Con đường thời gian – Milky couple

story1

Author: Hss2105
Pairing: Wooyoung- IU= Milky couple

Ost: It’s Not Goodbye – Laura Pausini
Rating: T
Summary: Cuộc đời họ được gọi là có duyên mà không có phận
————————————————————————-.————————————————————–
Bên cạnh cửa sổ, có một cô gái với mái tóc xoăn dài thướt tha đang đưa tay chạm lên tấm kính. Ngoài bầu trời đang xám xịt lại, tuyết bắt đầu rơi. Cô gái cảm thấy hơi lạnh đang dần bu lấy hình.

And what if I never kiss your lips again
Or feel the touch of your sweet embrace
How would I ever go on
Without you there’s no place to belong

_”Em mà không chịu mặc áo ấm vào thì anh không tha cho em đâu.”-Seulong nhẹ nhàng đi tới và đặt lên vai Ji Eun cái mền.

_”Em ổn mà.”-Ji Eun.

Seulong ngồi xuống giường của Ji Eun rồi thở dài. Cậu ngước nhìn lên những tấm hình đặt trên kệ tủ, tất cả đều là hình ảnh của em gái cậu chụp cùng một chàng trai. Cậu thở dài. Cũng đã năm năm rồi mà cô bé vẫn đau buồn như thế ư?.


Well someday love is gonna lead you back to me
But ’til it does I’ll have an empty heart
So I’ll just have to believe
Somewhere out there you thinking of me

_”Em..”-Seulong định nói điều gì đó nhưng cậu im lại khi nghĩ mình không nên nói điều đó ra.

_”Có gì hả oppa?”-Ji Eun quay lại nhìn cậu.

_”Không.”-Seulong.-“ Tuyết rơi rồi, tối nay chắc lạnh lắm. Em hãy giữ ấm nhé.”

_”Oppa.”-Ji Eun

_”Sao hở nhóc?”-Seulong.-“Em cám ơn oppa.”

_”Vì sao cảm ơn anh?”-Seulong.


Until the day I’ll let you go
Until we say our next hello
It’s not goodbye

_”Vì đã bên em những lúc em cần có ai đó bên cạnh.”- Ji Eun.

_”Ngốc quá đi à, oppa là anh của em đó.”-Seulong xoa đầu Ji Eun.

_”Á..đau em!”-JI Eun.

_”Oppa xin lỗi.”-Seulong.-“Thôi, cưng ngủ đi, tối rồi.”

_”Vâng.”-Ji Eun.

Sau khi oppa Seulong ra khỏi phòng. Ji Eun từ từ quay lại nhìn những bông tuyết rơi xuống từ bầu trời tối om. Hôm nay không thể thấy trăng, cũng không có sao. Cô nhìn xuống đường. Những con người dân của thành phố New York vẫn đang tấp nập, chạy vội vã để mau chóng về nhà. Đằng xa là tiếng hô hô hô của ông già noel đang kêu gọi đóng góp tiền từ thiện.
Cô từ từ đứng dậy, đóng rèm lại và đi tới chỗ bàn trang điểm. Cô nhìn vào tấm gương, nơi hình bóng của cô được rọi lại. Ji Eun, một Ji Eun xinh đẹp đã mất rồi. Ji Eun nhẹ nhàng đưa tay lên che nửa khuôn mặt bên trái của mình. Không, Ji Eun vẫn xinh đẹp cơ mà. Cô nhìn mình, mỗi cử động của cô đều được lặp lại. Những hình ảnh chớp nhoáng luôn hiện lên trong tâm trí cô.

Flashback

_” Cậu chạy cẩn thận.”- Ji Eun nhéo eo của chàng trai phía trước.

Chiếc xe đạp của họ đang phóng nhanh ra con đường lớn. Trời cực nóng và chàng trai bật cười sảng khoái khi nhảy một cái, chiếc xe họ bay trên thanh chắn của cầu thang và tụt xuống điêu luyện. Ji Eun la lớn đầy kinh hãi, cô ôm chặt lấy chàng trai làm chàng trai thích thú.

_”Cậu sợ hở?”- Chàng trai.

_”Tất nhiên là sợ rồi mà!”-Ji Eun bật khóc làm chàng trai dừng lại.

Chàng trai ngoảnh mặt lại nhìn cô rồi chạy dọc công viên trung tâm. Đàn chim đập cánh bay đi khi chiếc xe họ chạy ngang qua. Những chiếc lá khô rơi nhẹ xuống, một chiếc lá lạc bầy rơi xuống vai của Ji Eun.

_”Cậu thích mùa gì hở Ji Eun?”- Chàng trai.

_”Mùa đông.”- Ji Eun đỏ mặt.

_”Mùa đông lạnh thấy mồ, xì!”- Chàng trai.

_”Nhưng mùa đông, tuyết trắng, dù lạnh nhưng ấm cúng khi chúng ta có thể bên gia đình.”- ji Eun.

_”Uhm, tớ hiểu rồi.”-Chàng trai mỉm cười.

_”Hiểu gì?”-Ji Eun.

_”Làm người giàu cũng đâu sướng gì đâu.”-Chàng trai.

