.” Các cô cậu ấy còn la lớn “ KIM HYUN JOONG LÀ CỦA CHÚNG TÔI.”

Đám em he hé rèm nhìn xuống và lắc đầu ngao ngán, Hyun Joong vừa bước ra khỏi nhà tắm vừa ra lệnh cho đám em nhỏ về phòng đi ngủ. Cậu tắt đèn và đám fan im lặng bỏ về.

Every moments a day
Every day seems a lifetime
Let me show you the way
To a joy beyond compare

Sáng hôm sau, SS501 đến công ty trình diện, quản lý lẫn giám đốc đang bực tức vì ngay khi tin tức lan truyền, bộ phim Playful kiss bị tụt dốc về rating. Trên các trang báo mạng, tin tức nóng hổi của cậu đang là đề tài được bàn tán nhiều nhất.

_” CÁI NÀY LÀ SAO ĐÂY?”- Vị giám đốc nhìn Kim Hyun Joong.

_” Thần tượng cũng là con người, không thể vì là thần tượng mà nhất quyết không được yêu, không được hạnh phúc.”- Hyun Joong đáp lại.

_” YA! Cái thằng này!”- Vị giám đốc nhìn cậu gay gắt.

_” Kìa, hyung.”- Yong Saeng khẽ huých cùi chỏ vào người Hyun Joong.

_” Thần tượng cũng cần có cuộc sống riêng của họ chứ, chẳng phải vì là thần tượng mà nhất quyết phải nghe lời fan sao?”- Hyun Joong vẫn tiếp tục.

_” Vậy thì cút khỏi SS501 ngay cho ta.”- Giám đốc đập bàn điên tiết chỉ thẳng vào mặt Hyun Joong.

_” Vâng.”- Hyun Joong đáp rồi quay lưng bước ra khỏi văn phòng.

_” Hyung”- đám em quay lại nhìn nhưng Hyun Joong vừa đi vừa ra hiệu cho quay đầu lại đi.

Hyun Joong bước ra khỏi tòa nhà với áo trùm và khẩu trang. May phước là đám paparazzi không có ở đây, cậu leo lên xe và cởi bỏ khăn bịt mặt. Cậu lái xe và dừng trên đường. Điện thoại cậu reo inh ỏi số của đạo diễn quay CF.

_” Alo? Nhóc ở đâu rồi, không đến quay CF sao?”- Hwang Bo đầy lo lắng.

_” Hwang Bo đi ra chỗ này chút với Hyun Joong được không?”- Hyun Joong.

_” Có chuyện gì sao?”- Hwang Bo.

_” Xin Hwang Bo đó, đến đây với Hyun Joong đi.”- Hyun Joong.

_” Rồi..ok..ok đến đây?”- Hwang Bo.

_”Để Hyun Joong nhắn tin cho Hwang Bo, số này nhé.”- Hyun Joong.

_” Không, nhắn vào số Hwang Bo nhắn vào số này cho.”- Hwang Bo.

Hyun Joong cười. “ OK”

I can’t wait a moment more
Tell me quando quando quando
Say its me that you adore
And then darling tell me when

Hyun Joong đeo chiếc mặt nạ đứng ở cổng chờ làm du khách nhìn cậu chăm chú, chà, chắc không đeo mặt nạ thì không nhìn đâu ta. Từ xa, Hwang Bo đi đến. Tim cậu nhảy lên vui sướng như thấy thiên thần, có nói quá không nhỉ? Cậu đưa tay lên nhìn đồng hồ.

_” GẦN 50 PHÚT MỚI ĐẾN LÀ SAO?”- Hyun Joong quát Hwang Bo.

_” Vậy thôi tôi về”- Hwang Bo tính bỏ đi nhưng bị Hyun Joong kéo lại và đẩy vào cổng. – “ Ấy ấy”

_” kekeke “- Hyun Joong

Họ đi vào cổng và Hyun Joong luôn miệng nói.

_” Em yêu thích ăn bông gòn không? Em yêu thích chơi trò nào trước đây nè?”

_” Này này, ăn nói cho đàng hoàng đi nha. Tôi hơn cậu 6 tuổi đó.”- Hwang Bo.

_” 6 tuổi thì sao? Yêu nhau thì quan trọng tuổi tác làm gì hở em yêu.”- Hyun Joong nháy mắt.

À mà quên, đeo cái mặt nạ này không biết Hwang Bo biết không? Thật là Hwang Bo biết cậu đấy.

_” Chẳng ai lại đi đeo cái mặt nạ tinh tinh như cậu thế này đâu nhóc à”- Hwang Bo vừa đi vừa nói.

Hyun Joong chơi trò ném vòng, thua lần một. Hwang Bo từ một bà chị bỗng trở thành con nít khi thấy con gấu bự chà bá và đòi cho bằng được. OK. Hyun Joong sẽ ra tay vì tình yêu của mình. Lần 2 cậu cũng thua. Đám thanh niên cười ngặt nghẽo trước con tinh tinh. Hyun Joong bực bội móc trong túi ra đặt tiền lên bàn rồi nhận đám vòng, thẩy vào nấc cao nhất. Hwang Bo hồi hộp lo lắng cầu nguyện và ăn may , Hyun Joong thắng. Con gấu to kia thuộc về Hwang Bo.

_” Tặng em.”- Hyun Joong nói khiến cho Hwang Bo đỏ mặt cực kỳ.

Họ đi chơi trò chơi tàu lượn.

_” Nhớ nhé, nhớ đến khúc cua đằng kia nhớ cười nhé.”- Hyun Joong nhắc khéo Hwang Bo khi họ leo lên tàu và bé gấu ngồi ở giữa.

Nhưng Hwang Bo thì khi tàu vừa lên tới đỉnh điểm, và rơi xuống. Cô chỉ biết nhắm mắt, miệng thì la to thật to. Hyun Joong bật cười cũng la rồi nắm lấy tay Hwang Bo giơ lên cao cùng la. Tấm hình chụp ra, Hwang Bo vẫn lão đão đi. Họ dừng chân ở quán nước. Lúc này Hyun Joong cởi bỏ cái mặt nạ ra và nhâm nhi coca.

Every moments a day
Every day seems a lifetime
Let me show you the way
To a joy beyond compare

_” Tấm ảnh này hài thiệt hahaha”- Hyun Joong nhận hình từ quầy rồi đưa Hwang Bo xem.

_” Hôm nay cậu sao thế?”- Hwang Bo.

_” Có chuyện không vui.Xin đừng nhắc đến nữa.”- Hyun Joong.

_” Nhưng..”- Hwang Bo.

Đằng sau họ, trong quán cà phê, những nhân viên nhận ra Hyun Joong và cô gái lạ mặt. Họ chụp hình và chạy vào quầy tiếp tân up ảnh lên.

_” Nói cho tôi nghe đi mà..”- Hwang Bo đưa tay đặt lên tay của Hyun Joong.

Tim cô cũng đập liên hồi, Hyun Joong đỏ mặt nhìn cô âu yếm nhưng khẽ lắc đầu. Chỉ trong vài phút sau, đám paparazzi xuất hiện. Hyun Joong nhận ra họ và đeo mặt nạ cho Hwang Bo.

_” Cậu làm gì thế này?”- Hwang Bo.

_” Có người theo dõi chúng ta.”- Hyun Joong nói rồi kéo Hwang Bo chạy vào mê cung.

Họ chạy mãi chạy mãi đến khi nhận ra mình đã lạc.

_”Giờ phải làm sao đây?”- Hwang Bo

I can’t wait a moment more
Tell me quando quando quando
Say its me that you adore
And then darling tell me when

_” Ở trong này chắc đám paparazzi đang ráo riết tìm, chúng ta chạy thôi.”- Hyun Joong kéo Hwang Bo đi và họ tìm đường mãi.

Không được.. vẫn không được.

May mắn thay khi chân họ bắt đầu đau đớn thì cánh cổng đã xuất hiện.

Hyun Joong đưa Hwang Bo về công ty. Cô tạm biệt cậu.

Hwang Bo lên văn phòng và thư ký kéo cô lại. “ Chị ơi, có chuyện nghiêm trọng rồi.”

_” Sao hở em, chuyện gì cơ?”- Hwang Bo.

_” Một ông xưng làm giám đốc của SS501 đến đòi gặp chị.”- Thư ký lí nhí.

_” Để chị xem nào.”- Hwang Bo mỉm cười

Cô đi vào phòng và đẩy cửa ra.

_” Xin lỗi vì để ngài đợi lâu.”- Hwang Bo cúi người.

_” Cô và Hyun Joong có quan hệ như thế nào?”- Giám đốc nhìn cô với khuôn mặt giận dữ.

_” Thật sự thưa ngài, chúng tôi không có gì với nhau cả.”- Hwang Bo điềm tĩnh đáp trả.

_” Vậy tại sao cô lại cùng nó đi với nhau ở sông Hàn lẫn khu vui chơi?”- Giám đốc ném những bức hình lên bàn của Hwang Bo.
Hwang Bo đi vào bàn làm việc của mình nhìn vào và nhìn giám đốc.

_” Cái này..”- Hwang Bo tự thầm trong mình “ Bình tĩnh nào Hwang Bo ơi”

_” Tôi muốn cô biến khỏi cuộc đời Kim Hyun Joong.”- vị giám đốc nói.

_” Tôi đã kí hợp đồng với quản lý của ông, Hyun Joong làm đại diện cho công ty chúng tôi.”- Hwang Bo.

_” Không hợp đồng hợp điếc gì nữa hết, tôi đuổi Hyun Joong ra khỏi SS501 rồi.”- giám đốc nhướng mày nhìn Hwang Bo.

_” Nhưng tôi vẫn sẽ ký hợp đồng riêng với cậu ấy.”- Hwang Bo chắc chắn.

_” Hừm, cô nghĩ như thế sẽ tốt với một thằng nhóc tài năng ấy sao? “- Giám đốc – “ Nghề người mẫu không thể giúp được nó, trước đây khi nó đến với tôi nó đòi rằng phải được nổi tiếng.”

Ông ta vừa dứt câu vừa đưa cái đĩa cho Hwang Bo

_” Hãy tự xem đi.”

Ông ta bỏ đi, Hwang Bo ngồi bịch xuống. Cô mau chóng bỏ đĩa vào xem.

HÌnh ảnh cậu nhóc 14-15 tuổi đang nhảy và đàn hát bài Quando quando quando. Cuộc phỏng vấn giữa vị giám đốc còn trẻ và cậu nhóc ấy.

_” Tại sao con muốn thi vào công ty chúng ta?”

_” Con muốn làm người nổi tiếng, con muốn mọi người biết đến con.”

Hyun Joong lúc nhỏ hùng hồn đáp. Cô lấy tờ báo bên cạnh mà thư ký để sẵn, cô cầm lên và bật khóc..

Ding Doong..

_ “ Anh đã nói là mình sẽ không trở về với SS501 mà, em đừng đến nữa Yong Saeng à.”- Hyun Joong la lớn và mở cửa ra..
Hwang Bo đứng trước cửa, cô nhìn anh khẽ mỉm cười.

_” Sao thế, nhóc không mời tôi vào nhà sao?”- Hwang Bo

_” Hwang Bo à”- Hyun Joong.-” Có chuyện gì sao?”

Hwang Bo mỉm cười.

_” Tôi đến đây để nói tạm biệt.”- Hwang Bo.

_” Saoooo?”- Hyun Joong –“ Ý chị là sao?”

_” Trưa hôm nay tôi sẽ bay về Mỹ.”- Hwang Bo

_” Nhanh thế sao?”- Hyun Joong –“ Tại sao chị đi?”

_” Tôi nghĩ lại rồi, tôi sẽ về làm cho chi nhánh ở Chicago.”- Hwang Bo bật cười rồi đưa con gấu mà ban sáng Hyun Joong tặng cô.

_” Tôi không nhận đâu”- Hyun Joong giật tay ra.

_” Đừng như thế mà”- Hwang Bo nói rồi đặt con gấu ở góc.

Cô quay lưng đi rồi bước ra khỏi căn hộ đó. Cô bước đi đến thang máy, Huyn Joong vẫn không chạy theo. Hwang Bo khóc đau lòng khi bước vào thang máy. Cô đâu biết rằng Hyun Joong chạy ra sau đó ít phút và bấm nút thang máy rồi cậu leo xuống cầu thang thoát hiểm. Hwang Bo đi ra xe taxi và bị chặn lại bởi vòng tay từ đằng sau của Hyun Joong.

_” Chị đừng đi mà”- Hyun Joong.

Hwang Bo khóc.

_” Chị xin lỗi nhóc.”

Hyun Joong kéo Hwang Bo lại, đặt một nụ hôn lên môi cô. Sâu lắng..

Hwang Bo cũng ôm lấy Hyun Joong, cô không muốn xa rời cậu.. nhưng nghĩ đến hình ảnh cậu bé đứng lên dõng dạc tuyên bố muốn làm diễn viên, hay ca sĩ nổi tiếng, được mọi người công nhận và biết đến làm cô chảy nước mắt rưng rưng

Và Hwang Bo đẩy cậu ra, cậu loạng choạng ngã nhào.

_” TẠI SAO?”- Hyun Joong la lớn.

Hwang Bo nhanh chóng lên xe, bảo xe đi. Hyun Joong ngã bên dưới và nhìn theo chiếc xe taxi vàng đã đi xa…

Whoa lover tell me when
Oh darling tell me when
Oh come on tell me when
Yea tell me when

Chỉ mình cậu ở nơi đây, những bác hàng xóm nhìn cậu không nói gì rồi đi tiếp. Hyung Jun đi tới với cái giỏ sách từ siêu thị.

_” Hyung?”- Hyung Jun.

Hyun Joong thẫn thờ lẩm bẩm lời hát..

“Hãy nói cho anh biết khi nào em thuộc về anh
Hãy nói đi em…
Ta có thể trao nhau tình yêu diệu ngọt
Xin em đừng để anh đợi chờ lần nữa”

–        Quando quando quando lời dịch-
Hyun Joong được Yong Saeng đỡ dậy, Hyun Joong bỏ đi vào trong lặng lẽ..

Cậu như kẻ mất hồn..

Vị giám đốc gọi cho cậu:

_” Ta đã xây dựng kế hoạch khác cho cậu, trở về làm leader SS501 đi.”- ông giám đốc.

Đáp lại lời ông là chuỗi âm thanh của gió, Hyun Joong bỏ điện thoại của mình vào ngăn tủ. Cậu đi vào nhà tắm, mở vòi sen và ngồi xuống khóc..

Vẫn luôn miệng hát.

“Khi nào em sẽ nói đồng ý với anh?
Em hãy nói cho anh biết hỡi em…
Em là nguồn hạnh phúc của anh
Ôi, tình yêu của anh, xin em hãy nói rõ”

end story 12

story15

Câu chuyện thứ 15 : Only reminds me of you

Author: Hss2105
Pairing:  Joongbo
Ost: [URL= http://mp3.zing.vn/bai-hat/Only- … -MYMP/ZWZCBIO7.html]Only reminds me of you – MYMP[/URL]
Rating: T
Summary: Cuộc đời họ được gọi là không biết có bên nhau được không?

==================================.====================================

Trong thang máy với chục người, Hwang Bo đang gật gù với cô thư ký về những kế hoạch, những cuộc họp và những buổi kí kết hợp đồng mà cô phải tham gia. Chỉ trong vòng 1 năm rưỡi, cô lại làm việc cật lực hơn bao giờ hết. Có lẽ vì những kỉ niệm về Hyun Joong làm cô có thêm động lực để làm việc. Cô mong rằng cậu vẫn sống tốt và nổi tiếng như ước mơ từ thuở bé của mình. Hừm, nghĩ về phần cô, Hwang Bo à, cô đó, phải mạnh mẽ hơn và chăm chỉ hơn nào.

_” Chị ơi lát nữa 12 giờ phải đi ăn trưa với  Tyra Banks của American’s next top model ạ.”- cô thư ký lẽo đẽo chạy theo cô khi cánh cửa thang máy vừa mở ra.

Hwang Bo vừa đi vừa xoa đầu, dạo gần đây cô thấy khó chịu trong người. Chắc do làm việc căng thẳng nên thế.  Cô bước vào văn phòng của mình, ngồi xuống. Như một thói quen, cô đưa tay lấy tờ báo được đặt trên bàn. Công ty cô hay cho mọi người xem sản phẩm của chính công ty để tự kiểm duyệt lại những gì đã làm được và những gì không làm được. Hwang Bo lật lật rồi đặt xuống, mở cái laptop ra và đọc tin tức. Chả hiểu sao từ khi tạm biệt Hyun Joong, cô cứ hay vào các trang báo hàn để cập nhật thông tin về cậu lẫn nhóm của cậu.

Cô xem bức hình của Hyun Joong nhảy Lucky Guy cùng nhóm vũ công  , cả đoạn clip mà thấy ghen tị lắm luôn nhưng mà biết làm sao được. Cô đã quyết tâm ra khỏi cuộc đời cậu rồi, vả lại giờ cô phải sống vì  công việc tiếp thoi.

I see you, beside me
It’s only a dream
A vision of what used to be
The laughter, the sorrow
Pictures in time
Fading to memories

Cũng lúc đó, chiếc phi cơ riêng chở SS501 cùng quản lý đến New York để tham gia concert của mình. Hyun Joong vừa lên máy bay đã dùng bịt mắt che lại và ngủ lăn quay. Mấy đứa em của chàng xì xầm và tưởng rằng chàng không nghe được chắc? Thật sự che mắt đi chỉ là một hành động để che mắt mọi người.

Chàng nghĩ về Hwang Bo, suốt một năm và 6 tháng 10 ngày , cậu không thể nào quên được Hwang Bo. Bà chị tưng tửng. HÌ, cậu nghĩ về Hwang Bo với một cảm giác nhớ nhung. Khác với những cảm giác khi cậu đối mặt với các fan nữ, hay những đứa em gái trong công ty. Cậu tự hỏi liệu đó có phải là tình yêu? Người ta hay bảo tình yêu sét đánh, nhưng mà cậu lần đầu gặp bà chị ấy không yêu được, cứ ngượng nghịu vậy mà nghĩ lại cũng phục bản thân. Tỏ tình .