_”Hahaha, cậu này.”- Ji Eun.

end flashback

Ji Eun mở hộp tủ bên dưới ra và lấy ra sợi dây chuyền, mặt dây chuyền là hình trái tim. Ji Eun nhìn lên những tấm hình đặt trên kệ tủ. Những hình ảnh làm những dòng nước mắt chảy trên khuôn mặt của cô. Ji Eun nhìn mình, cô nhẹ nhàng cởi bỏ mái tóc giả của mình. Tóc của cô vẫn chưa mọc được hết, nó vẫn thưa thớt. Ji Eun lấy tay của mình ra khỏi khuôn mặt bên trái của mình. Một nửa khuôn mặt bị cháy xém, dù đã lằn lặn nhưng vẫn nhăn nheo, cực xấu. Ji Eun bật khóc.

Cô khóc.

Một hình ảnh Ji Eun xinh đẹp trên những tấm ảnh đã mất thật rồi. Ji Eun không dám nhìn vào tấm gương nữa. Cô đưa tay lên đập vào tấm gương khiến nó vỡ ra. Những dòng máu chảy đỏ tươi từ tay của cô.  Cô bật khóc. Đau đớn về tinh thần lẫn thể xác.

‘Til I see you again
I’ll be right here rememberin’ when
And if time is on our side
There will be no tears to cry
On down the road
There is one thing I can’t deny
It’s not goodbye


Có những tiếng chân chạy đến, Seulong mở cửa ra và chạy vào.

_”Ji Eun à”-Seulong- “Em có sao không?”

_”Em không sao đâu.”-Ji Eun.

_”Đợi anh tí.”-Seulong nói rồi chạy ra ngoài ít phút và khi trở lại, trên tay anh là hộp cứu thương-“Để anh xem nào.”

_”Em nói là em ổn cơ mà.”- Ji Eun gạt phăng tay anh mình ra.

_”Em đừng có khờ dại như thế chứ?”-Seulong la lớn khiến Ji Eun giật mình.-“ Đừng có mãi tự trách mình như thế nữa.”

_”Em..tại em anh à..tại em mà Wooyoung..”-Ji Eun bật khóc.

Những dòng máu vẫn chảy xuống vương lên quần áo cô.

_”Đừng như thế nữa mà.”-Seulong ôm lấy Ji Eun vào lòng.-“Đừng tự trách mình nữa mà.”

_”Tại em..”-Ji Eun.

_”Em đã phải chịu nhiều đau đớn rồi, đừng tự hành xác mình nữa, được không?-Seulong nhìn Ji Eun với đôi mắt buồn bã-“Đừng như thế nữa mà. Không phải là lỗi em mà.”

_”Không! Không..không.”-Ji Eun.

_”Tất cả không phải là do em, Woo..-Seulong- Wooyoung em ấy sẽ buồn lắm khi ở trên thiên đàng nhìn xuống em đấy.”

_”Em ..”- Ji Eun.

_”Có khăn lắm anh mới có thể mang em trở về, xin em.”-Seulong- “Đừng để anh mất thêm người thân nữa, được không?”

_”Em..”- Ji Eun.

Flashback

Chiếc xe của cả hai dừng lại bên một thảm cỏ. Ji Eun kéo Wooyoung tới chụp hình chung.

_Say Cheese!- Ji Eun.

_”Cheese”-Wooyoung.

Tách.

_”Tuyệt vời ông mặt trời.”- Ji Eun.

_”Hahaha”-Wooyoung.

Wooyoung lấy trong túi mình ra sợi dây chuyền mặt trái tim và đưa cho Ji Eun.

_”Tặng cậu.”-Wooyoung.

_”Tặng tớ sao?”-JI Eun đỏ mặt.

_”Uhm”-Wooyoung.

_”Đeo cho tớ đi.”- Ji Eun thích thú quay lưng lại cho Wooyoung.

Đôi tay cậu nhẹ nhàng vòng sợi dây chuyền lên cổ Ji Eun và nhẹ nhàng khóa lại.

_”Xong rồi đó.”- Wooyoung.

_”Đẹp quá!”- Ji Eun.

_”Quà giáng sinh sớm”-Wooyoung.

_”Còn lâu mới đến giáng sinh mà.”- Ji Eun.

_”Tại tớ sợ nếu không mua kịp thì người ta giựt lấy mất.”-Wooyoung.

_”Hahaha, thì cậu để dành đến X-mas rồi tặng cũng được mà.”-Ji Eun-“Wooyoung ngốc!”

Tít tít.

Ji Eun thở dài khi lôi cái điện thoại ra và nhận ra tin nhắn được gửi từ ai.

_”Ba mẹ bảo cậu về rồi đó.”-Wooyoung.

_”Hài quá đi, mẹ tớ thôi.”-Ji Eun-“Ba tớ thì suốt ngày đi công tác mà.”

_”Uhm, thôi chúng ta về nào.”-Wooyoung.

Họ đi trên những con phố và Ji Eun bỗng khều Wooyoung bảo dừng lại. Hai người nhìn sang đường, nơi khách sạn K, trước cổng là Appa của Ji Eun đang ôm eo cô nàng người mẫu có tiếng. Mẹ của Ji Eun vừa bước xuống xe nhào tới kéo hai người đó xa nhau. Bạn của omma cô cũng xông vào khiến cô người mẫu đó la hét chạy đi..


You’d think I’d be strong enough to make it through
And rise above when the rain falls down
But it’s so hard to be strong
When you’ve been missin’ somebody so long

_”Omma..Appa..”- Ji Eun.