Cậu từng tỏ tình, uh có đấy nhưng mà trong phim cơ mà. Bộ phim đóng với Hye Sun, cậu cũng yêu một người hơn tuổi nhưng mà cậu đã từng cười về vấn đề đó. Trước đây, cậu chưa từng nghĩ rằng yêu một bà chị là tốt nhưng mà cái quan niệm đó của cậu giờ dần thay đổi. Liệu tình yêu chị em có được chấp nhận hay không? Liệu có khả năng sẽ sống tốt bên nhau mãi mãi nếu họ đến được với nhau hay không?

How could I ever let you go
Is it too late to let you know

Sau cuộc gặp gỡ với Tyra để bàn về những mẫu trang phục của các nhà thiết kế trong công ty cô, Hwang Bo đi dạo phố. Cô đi ngang qua những con phố tấp nập, hương thơm thoang thoảng của bánh hot dogs, hay hương thơm của mùi bánh kem từ mấy tiệm cupcake, bánh pháp. Hương cà phê ngào ngạt làm bụng cô lăn tăn, cô thấy đói nhưng đầu cô lại dở chứng. Đau quá!

Đầu óc quay cuồng, Hwang Bo ngã xuống. Mọi nguời gần đó bu tới hỏi han, có người còn la lớn để kêu mọi người đến giúp đỡ. Rồi một người ráng chen vào đám đông. “ I’m a doctor. Let’s me see her.” Và họ tản ra để vị bác sĩ đó ngồi xuống bế cô lên. Cô có thể lờ mờ đoán được chuyện, một người không an tâm nên đã đi theo họ. Khi chắc chắn rằng họ đến bệnh viện, người đó vỗ vai bác sĩ bảo làm tốt nhé rồi đi. Trong tim cô thầm cảm ơn người xa lạ đó, và cô đang từ từ nhắm mắt lại..
Hai ngày sau đó, bác sĩ Eric luôn đến công ty cô để kiểm tra sức khỏe và mời cô đi ăn cơm trưa cùng. Đâu ai ngờ rằng trên đất Mỹ, hai người đồng hương gặp nhau. Bác sĩ Eric nhìn đẹp trai ga lăng và rất là xuất sắc. Và họ đi dự kpop concert cùng nhau ở quảng trường thời đại. Khi Hyun Joong xuất hiện và hát Lucky guy, tim Hwang Bo như ngừng đập. Cậu đang ở đây, ngay trước mặt cô..

Hyun Joong vừa nhảy vừa hát, vừa đi thẳng theo kiểu sân khấu chữ T. Cậu đã thấy được ánh mắt quen thuộc, cậu nhìn chăm chú, đứng im và hát bài hát của mình. Trong loa ở tai, vị quản lý cùng đạo diễn đang la lói om sòm. Cậu mặt kệ, cứ hát, cứ nhìn, có phải chị đấy không Hwang Bo?

Hwang Bo nhận ra rằng Hyun Joong đang thực sự nhìn mình, cô vội lảng tránh và kéo Eric đi..

I tried to run from your side
But each place I hide
It only reminds me of you
When I turn out all the lights
Even the night
It only reminds me of you

_” Em ổn chứ, Hwang Bo?”- Eric.

_” Uhm vâng ạ, em ổn. Em thấy đói tí thôi.”- Hwang Bo.

_” Ghé quán tủ của anh ăn nhé. Món Cari ấn, ok ?”- Eric.

_”Ok”- Hwang Bo.

Họ đâu biết rằng, đằng sau họ, Hyun Joong vừa hát xong đã vội lao xuống chạy đi tìm nhưng không thấy được. Quản lý cùng mấy bảo vệ chạy theo kéo cậu về, Hyun Joong gào lên trong tuyệt vọng.

_” HWANG BOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO”

_” Cái thằng quỷ này.”- Quản lí.

Và khi concert gần kết thúc, Hyun Joong cùng nhảy với nhóm so tài mỗi thành viên. Và rắc.. Hyun Joong được nhanh chóng đưa vào bệnh viện. Cậu đau đớn. Bác sĩ và Hwang Bo chạy đến.

_” Hwang Bo?”- Hyun Joong.

_” Cậu bị đau ở đâu, nói tôi biết nào?”- Bác sĩ Eric.

_” Chân.. Hwang Bo à.”- Hyun Joong nói.

_” Em biết anh bạn này sao?”- Bác sĩ Eric quay qua nhìn Hwang Bo.

_” Chúng em từng hợp tác ở hàn quốc.”- Hwang Bo cười rồi đi ra –“ Em không làm phiền đâu, em ra ngoài nha.”

_” Ok, anh xin lỗi.”- Bác sĩ Eric.

_” Hwang Bo không được đi.”- Hyun Joong gào lên.

_” Sao không?”- Hwang Bo quay lại nheo mắt nhìn cậu.

Và rặc..rặc.

_” Đau quá.”- Hyun Joong gào lên.

_” Chắc phải bó bột rồi.”- bác sĩ Eric nói với cô y tá.

_”Thôi, em đi đây anh.”- Hwang Bo mỉm cười rồi tạm biệt bác sĩ Eric.

_” Ok, mai gặp nhé.”- Bác sĩ Eric –“  7h ở quán Sushi Mode nha.”

_” Vâng.”

“ Hừm”- suy nghĩ của ai đó, đau đớn mà cũng hóng chuyện không à.

I needed my freedom
That’s what I’ve thought
But I was a fool to believe
My heart lied while you cried
Rivers of tears
But I was too blind to see

_” Ok, để tôi check cậu xem thế nào nào…”- Bác sĩ gõ gõ vào cái chân được bó bột của Hyun Joong.-“ Có vẻ ổn đấy.”

_” Không ổn đâu bác sĩ ơi, đau lắm.”- Hyun Joong.

_” Uống thuốc là xong thôi, không sao. Tạm thời nghỉ ngơi đi nhé.”- Bác sĩ Eric cười rồi quay sang y tá –“ Cô chăm sóc anh bạn này cẩn thận nha, tôi đi chút việc.”

_” Vâng.”

HỪm, thời gian trôi nhanh quá vậy, mới đây đã gần 6 giờ rồi sao? Không được, không cho phép. Hyun Joong chồm dậy và nghiêng người ngã xuống giường.

_” ÂY DA ĐAU QUÁ.”- Hyun Joong.

_” Ấy, anh có sao không?”- cô ý ta chạy tới –“ Bác sĩ ơi, phụ tôi với.”

_” Rồi..rồi”- Eric chạy lại đỡ lấy Hyun Joong lên.- “ Cậu thấy trong người thế nào? Bị đau nữa không?”

_” Đau nhiều chỗ lắm bác sĩ ơi, đau quá bác sĩ ơi.”- Hyun Joong.

Rồi một y tá chạy vào phòng la lên bảo cấp cứu, bác sĩ Eric chạy ra, Hyun Joong có thể nghe thấy bác sĩ Eric vừa gọi cho Hwang Bo bảo rằng hủy cuộc hẹn. Hahaha, Ông trời đã giúp Hyun Joong ta sao? May quá đi, hạnh phúc quá đi. Trời ơi, Hyun Joong ôm lấy cái gối thích thú. Ai đi ngang cũng nhìn cậu và nghĩ rằng anh chàng bị mát.

Hyun Joong nằm xuống thích thú, quản lý với mấy đứa em cũng vừa xuất hiện hỏi thăm rồi đem theo một đống truyện tranh cho cậu. Cậu đang đọc Naruto, tuyệt ấy chứ nhỉ. Khi đám em vừa đi khoảng 10-15 phút, có những tiếng bước chân của đôi cao gót. Hwang Bo xuất hiện và bước đi vào phòng cậu.

_” Ah, chị đến thăm em à?”- Hyun Joong.

_” Cậu phá đám cuộc hẹn của tôi sao?”- Hwang Bo nhìn cậu.

_” Không, ai lại đi phá đám chứ.”- Hyun Joong.

_” Anh Eric bảo rằng cậu tự động ngã xuống nên anh ấy đến trễ và giờ anh ấy không xuất hiện luôn.”- Hwang Bo.

_” Do trời chứ có phải do em đâu.”- Hyun Joong cười nham nhở hô hố hố.

_” Grừ, tên quỷ xứ.”- Hwang Bo chộp cái gối đánh nhẹ vào Hyun Joong.

_” A, á, đau quá đau quá… bớ người ta, giết người kìa.”- Hyun Joong la lên.

_” Suỵt.” – Hwang Bo bịt miệng cậu lại.

Lòng Hyun Joong thấy vui vui lắm cơ, hạnh phúc. Cậu muốn gào lên thích quá.

Everything we’ve been through before
Now it means so much more
I tried to run from your side
But each place I hide
It only reminds me of you
When I turn out all the light
Even the night
It only reminds me of you

Hwang Bo kéo ghế tới và ngồi xuống cạnh giường của Hyun Joong.

_” Một năm qua, cậu..à uhm, cậu sống tốt chứ?”- Hwang Bo.

_” Chị nói sai rồi, chính xác là một năm 6 tháng và 10 ngày, á không, tính luôn hôm nay là 15 ngày.”- Hyun Joong.

_” Uhm”- Hwang Bo.

Cô cũng vui khi gặp lại cậu, nhưng mà nhìn bộ dạng của cậu, cô đang thực sự cố gắng kìm nén cơn buồn cười của mình đây. Mà sao cậu ta nhớ chính xác thế, đếm từng ngày sao? Hwang Bo nhìn Hyun Joong  chăm chú, những cảm giác đang được dâng lên sao?