Ji Eun chạy tới, hai người họ nhìn cô. Appa sợ hãi và kinh ngạc.

_”Con..con..”- Appa cô.

_”Omma bảo con về nhà cơ mà.”- Omma-“ Lại đi với thằng bé nghèo đó nữa sao?”

_”Cậu ấy là bạn của con.”-Ji Eun.-“Sao Appa và Omma lại ở đây?

_”Tụi ta có việc, con về nhà trước đi.”-Omma.

_”Omma.”- Ji Eun.

_”Sợi dây chuyền con đeo là của thằng nhóc đó sao?”-Omma.

_”Phải.”- Ji Eun.

_”Đồ của người nghèo thì không được đeo.”-Omma giật sợi dây chuyền và ném xuống đường.

_”Omma.”- Ji Eun hét lớn.

Cô chạy ra đường cố gắng tìm sợi dây chuyền. Chiếc xe tải đâm xầm vào chiếc xe, chiếc xe tải nổ tung.

_”Connnnnnnnnnnnn”- Omma.

Ji Eun áp mặt xuống đường, đau rát một bên mặt. Cô nhận ra bên trên mình là Wooyoung đang che chắn cho cô.

_”Wooyoung à.”-Ji Eun.

_”Cậu..không sao chứ?”-Wooyoung.

_”Không..không Wooyoung à.”-Ji Eun.

Những chiếc xe cảnh sát tới sơ tán mọi người, lưng của Wooyoung đang cháy phập phòng. Omma của Ji Eun và Appa chạy tới kéo cô ra nhưng một tấm sắt va vào mặt cô, nóng rừng rực.

_”Đau..”- Ji Eun-“ Wooyoung.”

_”Đi thôi con.”- Omma kéo Ji Eun đi sau khi Appa cô dập lửa trên mặt cô.

Wooyoung cố gắng vương người, chàng nằm trên đường, đưa tay ra gọi tên Ji Eun nhưng cô đã bị kéo đi mất. Chàng gục ngã.

_”Wooyounggggggggggggggggggggg”- Ji Eun.

End flashback

_”Oppa”-Ji Eun.

_”Sao hở em?”- Seulong vừa băng bó tay cho Ji Eun và dọn xong đống gương vỡ.-“ Nhớ đi có dép nhá, cẩn thận bị đâm đó.”

_”Sao Appa với Omma lại chia ly?”- Ji Eun.

_”Vì họ là những người ích kỉ, chỉ quan tâm đến hạnh phúc của cá nhân họ.”- Seulong ngồi xuống nhìn Ji Eun. Cậu xoa đôi má của em mình.

_”Tại sao họ lại ngăn cấm em với Wooyoung?”- Ji Eun.

_”Họ chỉ hám lợi, họ muốn em cưới Yoseob, chàng trai thành đạt.”- Seulong.-“Em đã quên rồi sao?”

_”Không, em không quên, chỉ là em muốn hỏi.”- jI Eun.

_”ĐỪng để quá khứ làm em đau đớn, em gái của anh à.”- Seulong.

_”Vì sao họ bỏ rơi anh em chúng ta hở oppa?”- Ji Eun.

_”Họ sống vì lợi ích cá nhân em à, appa chúng ta đã có con với cô người mẫu đó. Và đối với ông ấy, chúng ta chỉ là của nợ.”-Seulong- “ Và khi, em biết đó, em không còn xinh đẹp. Omma bị bên thông gia từ chối vì thế bà ấy đã bỏ sang Pháp và cưới chồng bên đó.”

_”Vâng..”- Ji Eun buồn bã.

_”Đừng có suy nghĩ nữa.”-Seulong-“ Appa, Omma chúng ta chết hết rồi. Giờ đây em quên họ đi. Cũng mau chóng quên đi Wooyoung đi.”

_”Em..”- Ji Eun-“ Em không thể nào quên được cậu ấy.”

_”Dù đã 5 năm rồi sao hở?”-SeulOng-“ Em cần phải sống. Anh tin chắc rằng Wooyoung cũng muốn em hạnh phúc.”

_”Em không biết nữa.”- Ji Eun.

_”Hãy ra ngoài và kết bạn em à.”-Seulong-“ Biết đâu em sẽ tìm thấy tình yêu khác và sống hạnh phúc.”

_”Không..”Ji Eun-“ Em không thể.”

_”Em không thể hay em chưa cố gắng nào?”-Seulong.-“Thôi, em ngủ đi nào.”

Seulong bế Ji Eun đến giường và đắp chăn cho cô. Cậu hôn lên trán cô và khẽ thì thầm.

_”Ngủ ngon nhé em.”

_”Vâng, oppa cũng vậy nhé!”

Flashback

_Con đang làm gì vậy?-Omma.

_Con sẽ cắt mái tóc này của mình.”- Ji Eun.

_”Con..”-Omma không nói nên lời đành bỏ ra ngoài.

Ji Eun lấy máy cạo tóc rồi tự tỉa tóc mình. Và sau đó cô nhận ra cái đầu trọc lóc của mình, Ji Eun bật cười. Cô đau đớn nhìn ra ngoài cửa sổ. Wooyoung..