Hyun Joong nhìn Hwang Bo rồi phì cười.

_” Chị đang đơ ra đấy.”- Hyun Joong.

_” Uhm, nhóc được lắm.”- Hwang Bo.

_” Tôi không còn là nhóc, tôi là thằng đàn ông trưởng thành cơ.”- Hyun Joong nhõng nhẽo.

_”Như con nít mà đòi làm người trưởng thành. Xì.”- Hwang Bo.

_” Đỡ hơn chị, vừa già vừa xấu.”- Hyun Joong nói ra và nhận ra mình đã nói sai..

Hwang Bo chợt lạnh lùng, đứng dậy và bỏ đi.

_” Hwang Bo à, Hwang Bo.”- Hyun Joong la lên nhưng cô đã bỏ đi rồi.

Hwang Bo nghĩ về mình, uh, mình già mình xấu mà. Hwang Bo nhanh chóng leo lên xe. Hyun Joong lén chạy ra với một đôi chân như bay. Thật ra cậu leo lên chiếc xe lao sàn rồi phóng ra, vội đi xuống những bậc thang. Các cô y tá rượt theo nhưng không kịp. Hyun Joong leo lên taxi và bảo chạy theo chiếc xe của Hwang Bo.

Cậu đến nhà của Hwang Bo mà thấy áy náy vô cùng.

_” Hwang Bo à, Hyun Joong xin lỗi mà.”- Hyun Joong gào lên khi thấy Hwang Bo bước ra cửa sổ ở tầng 5 khu chung cư.
Hwang Bo đóng rèm lại nhưng cậu vẫn thấy bóng của cô do ánh đèn. Hyun Joong đứng như trời trồng, trời bắt đầu đổ mưa. Lạnh cóng nhưng không, cậu không đi đâu. Cậu phải gặp Hwang Bo để nói lời xin lỗi cơ.

Only you…

So come back to me
I’m down on my knees
Boy can’t you see…
How could I ever let you go
Is it too late to let you know

Suốt gần 1 tiếng, Hyun Joong vẫn gào lên xin lỗi Hwang Bo. Cô có thể nghe thấy tiếng mấy người hàng xóm la lối Hyun Joong. Cô nhẹ nhàng kéo rèm ra, cậu vẫn đứng đó. Trời mưa vẫn không dứt, rồi cậu ngã nhào xuống.

_” Hyun Joong.”- Hwang Bo

Cô đỡ Hyun Joong vào tòa nhà, đi bộ lên từng bậc thang và về căn hộ của mình. Cô đặt anh trên giường, nhẹ nhàng cởi bỏ áo rồi quần cho anh. Cô kiếm trong tủ đồ bộ quần áo định mua cho ba rồi mặc vào cho anh. Cô nhẹ nhàng đắp chăn rồi đưa tay lên trán, chết rồi, sốt ..

Hwang Bo thức cả đêm chăm sóc cho Hyun Joong, cô dùng khăn lau tay, người cho anh. Đắp khăn lên trán rồi khi nó đã nóng, lại ngâm vào nước, vắt nước rồi làm tiếp..cứ thế cứ thế..cô thiếp trên tay anh lúc nào không biết.

Điện thoại rung báo hiệu đã 4 giờ sáng, Hwang Bo vội vàng thức dậy đi ra cửa hàng tiện dụng mua gạo rồi ít thịt và hành với sữa về. Hwang Bo vào bếp nấu nồi cháo thịt rồi  pha ly sữa nóng cho Hyun Joong, cô nhìn vào phòng thấy Hyun Joong vẫn mơ màng ngủ. Hwang Bo lấy khăn lau khắp người Hyun Joong, hy vọng anh đỡ sốt hơn. Rồi cơn buồn ngủ lại tới, Hwang Bo thiếp đi lần nữa.

Hyun Joong tỉnh dậy, cậu nhìn đồng hồ. Đã hơn 8 giờ, cậu nhìn bên cạnh Hwang Bo đang ngủ ngon lành, tay cô gác trên giường. Suốt đêm qua Hwang Bo ngủ ngồi như thế sao? Cô sẽ mệt lắm. Hyun Joong nhẹ nhàng đứng dậy, bế Hwang Bo lên giường. Cậu đi ra ngoài và thấy bàn ăn được che lại, cậu tò mò mở ra.

Bát cháo hành cùng thịt và ly sữa đã  nguội. Hyun Joong lấy đi hâm và măm măm. Hwang Bo tỉnh dậy, cô bất ngờ khi thấy mình nằm trên giường. Cô chạy ra thấy Hyun Joong đang chiên món gì đó thơm phức.

_” Ah, Yeobo ngủ ngon chứ?”- Hyun Joong quay ra cười.

_” Cái gì ? Yeobo gì ở đây.”- Hwang Bo.

Hyun Joong tắt bếp rồi đi tới với đôi chân cà nhắc, kéo cô ngồi và bàn với cái dĩa trước mặt, phía trên là ly sữa nóng. Cậu nhanh chóng trở lại với cái chảo trên tay rồi múc món ốp la để trên dĩa cho cô.

_” Ốp la mặt trời cho ngày tươi đẹp.”- Hyun joong cười tươi.

_” Làm saoo mà?”- Hwang Bo.

_” À, Seobang thấy trong tủ lạnh có trứng với sữa nên Seobang làm cho Yeobo đó. Yeobo ăn đi.”- Hyun Joong.

_” Hở?”- Hwang Bo bất ngờ trước cách gọi của Hyun Joong.

Eric cùng Hwang Bo đang uống cà phê gần quảng trường. Trên màn hình to ở nơi đó, buổi phỏng vấn giữa MTV và SS501 được chiếu trực tiếp.  Hyun Joong và mọi người đang nói chuyện cùng nhau.

_” Bạn em thật thú vị, có vẻ thích em đó.”- Eric.

_” Anh nói sao cơ?”- Hwang Bo –“ Chắc không đâu ạ.”

_” Hừm, nếu không thích sao lại giơ tấm bảng đó?”- Eric nói rồi chỉ tay lên màn hình.

Hwang Bo quay lại, bốn thành viên trong nhóm SS501 giơ mỗi người một tấm bản “ Will..you..marry ..me?” Hyun Joong nói tiếng hàn.

_” HWANG BO À, ANH YÊU EM.”
===============================.======================
Kết thúc buổi phỏng vấn, điện thoại reo lên, mọi người nhìn nhau. Quản lí lấy ra và nói “ CHÚNG TÔI SẼ TỰ lẬP, BÁI BÁI KHÔNG HẸN GẶP LẠI.”

Cả  đám em hò reo thích thú, hoan hô.

Lúc này, Hwang Bo đang đỏ mặt chạy về tòa nhà Vogue. Mọi người nhân viên vỗ tay chúc mừng cô, cô ngạc nhiên và thư ký cười ẩn ý mở cửa cho cô vào văn phòng. Kim Hyun Joong đang đứng đó..ý nhầm, cậu quỳ xuống. Hwang Bo bất ngờ đi tới, Hyun Joong nắm lấy tay cô, lấy trong túi chiếc nhẫn bạc.

_” Cưới anh nhé, Hwang Bo?”- Hyun Joong.

Nhân viên ồ lên thích thú. Hwang Bo quay lại nhìn chằm chằm răn đe, họ bụm miệng cười. Cô quay lại rồi nhìn Hyun Joong.

_” Uhm”- Hwang Bo mỉm cười gật đầu, Hyun Joong đeo nhẫn vào ngón áp út rồi đứng dậy bế cô dù chân cậu vẫn đang bị bó bột.

Đằng sau họ, cả đám em SS501 lẫn vị quản lý cùng bác sĩ Eric đang vỗ tay, tất cả nhân viên nữa.

end story 15

 

Câu chuyện 16 : Hạnh phúc thật sự

Author: Hss2105
Pairing:  khuntoria – JoongBo
Ost:  Everyday I love you – Boyzone
Rating: T
Summary: Cuộc đời họ được gọi là sẽ mãi mãi bên nhau.

=======================================.======================================


_” Điều đó có ổn không Hyun Joong?”- Hwang Bo đưa mắt nhìn cậu nhóc mà bây giờ đã là người yêu của cô.

Cả hai đang ngồi ở quán cà phê đối diện phòng làm việc của Hwang Bo sau khi cô này trở về Hàn Quốc, Hyun Joong đã cho ra mắt solo mới dù không được thành công lắm cùng với bộ phim City Hunter phần 2. Bộ phim đã từng gây tiếng vang lớn cho Lee Min Ho – anh bạn từng đóng chung BOF với cậu. Giờ đây sự nghiệp của Hyun Joong giảm sút nhưng  mà cậu không buồn đâu bởi vì..

_” Ổn mà.”- Hyun Joong mỉm cười nhìn Hwang Bo nâng cốc cà phê của mình lên nhâm nhi. –“ Sao em cứ lo cho anh hoài thế, lo cho em đi.”

_” Đồ ngốc à.”- Hwang Bo bật cười –“ Tôi không lo cho cậu thì lo cho ai đây?”

_” Đã nói là đã yêu nhau thì gọi anh em đi”- Hyun Joong chống cằm nhìn Hwang Bo đỏ mặt gượng giụ.

_” Thôi, ngại lắm nè.” – Hwang Bo mỉm cười tươi.