It’s just a matter of time I’m sure
But time takes time and I can’t hold on
So won’t you try as hard as you can
To put my broken heart together again

End flashback

Cô đâu biết rằng, ở california có một chàng trai vừa tỉnh dậy, chàng trai đứng bật dậy tắt đồng hồ. Chàng đi tắm để lộ những vết cháy hằn lên lưng mình cách đây 5 năm.

_Wooyoung à!

Có tiếng gõ cửa.

_Anh ra liền!- Wooyoung chải chuốt mái tóc của mình và cười tươi.

story8

Author: Hss2105
Pairing:  Milky
Ost:   Cut – Plumb
Rating: T
Summary: Cuộc đời họ được gọi là không biết có bên nhau được không?
============================================================================.=
Wooyoung đang đi trên con đường dưới ánh đèn le lói, một giọng nói hét vang làm những chú chó ở các ngôi nhà gần đó sủa lên.

_” Wooyoung…. Wooyoung có phải là anh không?”

Wooyoung quay lại và nhìn..

Trước mặt cậu là một cô gái lạ mặt, có lẽ cậu từng gặp thoáng qua cô nhưng không biết nữa. Cô gái mỉm cười hạnh phúc khi nhìn thấy cậu. Cô có mái tóc xoăn được cột cao và mặc trên mình bộ áo cực dày. Cô chạy tới ôm lấy cậu.

_” Đúng là Wooyoung rồi. Wooyoung!”- Cô gái khóc nức nở ôm lấy cậu –“ Cậu không chết, cậu vẫn còn sống..Wooyoung..”
Cậu kéo cô gái ra từ từ.

_”Này này.. tôi không quen cô.”- Wooyoung nói làm cô gái khóc nhiều hơn.- “ Mà tôi tên Wooyoung, nhưng thật sự là tôi không quen cô.”

Cậu nói rồi quay đi nhưng cô gái nắm lấy ta cậu lại.

I’m not a stranger
No I am yours
With crippled anger
And tears that still drip sore

_” Wooyoung à, em không phải là người xa lạ đâu.”- Ji Eun nói –“ Dù khuôn mặt em có hơi thay đổi một tí nhưng em..em vẫn là Ji Eun..”

_”Cô ngốc ơi, thật là, tôi không hề biết cô mà.”- Wooyoung nhìn lên bầu trời đêm-“ Mà trời khuya thế này, cô mau về nhà đi.”

Ji Eun vẫn nắm chặt lấy tay của Wooyoung. Cô suy nghĩ vì sao anh không nhận ra cô, hay tại cô phẫu thuật nên nhìn không ra? Thời gian trôi qua quá lâu, cũng gần 6 năm rồi anh không gặp cô cơ mà. Hay là anh đã quên cô. Vì gia đình cô ép gia đình anh quên cô đi..

Hay..do..

_” Có phải 5 năm trước anh đã bị tai nạn phải không?”- Ji Eun hít hơi rồi nói.

Wooyoung ngạc nhiên nhìn cô gái, cậu suy nghĩ. Cậu thấy lạ vì sao cô ấy lại biết việc tai nạn 5 năm trước. Thật ra cậu không nhớ gì cả, cậu tỉnh lại và ba mẹ cậu đã chuyển bệnh viện. Cậu trước đây nghe bảo sống ở New York nhưng sau này lại sống ở Cali. Cali..cậu lại nhớ lúc cậu gặp Suzy. Nhưng mà, tại sao cô gái này biết chứ?

_”Làm sao cô biết?”- Wooyoung.

_”Em biết nguyên nhân anh bị tai nạn”- Ji Eun –“ Mà thật sự anh không nhớ em là ai sao Ang Ang Wooyoung?”

A fragile frame aged
With misery
And when our eyes meet
I know you see

Wooyoung nhướng mày nhìn cô gái rồi lắc đầu.

_” Xin lỗi, nhưng giờ tôi không có tâm trạng để nói chuyện với cô.”

_” Em xin lỗi..”- Ji Eun cúi đầu.

Cậu đi tiếp trên con đường của mình, đằng sau cậu vẫn có những tiếng bước chân.

_” Đừng có đi theo tôi.”- Wooyoung lớn giọng nạt nộ.

Cô gái khẽ run người gập đầu xin lỗi, cậu thở dài rồi bước đi. Cậu đá cái lon nước trên đường vào gốc.. vừa đi vừa huýt sáo.
Và cậu nghe một tiếng hét vang. Cậu giật mình quay lưng lại, nhưng không hề có cô gái. Không biết sao, cậu muốn mặc kệ nhưng lương tâm cậu không cho phép. Và dường như có gì đó thôi thúc cậu phải chạy lại, tìm kiếm cô gái. Cậu thấy hồi hộp và lo lắng cho cô gái, người mà cậu chưa từng gặp..

I do not want to be afraid
I do not want to die inside just to breathe in
I’m tired of feeling so numb
Relief exists I find it when
I am cut

_ “ Có ai không? Cứu tôi với!”- Ji Eun la lên.

Ban nãy cô bị những tên ăn mày kéo vào góc này trong lúc đang lẽo đẽo theo Wooyoung.

_”Cứ la đi cô bé ạ..hahaha”- Ông chú ăn mày nhớp nháp nói.