I don’t know but I believe
That some things are meant to be
And that you’ll make a better me
Everyday I love you

Những nữ nhân viên cứ nhìn họ chăm chú, họ bàn tán xôn xao về Hyun Joong, thở dài khi thấy Hyun Joong cứ nhìn cô bạn gái già của mình mãi. Mấy nàng xem họ mà đố kỵ, tiếc cho một nam diễn viên kiêm ca sĩ đẹp trai như thế.

_” Tí lại phải đi quay tiếp phim hở ?”- Hwang Bo

_” Uhm..dù bộ phim vẫn đạt rating thấp nhưng phải cố gắng hoàn thành nó với tâm huyết để tặng fan mà.”- Hyun Joong vừa gọi thêm món bánh ngọt chia đôi với Hwang Bo.

_” Thôi, Hyun Joong ăn đi lát đóng phim đói thì sao?”- Hwang Bo

_” Không mà. Trưa nay nếu em thích thì đem cơm hộp đến cho anh đi.”- Hyun Joong nháy mắt nói rồi điện thoại cậu reo tít tít.

_” Đến giờ phải đi rồi sao?”- Hwang Bo

_” Uhm, anh đi nhé.”- Hyun Joong đứng dậy hôn lên má Hwang Bo –“ Để anh trả tiền cho.”

Cậu đi ra quầy trả tiền và đi mất. Hwang Bo đỏ mặt đưa tay lên xoa nơi mà Hyun Joong hôn lên. Hạnh phúc, thật sự hạnh phúc đã đến với cô rồi.

Ở gần đó, Nichkhun và Victoria đang ngồi cùng nhau. Nichkhun đang soạn bản thảo cho tiết học của mình lâu lâu còn ngước lên nhìn Victoria.

_” Sao nhìn em rồi cười thế hở thầy?”- Victoria

_” Có cái gì xấu hoắc dính trên mặt kìa.”- Nichkhun nói rồi quay trở lại đống tài liệu của mình.

_” Hở, dính gì cơ?”- Victoria nói rồi xoa xoa mặt, dùng  gương điện thoại ra xem. – “ Xạo hoài, có dính gì âu.”

_” Có, check lại xem.”- Nichkhun nháy mắt.

_” Nói là không có mà.”- Victoria vẫn dùng tay xoa xoa mặt mình trong nụ cười đầy ẩn ý của Nichkhun.

_” Haha đôi môi của em đấy”- Nichkhun.

I never thought that dreams came true
But you showed me that they do
You know that I learn somethng new
Everyday I love you

_” Grừ..”- Victoria

_” Hey, Bro.”- Yoseob đi tới vỗ lên vai của Nichkhun làm cả hai người giật mình.

_” Nhóc làm chị dâu sợ kìa.”- Nichkhun nói rồi chỉ sang Victoria đang ngỡ ngàng.

_” Hahaha, Yoseob xin ra mắt chị “- Yoseob nghiêm trang chào chị dâu Victoria rồi ngồi xuống đối diện cả hai sau khi Victoria đổi chỗ cho cậu.

_”Mà dạo này Wooyoung thế nào rồi?”- Nichkhun nhìn Yoseob

_” Cậu ấy đã lên tàu Invincible Youth và khởi hành đi vòng quanh thế giới rồi anh ơi.”- Yoseob.

_” Ah, cậu Yoseob đây nhìn đẹp trai thật nhỉ?”- Victoria nói rồi ngắm nhìn Yoseob làm Nichkhun dùng chân khẽ đụng nhẹ vào cô khiến cô bật cười.

Cuộc trò chuyện của ba người náo nhiệt và vui vẻ. Nichkhun đưa ra thiếp mời cho Yoseob .

_” Cuối cùng anh trai tôi đã sắp lên xe bông rồi ha.”- Yoseob nhìn Victoria nháy mắt cười.

_” Uhm, em có thể làm phụ rể cho anh được không?”- Nichkhun.

_” Yoseob đáng yêu làm phụ rể cho anh chị nhé.”- Victoria cười tươi rói

Yoseob nhìn hai anh chị của mình rồi nghỉ về việc sẽ sang Úc tập trung cho việc tập đoàn của cậu mở rộng chi nhánh sang Úc và đi tìm Ji Eun. Liệu cậu từ chối thì có phải là tội lỗi không nhỉ? Hay cậu nên dành chút thời gian để giúp đỡ người đã quan tâm cậu từ bé. Mà nghĩ lại, anh mình cơ mà.

_” Vâng, em sẵn lòng ạ.”- Yoseob nháy mắt nhận tấm thiệp mời của Nichkhun.

_” Vậy tầm tuần sau chúng ta đi may y phục nhé.”- Nichkhun nói rồi nhìn Victoria –“ Tụi anh làm xong sẽ qua chỗ em, được chứ?”

_” Vâng, em với Amber sẽ đi cùng nhau đến tiệm áo cưới trước ha anh.”

Lúc này Hwang Bo đứng dậy và trở về phòng làm việc của mình, vừa đi vừa nghĩ lại những gì mà Hyun Joong nói ban nãy. Cơm hộp ư? Cô chưa bao giờ làm cơm hộp cả, bản thân cô toàn ăn ngoài đường thôi chứ có bao giờ lo cho bản thân đâu.
Cô đứng nghĩ ngợi trong lúc thang máy di chuyển, cơm hộp..cơm hộp.

Ding doong..

Hwang Bo đi vào văn phòng của mình, mọi người mỉm cười với cô. Hwang Bo đến phòng mình thì quay sang nhìn cô thư ký mỉm cười.

_” Em biết làm cơm hộp không?”

_” A..sao hở chị?”- Cô thư ký ngạc nhiên – “ Vâng..em biết ạ.”

_” Hôm nay chỉ chị làm nhé.”- Hwang Bo nháy mắt –“ Đi theo chị.”

‘Cos I believe that destiny
Is out of our control (don’t you know that I do)
And you’ll never live until you love
With all your heart and soul.

Cô dắt thư ký của mình ra khỏi văn phòng và nhanh chân leo lên xe. Xe của Hwang Bo dừng trước siêu thị to lớn nhưng cô thư ký bảo rằng thức ăn của siêu thị sẽ không ngon như khi mua ở chợ 5 ngày. Hwang Bo mỉm cười. Bạn có tưởng tượng được không? Một cô gái luôn sống vì công việc, với đôi cao guốc đi trên con đường hai bên là những thím bán hàng rao hàng. Họ dừng chân mua ít kim chi và đến cửa hàng gạo.

_” Gạo này là gạo chất lượng năm bờ oăn đấy nhá.”- cô bán hàng vừa nói vừa giơ ngón cái lên như chắc chắn rằng gạo cô bán là số một.

Hwang Bo đưa tay vào và lấy lên một nắm nhỏ, thơm, gạo thơm lắm. Cô đang tự hỏi, sao trước đây mình lại bỏ qua cơ hội làm nội trợ như thế này vậy nè. Họ rời khỏi và đến quầy thịt gà, nhờ sự giúp đỡ của thư ký mà Hwang Bo đã biết cách chọn thịt ngon. Hwang Bo cũng biết cách lựa rau củ nữa. Và ta da..

Họ nhanh chóng trở về căn hộ của Hwang Bo và bắt tay vào việc nấu món cà ri gà. Lần đầu khoác lên cái tạp dề, Hwang Bo thấy thật kỳ lạ. Trước đây cô luôn sợ hãi khi mẹ kéo cô vào bếp, nhưng giờ tay cô lại như mẹ, lại vò cơm rồi áp tay xuống canh mực nước. Thư ký giúp đỡ cô rất nhiều, cắt sao cho chuẩn nè, canh sao cho vớt bọt ra kịp lúc và canh sao để cơm không bị cháy nè.

Buổi trưa hạnh phúc của Hyun Joong trước sự trầm trồ của ekip quay phim, Hwang Bo cũng làm thêm nhiều phần để mọi người ăn cùng. Mọi người trong đoàn làm phim cứ nhắc kéo hai người ra nơi vắng vẻ mà ăn cho thân mật nhưng Hwang Bo lắc đầu từ chối. Cô không muốn mọi người thấy rằng cô muốn khoảng riêng tư cho mình. Bởi lẽ..Hwang Bo thích nhộn nhịp kể từ khi yêu Hyun Joong. Căn nhà của Hwang Bo ở Gangnam cũng đã thay để ở căn hộ, nơi đông đúc. Điều mà Hwang Bo thích nhất là khi vào cửa thang máy, nhiều người đứng kêu cô nhanh chân lên trước khi thang máy đóng lại. Hay những lúc đang đi dạo trong công viên giữa khu chung cư, cô bắt gặp những cô bé cậu bé cùng chú chó của mình đùa vui với nhau.
Nếu con trai cô..thì chắc đã lớn như những em bé ấy.

Liệu con có sống tốt và hạnh phúc không con?
Mẹ luôn cầu chúc con may mắn và hạnh phúc mỗi ngày.
Sống mạnh khỏe nhé con trai.

It’s a touch when I feel bad
It’s a smile when I get mad
All the little things I am
Everyday I love you
Everyday I love you boy
Everyday I love you

_” Ngon không mọi người.”- Hwang Bo

_” Ngon lắm..ngon lắm.”