_”Hahahaha không ai tới cứu cô bé đâu.”- Một ông khác vừa hít hà hơi ấm từ cái thùng nơi mấy ông ăn mày đốt lửa đi tới nói.
Ji Eun bị kẹt ở góc đường, bên cạnh cô là một cửa sau của nhà hàng hay cửa hàng gì đó. Cô sợ hãi chạy tới đập đập nhưng vô ích. Những nụ cười ghê tởm càng ngày càng tiến tới gần hơn. Ji Eun từ từ gượng dậy, hít hơi và xông ra nhưng bị kéo lại bởi những đôi tay ghê gớm ấy. Cô nhảy cô đạp cô cắn nhưng vô ích. Những tên già dê này cứ cười rú lên làm cô sợ hãi hơn. Và rồi cô bị ép vào tường, cô hét vang và tưởng chừng như vô vọng..Cô khóc và nghe những tiếng huých tiếng la. Cô nhận ra Wooyoung chạy đến xông vào đánh những tên khác. Ông già dê buông cô xuống và xông ra đánh với Wooyoung. Wooyoung đánh một phát vào mặt ổng và chạy tới chỗ cô.

_”Cô không sao chứ?”- Wooyoung.

Ji Eun bật khóc lấy tay nắm lấy cổ áo mình rồi gật đầu. Họ đứng dậy và bị những tên già ấy chặn lại. Hết cách, Wooyoung dùng tay đập bể kiếng cửa hàng và chạy vào. Reng reng reng.. tiếng chuông báo động vang lên,  những tên ăn mày sợ hãi chạy tán loạn. Wooyoung với Ji Eun tìm cách chạy ra khỏi con hẻm và bị xe cảnh sát chặn lại.

_”ĐỨNG IM”- Một ông cảnh sát giơ súng trước họ.

Trong giây lát, Ji Eun có thể thấy Wooyoung nắm chặt tay mình như khuyên “ Đừng sợ, không sao đâu.”

Cậu từ từ cởi áo khoác của mình và đưa cho Ji Eun.

_”TÔI BẢO ĐỨNG IM CƠ MÀ.”- Cảnh sát.

_”Xin lỗi ngài, ngài không thấy quần áo cô ấy bị te tua sao?”- Wooyoung nói.

Wooyoung quay ra mặc áo lên người Ji Eun. Cô nhìn thấy những dòng máu chảy ra từ tay anh.

_”Wooyoung à, tay anh..”- Ji Eun.

Wooyoung mỉm cười, cảnh sát tới còng tay cậu và bỏ vào xe. Một ông cảnh sát chạy tới và bảo :

_”Có vẻ như hai người này đã cố gắng trộm cửa hàng trang sức.”

_”Thật sự tôi không có.”- Ji Eun la lên trước khi bị còng tay và kéo vào ngồi cạnh Wooyoung.

Họ bị đưa đến sở cảnh sát.

I may seem crazy
Or painfully shy
And these scars wouldn’t be so hidden
If you would just look me in the eye
I feel alone here and cold here
Though I don’t want to die
But the only anesthetic that makes me feel anything kills inside

_”Tên?”- ông cảnh sát làm ở văn phòng tra khảo hai con người vô tội.

_” Tôi nói với chú là chúng tôi không hề cố ý vào cửa hàng trang sức, thật sự chúng tôi..”- Ji Eun.

Wooyoung nắm chặt tay bảo cô im lặng. Ji Eun liếc nhìn Wooyoung rồi không nói gì.

_”Tên..?- Ông cảnh sát vẫn lặp lại câu hỏi này.

_”Jang Wooyoung.”- Wooyoung nói.

Ji Eun thật sự có nghe lầm không? Wooyoung vừa bảo cậu ấy tên là Wooyoung, vậy..vậy Wooyoung chính là Wooyoung ..nhưng tại sao..tại sao cậu không nhớ cô chứ?

Cảnh sát chỉ tay vào cô.

_”Tên?”

_” Lee Ji Eun”- Ji Eun hy vọng khi nghe tên đầy đủ của cô, Wooyoung sẽ nhận ra mình nhưng  Wooyoung vẫn chẳng có gì là ngạc nhiên. Ji Eun buồn rầu cúi đầu.

_”Anh Beck, đem họ vào buồng giam.”- ông cảnh sát gọi một anh cảnh sát khác lại.

_”Tôi nói là tôi không có ăn trộm gì hết, những ..”- Ji Eun bị kéo đi và quăng  vào phòng giam tạm thời.

Hai căn phòng sát bên nhau nhưng lại ngăn cách nhau bởi song sắt. Ji Eun nhìn sang bên cạnh mình. Wooyoung cũng vừa bị tống vào. Tên cảnh sát kia nhìn họ lắc đầu.

_” Nốt hôm nay, ngày mai các ngươi sẽ được tự do.”- viên cảnh sát nói rồi bước đều ra cửa đứng canh.

Wooyoung đi tới và ngồi dựa vào tường. Ji Eun nhìn cậu rồi nói.

_”Trước đây, tôi từng có một người bạn rất thân. Chúng tôi cũng yêu nhau.”- Ji Eun đưa tay vào cổ và lấy ra sợi dây chuyền mà trước đây Wooyoung tặng cho cô –“ Ngày cậu ấy tặng tôi sợi dây chuyền này là ngày cậu ấy mất, nhưng dường như cậu ấy đã không mất như ba mẹ tôi nói.”

_”Ý cô là sao khi bảo cậu ta mất nhưng lại không chết?”- Wooyoung.

_”Bởi vì..cậu ấy thật sự đang ngồi ở đây, cạnh tôi..”- Ji Eun.

_”Tôi?”- Wooyoung –“ Nực cười, tôi không..”

_”Cậu ấy bị lửa bao quanh, lúc ấy tôi bị cha mẹ kéo đi, tôi không biết cậu ấy sống chết như thế nào nhưng thật sự là cậu ấy chính là cậu. Cũng khuôn mặt này, hình dáng này, và cả cái tên Jang Wooyoung này nữa.”- Ji Eun.

_”Trên đời cũng có người giống người, tên giống tên mà..”- Wooyoung bắt đầu thấy khó chịu, những hình ảnh chớp nhoáng như theo lời nói của Ji Eun mà hiện lại.

I do not want to be afraid
I do not want to die inside just to breathe in
I’m tired of feeling so numb
Relief exists I find it when
I am cut
Pain
I am not alone
I am not alone

Flashback

Chiếc xe của cả hai dừng lại bên một thảm cỏ. Ji Eun kéo Wooyoung tới chụp hình chung.

_Say Cheese!- Ji Eun.

_”Cheese”-Wooyoung.

Tách.

_”Tuyệt vời ông mặt trời.”- Ji Eun.

_”Hahaha”-Wooyoung.

Wooyoung lấy trong túi mình ra sợi dây chuyền mặt trái tim và đưa cho Ji Eun.

_”Tặng cậu.”-Wooyoung.

_”Tặng tớ sao?”-JI Eun đỏ mặt.

_”Uhm”-Wooyoung.

_”Đeo cho tớ đi.”- Ji Eun thích thú quay lưng lại cho Wooyoung.

Đôi tay cậu nhẹ nhàng vòng sợi dây chuyền lên cổ Ji Eun và nhẹ nhàng khóa lại.

_”Xong rồi đó.”- Wooyoung.

_”Đẹp quá!”- Ji Eun.

_”Quà giáng sinh sớm”-Wooyoung.

_”Còn lâu mới đến giáng sinh mà.”- Ji Eun.

_”Tại tớ sợ nếu không mua kịp thì người ta giựt lấy mất.”-Wooyoung.

_”Hahaha, thì cậu để dành đến X-mas rồi tặng cũng được mà.”-Ji Eun-“Wooyoung ngốc!”

end flashback

Wooyoung giật mình, nhận thấy Ji Eun đang lay cậu. Cậu nhìn cô, cậu nhìn chăm chăm sợi dây chuyền rồi lại nhìn cô. Cậu ngỡ ngàng.

Tất cả, là sao..?

_” Cậu không sao chứ?”- Ji Eun nhìn cậu lo lắng.

Wooyoung lắc đầu rồi xoa hai bên trán.

5 năm trước,..cậu đã..

I’m not a stranger
No I am yours
With crippled anger
And tears that still drip sore

Flashback

_”Wooyoung à.”-Ji Eun.

_”Cậu..không sao chứ?”-Wooyoung.

_”Không..không Wooyoung à.”-Ji Eun.

Những chiếc xe cảnh sát tới sơ tán mọi người, lưng của Wooyoung đang cháy phập phòng. Omma của Ji Eun và Appa chạy tới kéo cô ra nhưng một tấm sắt va vào mặt cô, nóng rừng rực.

_”Đau..”- Ji Eun-“ Wooyoung.”

_”Đi thôi con.”- Omma kéo Ji Eun đi sau khi Appa cô dập lửa trên mặt cô.

Wooyoung cố gắng vương người, chàng nằm trên đường, đưa tay ra gọi tên Ji Eun nhưng cô đã bị kéo đi mất. Chàng gục ngã.

_”Wooyounggggggggggggggggggggg”- Ji Eun.

End flashback

Và..cậu nhớ rồi, thật sự cậu nhớ lại rồi. Cậu nhìn Ji Eun. Đưa tay nắm lấy tay cô dù sau song sắt nhưng mặc kệ.

_”Ji Eun à, thật sự, tớ xin lỗi.”- Wooyoung nói.

_”Wooyoung.”- Ji Eun bật khóc.

_”Tớ nhớ ra..nhớ ra tất cả rồi.”- Wooyoung chảy những giọt nước mắt trên đôi má.

Ji Eun cũng khóc theo và đưa tay vuốt đôi má của Wooyoung.

Ngoài kia, có những tiếng la hét chửi lộn gì đó. Còn bên trong này, hai con người đang hạnh phúc trong nước mắt. Vì bao khổ cực, họ đã tìm thấy nhau. Liệu còn trở ngại gì nữa hai không?

Có những tiếng bước chân đi tới, Seulong cùng viên sĩ quan khác bước vào chào viên cảnh sát rồi họ đi tới buồng giam. Trong giây lát, Seulong giật mình khi thấy một con người chết đi sống lại. Wooyoung đứng dậy chào anh nhưng anh chỉ khẽ gật đầu. Ji Eun được thả, với sự bảo lãnh của anh. Anh nhìn Wooyoung rồi nắm chặt tay cô em gái của mình kéo đi mất.

_” Em làm cái gì mà lại nhảy khỏi xe thế hả?”- Seulong.

_”Em..”- Ji Eun.

_”HỪm, lại còn bị bắt vào đồn cảnh sát nữa. Mà sao quần áo..”- Seulong.

_”Oppa à, oppa bảo lãnh cho Wooyoung được không?”- Seulong.