Hyun Joong nhìn Hwang Bo mỉm cười dịu dàng, trong lúc mọi người không để ý, Hyun Joong nhẹ nhàng hun lên má Hwang Bo cái chụt.

_” Ối này.”- Hwang Bo đưa tay đẩy nhẹ Hyun Joong ra đỏ mặt.

_” Thấy rồi nhaaaaaaaaaaa”- mấy người ngồi xung quanh trêu đùa…

Cứ thế và cứ thế..một tuần sau đó, tại tiệm áo cưới. Ở bên, Hyun Joong và Nichkhun ngồi cùng Yoseob và Amber đang đợi hai cô dâu của mình. Họ cùng lúc bước ra trước sự ngỡ ngàng của hai chú rể. ( Hai người ngồi 2 khu khác nhau)

‘Cos I believe that destiny
Is out of our control (don’t you know that I do)
And you’ll never live until you love
With all your heart and soul

_” Em xinh không anh?”- Victoria nháy mắt nhảy tưng tưng quanh một vòng.

_” Không.”- Nichkhun cười tươi.

Ở bên kia, Hwang Bo chỉ đứng im một chỗ nhìn Hyun Joong. Cô nhìn cậu, cậu nhìn cô chớp chớp mắt rồi không nói gì nè.

_” Sao hở?”- Hwang Bo

_” Đẹp…đẹp…”- Hyun Joong –“ Đẹp ..lắm..”

_” Uhmmm…”- Hwang Bo cười tươi

Cô nhìn ra ngoài cửa thấy mấy đứa em trai SS501 đã đứng ngoài cửa gõ gõ nhìn vào. Họ vẫy tay ra hiệu cho cô nhìn, cô mỉm cười chào họ. Hyun Joong cũng quay ra ngạc nhiên.

_” Chị dâu đẹp lắm.”- Kyu Jong nói và mấy đứa em khác cũng gật đầu tán thành.

Và đến ngày trọng đại, lễ cưới diễn ra trong sự tán thưởng của mọi người. Yoseob mỉm cười nhìn anh chị mình đứng đối diện nhau trao nhẫn cho nhau hạnh phúc.

If I asked would you say yes?
Together we’re the very best

_” Hai bạn sẽ mãi bên nhau, dù bệnh hoạn hay ốm đau chứ?”

_” Vâng.”- Cả hai đồng thanh -” Con đồng ý”

Khán phòng vỡ òa, tung bay những bong bóng. SS501 bế chị dâu của mình chạy tưng tưng khắp phòng ăn trong sự cỗ vũ của mọi người. Hyun Joong ngồi im lặng nhưng lòng cậu đang ghen tị ” Vợ tôi mà, có phải vợ mấy đứa đâu mà bế nhau thế hử?”

Buổi tiệc tối diễn ra trước khi cả đôi vợ chồng mới cưới lên cùng thang máy lên tầng để dự đêm tân hôn.

_”  Ối..tôi xin lỗi.”- Nichkhun vội nhích người ra khi Hwang Bo kéo Hyun Joong đi vào.

_” Hihi, không sao. Cám ơn.”- Hwang Bo –“ Phiền cậu bấm lầu 17”

_” Vâng.”

Nhưng chuyện đâu dễ dàng như thế, một khách sạn 4 sao mà làm gì có chuyện như thế chứ ha? Nói vòng vo mãi, chuyện là bỗng thang máy dừng lại, tắt đèn tối thui nhưng khiến hai cặp đôi cưới hoang mang và lo sợ. Nhưng mà lại có điện như thường.

Cả bốn thở dài vừa bước ra nhưng mà hành lang tối thui. Vô tình hay sao ấy mà… nắm tay nhau về phòng thì có điện. Hyun Joong toan quay sang nhìn người yêu à không nhìn vợ của mình.

_” E hèm..”- Hwang Bo la lên

I know that I am truly blessed
Everyday I love you
And I’ll give you my best
Everyday I love you

Victoria đỏ mặt nhìn Hyun Joong đang sốc, Nichkhun đứng cạnh cũng phì cười khi Hyun Joong trợn tròn mắt.

_” Ối..”- Hyun Joong. –“ Xin lỗi”

Và bạn biết gì không, ở họ không chỉ có mối nhân duyên đó đâu. Một năm sau, cả hai cùng sinh em bé.

_” Hai đứa trẻ này thật dễ thương nhỉ?”- Hwang Bo đứng  nhìn con của mình bên cạnh Victoria.

_” Vâng. Hai đứa sau này thân nhau thì may lắm.”- Victoria gật đầu.

Ở trong lồng kính, hai đứa trẻ mỉm cười bên nhau.
Diêm vương và vợ mình đứng giữa những lồng kính trẻ em. Vợ ngài diêm vương thích thú với những tiếng cười tiếng khóc của mấy em bé.

_” Suzy à, Myungsoo à, mau chóng thân nhau nhé.”- Vợ ngài mỉm cười đưa tay vuốt nhẹ lồng kính của hai đứa bé – “ Chúng ta cầu chúng cả hai hạnh phúc.”

_” Đi thôi em”- Diêm vương nói rồi nhìn hai đứa trẻ -“ Dù không đến trước, nhưng đừng vì thế mà bỏ cuộc nhé chàng trai tốt bụng mà tôi biết.”

It’s a touch when I feel bad
It’s a smile when I get mad
All the little things I am
Everyday I love you
Everyday I love you boy
Everyday I love you
‘Cos I believe that destiny

End fic 16

Câu chuyện 21 – part 2  : Kết thúc ngọt ngào – Count on me

Author: Hss2105
Pairing:  Tất cả
Ost: – Count on me – Cathy Heller  

Rating: T
Summary:  Hạnh phúc
===============================================.==================================

OST PART 2 : Count on me – Cathy Heller
Phần 2 : Count on Me

_” AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA”

Hwang Bo ngồi bật dậy trong giấc mơ kinh hoàng, thật sự không kinh hoàng là mấy nhưng cô vẫn bị ám ảnh bởi những hình ảnh khi lần đầu mình bỏ rơi đứa con trai bé bỏng. Cô nhớ nó, nhưng nó đang có biết đến sự tồn tại của cô không ? Cô thấy căm hẫn bản thân mình nhiều lắm, cô..

“ Buin sao thế?”


When you just can’t sleep
When your counting sheep
I’ll be here for you, I’ll be here for you

Hyun Joong lờ mờ ngồi dậy bên cạnh vợ mình, ôm lấy nàng dịu dàng. Đồng hồ điểm 2 giờ sáng.

“ Em lại gặp ác mộng nữa sao?”

Hwang Bo run run im lặng, cô bật khóc trong vòng tay của chồng và đẩy chồng ra nhẹ nhàng. Kể lại câu chuyện về quá khứ và tất cả cho chồng mình nghe. Những dòng nước mắt tuôn rơi trên đôi gò má của cô khiến Hyun Joong đau xót. Cậu lấy tay lau khóe mắt vợ rồi an ủi vỗ về.

When you need to talk
Take a good long walk
I’ll be here for you, I’ll be here for you
Of all the people on this planet
If I had my choice, I couldn’t have planned it
Better than this
It doesn’t get better than this

“Thôi chuyện này để anh lo nhé, giờ em ngủ đi, mai dậy đi làm đó”

“ Nhưng mà chồng nè..”

“ Sao hở ?”

“ Em…”

Có tiếng bước chân đùng đùng, Suzy chạy gõ cửa cốc cốc và không đợi câu trả lời vội dùng chìa khóa khẩn cấp mở cửa ra.

“ OMMA, APPA, CON NGHE TIẾNG LA”

“ À không con yêu à, là do omma có ác mộng thôi, con đi ngủ đi”

Hyun Joong không chỉ dỗ vợ còn dỗ con của mình nữa. Cô bé Suzy mỉm cười hiểu chuyện rồi đóng nhẹ nhàng cửa lại trước đó không quên nói “ Chúc omma, appa ngủ ngon”. Hwang Bo quay sang nhìn chồng mình :

“ Giờ này con bé còn thức sao nhỉ?”

“ Chắc do chat đêm khuya với Myungsoo rồi, thôi kệ chúng nó đi em”

“ Giờ này mà còn chat á, chắc nó muốn bị cấm túc đây”

“ Không mà, em quên là giờ Myungsoo đại diện trường đi thi guitar sao ? giờ chắc bên đó đang trời tối”

“ Anh đang bênh con gái phải không?”

“ Nô ..nô..anh..thì nó là con mình mà, thôi, ngủ đi nào”

Hyun Joong cuối cùng cũng bảo vợ đi ngủ, cậu tắt đèn và suy nghĩ về những câu chuyện của vợ.

La, la, la, la count on me, count on me
la, la, la, la whatever you need, whatever you need
Count on me
Count on me

Sáng mấy ngày sau đó,

“ HÌnh như mấy hôm nay Omma mất ngủ hở Appa?”

Suzy ngước nhìn appa mình trong bộ tạp dề xinh xắn như một bà nội trợ thật thụ.

“ Ừ, con ăn miếng pancake appa làm nè”

“ Yeah appa”

Omma bước xuống lầu với đôi mắt thâm quần đi tới chào hai cha con.

“ Omma ổn chứ ạ ?”