_”Tai sao em lại đi với thằng nhóc đó? Mà anh tưởng nó..”- Seulong.

_”Oppa, em xin anh.”- Ji Eun.

_”Anh đã bảo hãy quên đi mà..”- Seulong-“ Anh bảo em quên đi mà.”

Seulong kéo Ji Eun ra khỏi đồn cảnh sát. Chiếc xe Yoseob vừa đến, cậu nhanh chóng xuống xe chào Seulong và Ji Eun. Cậu ngạc nhiên nhìn họ, Ji Eun mỉm cười chào cậu làm cậu ấm lòng. Cậu không hiểu chuyện gì đã xảy ra với cô ấy nhưng quần áo cô ấy thì tàn tạ quá. Cậu đứng nhìn Seulong bảo em gái vào xe rồi anh nhanh chóng lái xe đi. Yoseob bước vào đồn cảnh sát và ký tên cho thả một người bạn.

Tiếng cửa mở ra và Wooyoung bước ra.

_” Cậu đến hơi bị trễ đó nha.”- Wooyoung nói.

_”Có người đến bảo lãnh cậu là may lắm rồi.”- Yoseob cười rồi đấm nhẹ vào vai Wooyoung.

Wooyoung cùng Yoseob bước ra khỏi đồn cảnh sát.

_”Thôi, cậu về đi. Giờ tớ tự lo được.”- Wooyoung nói.

_”Hừm, tay cậu là phải đi kiểm tra ở bệnh viện, biết chưa nhóc?”- Yoseob.

_”Hahaha, hay hay, lần đầu Yoseob gọi tớ là nhóc nhé. Oánh cho chít luôn.”- Wooyoung kẹp cổ Yoseob kéo lên xe.

But I do not want to be afraid
I do not want to die inside just to breathe in
I’m tired of feeling so numb
Relief exists I found it when
I was cut

story13

 

Author: Hss2105
Pairing:  Milky
Ost: Set you free – MYMP
Rating: T
Summary: Cuộc đời họ được không biết có thể bên nhau được không?
============================================.==================================
Wooyoung trở về căn hộ của mình sau khi có cuộc nói chuyện thẳng thắng giữa bạn thân của mình. Chắc hẳn giờ này cậu ấy rất đau lòng, Wooyoung lắc đầu buồn bã. Yoseob thật sự yêu Ji Eun sâu đậm, vậy còn mình?

Khi màn đêm buông xuống, bác hàng xóm đang ngáy khò khò bên cạnh. Đối diện là buổi tiệc mừng qua tận thế của những anh,chị hề tung tăng nhảy quanh phòng, nâng cốc. Wooyoung thả mình vào sự trống rỗng, giờ đây cậu phải làm gì đây? Bíp bíp, tiếng kèn xe, tiếng những chiếc xe đua nhau vụt qua những vũng nước mưa. Wooyoung cố gắng nghĩ đến việc mình đang đứng dưới thác nước chảy ầm ầm, cậu ngồi xuống và thở dài trên tảng đá lớn.

Cậu nhìn theo dòng nước chảy, hình ảnh cậu và Ji Eun khi bé đùa vui cùng nhau. Lần đầu tiên Ji Eun tập bơi, Wooyoung nghĩ đến đã bật cười. Nhưng rồi cậu lại nghĩ đến lần đầu cậu tỏ tình với Suzy, đó là lần đầu tiên hai người đi cắm trại chung. Suzy ngã xuống  hồ và cậu cứu cô lên, nụ hôn đầu tien của cậu là dành cho cô ấy. Nghĩ mãi nghĩ mãi…

Wooyoung bật người dậy, vò đầu bức tóc, giờ..cậu phải làm sao đây?

Bên bạn bên người mà trước đây cậu từng thích.

Cốc cốc cốc

_”Ai đó?”- Wooyoung.

_”Anh đây, Nichkhun.”-Nichkhun.

Wooyoung đứng dậy mở cửa cho anh mình, Nichkhun nhìn quanh căn phòng trong bóng đêm. Anh bật đèn và kéo ghế ngồi xuống đối diện Wooyoung.

_”Anh đến đây làm gì?”- Wooyoung ngồi bệt xuống giường.

_” Anh lo cho cậu.”- Nichkhun.

_” Em ổn, anh không cần phải lo đâu. “- Wooyoung lắc đầu thở dài.

_” Hừm, đi vào nhà tắm và nhìn cái mặt bây giờ của mình chưa?”- Nichkhun nói chậm trãi.

_” Em nghĩ mình không nên xem thì tốt hơn.”- Wooyoung cười.

_”Còn cười được ha. Giỏi!”- Nichkhun.

Wooyoung ngã xuống giường, đôi mắt cậu nhìn lên trần nhà trắng chớp chớp.

_” Em nghĩ mình biết nên làm gì chưa?”- Nichkhun.

Wooyoung suy nghĩ về những lời ông anh mình nói, cậu thở dài.

_” Em không biết.”- Wooyoung.

_”Bây giờ, trong tim em giờ là Ji Eun hay Suzy?”- Nichkhun.

Wooyoung bật dậy.

_”Suzy.”

_” Tốt, anh chỉ cần biết nhiêu đó.”- Nichkhun gật đầu.

_” Nhưng anh à, em đã hứa với Suzy là sẽ không sống mãi với hình bóng của cô ấy.”- Wooyoung.