Suzy tới ôm lấy Omma của mình và nhận được nụ cười đơ của omma mình. Cô ngạc nhiên và cũng hiểu ra mọi chuyện, mấy hôm nay toàn nghe tiếng la hét từ phòng của omma và appa. Myungsoo cũng gửi lời hỏi thăm đến gia đình của cô nữa. Yêu Myungsoo quá đi à, dù trước đây Myungsoo hơi khùng khùng một tí ấy nhỉ ?

“ À Suzy này”

Hyung Joong gọi con gái lại và nói tiếp

“  Cuối tuần này Appa đi công tác, con nhớ chăm sóc Omma và nhà cửa nha”

“YES SIR”

Suzy nháy mắt rồi hun lên má Omma của mình chạy đi học, Myungsoo tạm thời nhường chức đội trưởng cho cô quản lí khi lên đường đi thi guitar, dụng cụ âm nhạc toàn quốc. Vì thế hãy đợi đấy Myungsoo ạ, dù chúng ta có là người yêu của nhau đi chăng nữa thì sau khi gặp lại bảo đảm Suzy sẽ thách đấu Myungsoo và trở thành đội trưởng chính thức cho mà xem. MOAH HAHAHAHAHAHA.

Trở lại căn bếp ấm cúng của gia đình, Hyun Joong nhìn vợ rồi đem nồi cháo lươn nấu hồi sáng ra.

“ Chồng vất vả quá, vợ xin lỗi nhiều”

“ Vất vả vì vợ chồng sẵn sàng chịu, ok ?”

“ Ok”

When I’m feeling down
When I’m in the lost and found
You will come for me. You’ll be there for me
When I lose sight of me
You hold up a mirror so I can see
You remind me. you’ll be there for me
Of all the people on this planet
If I had my choice, I couldn’t have planned it better than this
It doesn’t get better than this

Hwang Bo nháy mắt mỉm cười rồi măm mi cháo do chồng mình nấu. Cô cảm thấy hạnh phúc với mái ấm gia đình của mình, và lại nhớ về những giấc mơ mấy bữa nay.

Cuối tuần, Hyun Joong tạm biệt gia đình rồi nhờ bác tài đưa thẳng ra sân bay và đáp một chuyến sang Úc. Cậu đi tới từng nhà thờ nơi đây để tìm tung tích về đứa bé trai mà Hwang Bo bỏ rơi 25 năm về trước. Nhưng mỗi nơi cậu đến chỉ là những cái lắc đầu của các bà sơ.

Hyun Joong ngồi thẫn thờ trong một tu viện nhỏ ở phía Bắc nước Úc nhìn lũ trẻ con đang nô đùa cùng nhau. Những đứa trẻ này cũng bị bỏ rơi, cũng mất ba, mất mẹ, nhưng chúng vẫn hạnh phúc.

“ Sao cậu vẫn còn ở đây sao?”

“Vâng thưa sơ”

“ Chuyện của cô gái đó, rất quan trọng với cậu sao?”

“Vâng, rất quan trọng…”

La, la, la, la Count on me, count on me
la, la, la ,la whatever you need, whatever you need

Hyun Joong kể lại sự tình cho sơ nghe và sơ cảm thông. Sơ nói với cậu về một tu viện đã bỏ hoang ở gần đây. Sau vụ cháy năm 2005, tất cả đều đã được nhà nước đem bọn trẻ về tu viện mới này. Các sơ cũ cũng chuyển sang các tu viện khác. Các sơ lớn tuổi bệnh nặng lần lượt qua đời, trừ một vị sơ già đang ở trại dưỡng lão.

“ Con cám ơn sơ rất nhiều”

Hyun Joong cảm tạ và vội lao đi đến viện dưỡng lão, ở đây cậu gặp vị sơ ấy và kể cho sơ nghe sự tình. Sơ mỉm cười và bảo rằng sơ chính là người nhặt đứa bé và đặt tên cho cậu nhóc là John. Trước khi tu viện cháy một ngày, có đôi vợ chồng trẻ người Hàn quốc đã đến và nhận nuôi cậu. SƠ không nhớ rõ lắm về tình hình lúc đó nhưng họ rất trẻ, cô vợ tên là Lee Ji Eun, không thể sinh em bé do cơ thể yếu…

Hyun Joong cám ơn sơ và xin phép ra về.. Cậu sắp tìm thấy con trai của vợ mình rồi. Cậu gọi điện cho thư ký tìm tông tích gia đình Lee Ji Eun và nhận được tin nhắn ít phút sau đó. Gia đình họ sống ở Sydney, và Hyun Joong vội bảo taxi đến Sydney.

.

.

.

Cốc cốc cốc

“ Ai thế nhỉ ?”

Tiếng của một người phụ nữ vang lên và đi ra mở cửa.

“ Ô, Hello, tôi có thể giúp gì được cho anh?”

“ Xin chào, tôi là Hyun Joong, tôi đến từ Hàn Quốc và muốn kiếm cô Lee Ji Eun “

“ Tôi là Lee Ji Eun đây, có chuyện gì sao?”

“ Vâng, tôi muốn nói ..

“ Hay là anh vào nhà nhé, có gì cùng nói chuyện”- Yoseob bước ra mỉm cười.

Ba người ngồi cùng nhau và nói về câu chuyện của Hyun Joong. Ji Eun thì bật khóc trong vòng tay của Yoseob còn Yoseob tỏ vẻ giận dữ.

“ Bỏ con rồi giờ muốn tìm lại sao?”

“ Xin cậu, tôi không muốn mất con của mình “

JI Eun bật khóc.

“ Không, tôi chỉ muốn mời gia đình hai người và bé John đến nhà tôi ở Hàn Quốc mừng năm mới. Cũng là dịp để vợ tôi gặp lại con mình sau bao năm xa cách.”

“ Tôi sợ thằng nhóc nó không chịu đâu, cứng đầu lắm”

Ji Eun thút thít.

“ Cứng đầu gì cơ ? mà chuyện mấy người nói là gì cơ?”

Tất cả quay đầu lại và nhận ra Taecyeon đứng ở cửa đang sững sờ, buông tất cả mọi thứ trên tay xuống. Đôi mắt cậu trợn tròn căm phẫn.. Những cuộc cãi nhau diễn ra và Yoseob mời Hyun Joong ra khỏi nhà với câu xanh rờn.

“ Nếu cậu không đến thì có lẽ tốt hơn đấy”

Và cạch

Cánh cửa trước mặt Hyun Joong đóng lại, bên trong những cơn giận của Taecyeon bộc phát. Hyun Joong thẫn thờ ngồi ở cửa ra vào lắng nghe cuộc cãi vã và thấy tội lỗi vì lỗi của bản thân mình.Cậu đứng dậy và cho taxi ra sân bay trở về nước và nghĩ về gia đình của Ji Eun và Yoseob. Cũng nghĩ về Hwang Bo của mình nữa.

Cậu phải làm sao đây ?

When I’m feeling down
When I’m in the lost and found
You will come for me. You’ll be there for me



End part 2

OST PART 3 : I do – Marie Digby
Phần 3 : Kết thúc ngọt ngào – mừng năm mới


“ Mời vào mời vào “

Hyun Joong đón tiếp nồng hậu khách đến bữa tiệc của gia đình. Hwang Bo đang đứng cạnh Victoria và Nichkhun trò chuyện cùng nhau. Đám trẻ nhỏ đang nô đùa cùng nhau, Myungsoo và Suzy đang ngồi trên sâu khấu, một người đệm đàn một người hát vang bản nhạc.

When the music ends
When the lights go dim
When there’s no one else around
I will still be here


“  Buổi tiệc hôm nay đông vui quá chị sui “

Victoria mỉm cười nhìn Hwang Bo.

“ Vâng, cám ơn chị sui quá khen”

Cánh cửa mở ra, Wooyoung đi vào tay trong tay với Fay đến bắt tay Nichkhun trong sự ngạc nhiên của Myungsoo và Suzy. Nichkhun mỉm cười chỉ vào Wooyoung và ra khẩu hình miệng cho con trai của mình.

“ Chú của con đó”

“ Hở, thật ngạc nhiên, Appa chả cho mình biết gì cả.”

Myungsoo lầm bầm trong khi vẫn đệm đàn cho Suzy. Baro ngồi ở gần đó, nhăm nhi món gỏi tôm bên cạnh Ji Young đang kéo Sulli chụp hình tự sướng chung với nhau.

When the colors fade
When the darkness breaks the light
When hope is out of sight
Love will be our guide

Đâu ai biết rằng ở ngoài cửa, có ba người đang chỉnh trang phục cho nhau.

“ HÍt hơi và đẩy cửa vào nào con trai”

“ Nhưng con..”

“ Con ngoan của mẹ, chúng ta đã quyết định mọi chuyện sẽ do con quyết định cả mà”

“ Mẹ vẫn luôn là người mẹ tốt nhất trong lòng con”

Cause love is strong and is never wrong
Love will be our song

Taecyeon ôm lấy OMMA Ji Eun của mình và họ đẩy cửa vào, những nhân viên phục vụ đưa họ vào sân sau, nơi bữa tiệc đang diễn ra. Ánh đèn rọi sáng sân khấu, Taecyeon và ba mẹ mình đi trên hàng lang rãi bông và những bông hoa đan xen chùm đèn tím xanh dẫn vào nơi buổi tiệc. MỌi thứ đều long lanh và cậu nhận ra người đã từng đến nhà cậu tuần trước đang đứng cạnh một người phụ nữ. Taecyeon nhìn appa Yoseob và omma Ji Eun của mình. Họ mỉm cười và cả ba đi tới.

“ Xin chào”

Hyun Joong ngạc nhiên quay lại và thật sự mừng rỡ, ôm lấy Taecyeon trong sự bất ngờ của vợ mình..

” Cám ơn con ”

I’ll make this clear
I will always be here
I love you I do I do
So smile you have me for life
I love you I do I do
I do

“ Vợ ơi, có người muốn tìm vợ nè”

Hyun Joong vui sướng kéo vợ đến chỗ Taecyeon và gia đình mình. Hwang Bo rụt rè cúi chào họ và khẽ thì thầm với chồng. Hyun Joong mỉm cười và nói “ thử đoán xem”

Taecyeon đứng đối mặt với người phụ nữ mà chú Hyun Joong nói, đây là mẹ cậu sao? Mẹ cậu đẹp quá… Đôi mắt cậu chảy những giọt nước mắt. Cậu nhớ đến những ngày tháng buồn bã trong tu viện cùng đám em không cha không mẹ. Cậu từng khát khao sẽ được nhận nuôi nhưng càng lớn chẳng ai đến và hỏi cậu chấp nhận làm con họ không nữa. Cậu chỉ ngồi trong một góc phòng, ngước nhìn những đứa trẻ nhỏ hơn lần lượt được rước đi. SƠ Marie từng đến bên cậu dỗ dành suốt cả tuần, trước khi đến Hàn Quốc, cậu đã đến thăm sơ ở bệnh viện. SƠ đã kể tất cả mọi chuyện cho cậu nghe, cho cậu một lời khuyên chân thành.

“ Dù người mẹ ấy có bỏ rơi con, nhưng không có nghĩa là người mẹ ấy không yêu con.”

Taecyeon bật khóc rưng rưng nhìn người mẹ trước mặt mình đang ngơ ngác ngại ngùng. Đôi tay cậu rung rung, Ji Eun thấy thế vội đưa tay nắm lấy tay con an ủi. Yoseob mỉm cười dịu dàng đặt tay lên vai cậu con trai bảo cố lên nào,son. Taecyeon cảm thấy ấm áp trong lòng một cách diệu kỳ khi cậu nghĩ đến cảnh hai mẹ con tìm thấy nhau sau bao năm xa cách.

“ Mẹ ơi..”

Hwang Bo thẫn thờ khi nghe tiếng mẹ từ một cậu con trai cao to và khôi ngô tuấn tú.

Love will be our song
Let this love be known
Love is God’s finest work of art
Love will shine in the dark


Chuyện này có thật đây không ? Hwang Bo quay qua nhìn chồng và nhận được sự cỗ vũ của chồng. Cô nhón chân đưa tay lên đôi má ướt của người phía trước mặt. Những giọt nước mắt rơi xuống trên khuôn mặt của cô. Phải con đây không ? Con trai của cô đây sao? Thật sao?

Đứa con mà cô đã phải bỏ rơi đây sao? Thật đó sao?

“ Con…con ..con của tôi..”

Cả hai ôm nhau trong nước mắt của những người thân, Suzy và Myungsoo cũng dừng bài hát đi tới. Hyun Joong khoác vai con gái mình và khẽ thì thầm vào tai cô. Suzy ngạc nhiên nhìn bố cô và nhìn ngươi anh trai giờ mới gặp lần đầu tiên.

If it feels colder
We can start all over and over and over again

Những giọt nứơc mắt của những người thân quen bên cạnh đứng nhìn đôi má con đang ôm nhau khóc. Hwang Bo hạnh phúc ôm chặt lấy đứa con trai không muốn buông. Bởi vì cô sợ đây chi là giấc mơ và nó có thể bay đi bất cứ lúc nào. Con trai cô sẽ rời xa cô mất, cô không muốn…

Taecyeon sau khi ôm omma thật sự cậu cũng khóc rất nhiều, những cảm giác khi bị bỏ rơi đang tan dần. Những ký ức mà cậu từng có , giờ như đang có bóng dáng của mẹ ở đó. Dù không bên cạnh cậu ở lúc đó nhưng cảm giác cứ như mẹ đang bên cạnh cậu vậy.

Cậu nhớ những ký ức khi omma Ji Eun đến và nhất quyết chọn cậu, một đứa trẻ cao to trong nhóm. Dù bên cạnh cậu là những chiếc giường nơi những đứa bé nhỏ hơn đang ngủ ngon giấc của chúng. Cậu vui sướng khi appa Yoseob đặt tên Taecyeon cho cậu vì Appa bảo rằng.

“ Là người Hàn thì tên Hàn vẫn là nhất, con nhỉ?”

If you feel lost
Let me remind you that my love shines and I will always find you
Have no fear love is here
Love is true love is me love is you

“ Mẹ thật xin lỗi, mẹ xin lỗi con rất nhiều”

Hwang Bo buông con trai mình ra.

“ Mẹ xin lỗi vì đã bỏ rơi con..mẹ..”

“Không sao đâu mẹ, quá khứ cứ kệ đi.. hãy cứ bên nhau ở hiện tại và tương lai nhé mẹ”

“ Mẹ yêu con”

“ Con cũng yêu mẹ và nhớ mẹ lắm”

Nichkhun và vợ Victoria cũng đi tới vỗ vai Yoseob đang đứng khóc rưng rưng dù trước đó cậu luôn khẳng định với vợ Ji Eun là sẽ không khóc đâu. Ji Eun cũng ôm lấy chồng mình hạnh phúc.. Hwang Bo vẫy tay gọi con gái của mình ra và giới thiệu cho Taecyeon.

“ Đây là em gái của con, Suzy.. Suzy, chào anh đi con”

“ Em chào anh, em là Suzy”

“ Chào em, gọi anh là oppa Taec nhé”

“Vâng”

Taecyeon cũng kéo Omma và Appa mình tới giới thiệu, buổi tiệc họ diễn ra tiếp tục sau đó với phần cao trào của Suzy và Myungsoo hòa âm cùng nhau.

If it feels colder
We can start all over and over and over again

I’ll make this clear
I will always be here
I love you I do I do
So smile you have me for life
I love you I do I do
I do

Buổi tiệc năm mới kết thúc, con đường thời gian có lẽ cũng còn tiếp diễn đấy nhưng mà tạm thời nó kết thúc ở đây nhé. BỞi vì đại gia đình này đã có hạnh phúc chung cho cả rồi.

“ KHOAN ĐÔ

Tiếng của Ji Yeon VANG lên, cô nhan2ng vôi chạy vào với hộp quà to xụ trên tay tới chào Hyun Joong và Hwang Bo nhìn Hyun Joong với đôi mắt ghen. Hyun Joong vội giãi bày, đám em trai Hyung Joon cũng náo nhiệt hẳn lên khi thấy một người xinh đẹp bước vào.

“  Chúc mừng năm mới mọi người “

Ji Yeon nháy mắt và Nichkhun với Wooyoung vội chạy tới nói đỡ hộ cho cô nàng, bạn cũ Yoseob cũng bước tới bắt tay và ôm lấy. Thế là ba ngời bạn cũ cũng gặp lại nhau sau bao năm xa cách. Ji Yeon cũng kéo chồng mình là Jae Bum tới, và hai đứa trẻ nhà cô cũng hòa vào buổi tiệc chung vui.

“ OMMA”

Baro mừng rỡ chạy đến ôm lấy Ji Yeon.

“ Con yêu, con cũng ở đây sao?”

“ Vâng”

“ Ôi, thế là vòng tròn cứ như quanh quẩn cả nhau hết nhỉ?”- Wooyoung thở dài với Yoseob

“ Ừ, quá tuyệt nhỉ?”- Yoseob nhìn Ji Eun cười vang.

Wooyoung cũng nhìn Ji Eun nháy mắt, giới thiệu cô với vợ sắp cưới Fay của mình…

Hyun Joong bảo mọi người nhìn lên trời vì pháo bông đã nổ bụp bụp bụp..

Hạnh phúc, vâng kết thúc thật rồi. Chúc mọi người có những cuộc đời hạnh phúc nhé.

If you feel lost
Let me remind you that my love shines and I will always find you
Have no fear love is here
Love is true love is me love is you

I’ll make this clear
I will always be here
I love you I do I do
So smile you have me for life
I love you I do I do
I do


“ Chà, coi bộ khi Diêm vương và thần tình yêu hợp tác cùng nhau cũng tuyệt đó nhỉ?”

Cupid lắc cái mông đứng dậy, xung quanh cậu là hộp bắp rang hết trơn trên đám mây bé xíu của cậu. Diêm vương và vợ mình ngồi cạnh nhau nhìn xuống buổi tiệc vui vẻ.

“ Chồng tôi đã làm những việc tốt nhỉ?”

“ Mối tình của chúng – nhìn xuống Myungsoo và Suzy – làm ta cảm động”

“ DÙ kiếp này không khóc nhiều như kiếp trước nhưng cũng may là chúng đã đến được với nhau, chồng nhỉ?”

“ Uhm”

.

.

.

I’ll make this clear
I will always be here
I love you I do I do
So smile you have me for life
I love you I do I do
I do



HAPPY NEW YEAR !


End FIC

One thought on “Con đường thời gian – JoongBo couple

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s