_” Ừm, em nghĩ gì về Yoseob ?”- Nichkhun.

_” Yoseob là người bạn thân tốt nhất của em.”- Wooyoung.

_” Ji Eun?”- Nichkhun.

Wooyoung nhắm mắt nghĩ về những kỉ niệm trước đây mà họ có nhưng cũng không thể lấy lại được. Quá khứ đã là chuyện của quá khứ, giờ ..

_” Ji Eun là người em từng rất thích, em không muốn thấy cô ấy đau khổ.”- Wooyoung – “ Tụi em gặp nhau trong phòng giam và khi thấy cô ấy khóc, em lại nhớ được.. đáng ra em không nên nhớ để rồi Yoseob phải buồn lòng, đáng ra..”

Nichkhun gõ gõ vào ghế để cho Wooyoung chú ý mình.

_” Đừng bao giờ trốn chạy khỏi quá khứ Woo à, anh nghĩ rằng dù em có quên đi thì khi Yoseob biết chuyện hai đứa từng quen nhau thì vẫn xãy ra chuyện ban trưa thôi. Với lại, yêu là một chuyện và thích là một chuyện khác. Tình yêu của hai đứa khi ấy là phát triển từ tình bạn, nhưng hai đứa đã xa nhau một thời gian, với lại so với khi ấy thì lúc em hỏi cầu hôn Suzy đã là câu trả lời cho tất cả rồi.”- Nichkhun.

_” Em yêu Suzy..”- Wooyoung buồn bã – “ Em không biết phải ..”

_” Hãy làm theo những gì trái tim em mách bảo ấy.”- Nichkhun nói – “ Giả sử khi một con tàu sắp chìm mà lúc ấy trên đó chỉ có Yoseob, Em và Ji Eun. Em sẽ cứu ai?”

_” Em sẽ cứu cả hai và tự nguyện..”- Wooyoung.

_”Ừm.”- Nichkhun quan sát Wooyoung chăm chú.

_”  Em phải ra đi sao?”- Wooyoung.

_” Anh không nói thế, chỉ ý của anh là nếu em thực sự yêu Ji Eun thì hãy chấp nhận con bé. Dẫu sao thì suốt bao năm nó vẫn nhớ đến em. Nhưng nếu em không yêu mà đến với Ji Eun thì không chỉ em làm đau khổ con bé mà còn làm đau khổ cả chính mình nữa.”- Nichkhun.

_” Yoseob thì sao anh?”- Wooyoung.

_”Thằng bé sẽ cần làm những gì mà thằng bé cần, anh cũng không muốn nói về chuyện này. Anh muốn em hạnh phúc.”- Nichkhun –“  Và anh nghĩ nếu em cần thời gian, thì hãy ra ngoài kia làm những gì mà trước đây mình chưa từng làm ấy.”

We often fool ourselves
And say that it’s love
Only cause when it’s gone We end up being lonely
So how are we to know That it just isn’t so
That we just have to let each other go
There were many times
When we shared precious moments
But later realized they were only stolen moments
So how are we to know That it just wasn’t so
That we just had to let each other go

Trong căn phòng của mình, Ji Eun lặng lẽ đi tới chiếc hộp và lấy ra sợi dây chuyền mà Wooyoung tặng cô. Cô đã tìm được Wooyoung nhưng mà sao anh ấy cứ khác lạ so với những gì cô từng biết. Wooyoung không hề đùa, không hề cười thoải mái như trước. Cậu ấy có vẻ sợ những gì cô làm cho, cậu ấy trốn tránh cô, vậy là sao?

_” Ji Eun à, mở cửa cho Oppa.”- Seulong.

_” Oppa.”- Ji Eun.

_” Oppa mang cho em bánh.”- Seulong.

_” Chà, nóng hổi thơm quá.”- Ji Eun.

Hai người ngồi xuống giường. Ji Eun quay sang nhìn anh mình khẽ nói.

_” Oppa này, nếu như người con trai luôn cư xử lạ lùng, không thoải mái và luôn trốn tránh mình thì đó có phải là sự từ chối không?”- Ji Eun.

_” Uhm, đúng rồi.”- Seulong –“ Mà sao em hỏi thế?”

_”Không..không có gì ạ…”- Ji Eun.

_” Nếu thằng Wooyoung làm gì em thì ..”- Seulong.

_” Không đâu oppa ạ, không phải do cậu ấy đâu.”- Ji Eun.

_” Uhm, vậy em ngủ đi. À oppa có quà mừng giáng sinh cho em đây.”- Seulong chìa ra một món quà nhỏ được lấy ra từng đằng sau lưng mình.

_” Quà gì thế ạ?”- Ji Eun.

_” Kekeke, anh nghe mấy đồng nghiệp bảo cuốn sách này rất hay nên anh nghĩ em gái anh sẽ thích”- Seulong mỉm cười và đóng cửa lại.

Trong phòng chỉ còn lại mình Ji Eun, cô nhẹ nhàng gỡ bọc quà ra. Cuốn sách “  Tình bạn và tình yêu – những điều còn chưa thể nói hết “ tự truyện của Park Ji Yeon. Ji Eun lật ra trang thứ nhất.

“ Gửi những người bạn và tình yêu còn chưa nói của tôi.”

Ji Eun nhẹ nhàng lật trang và đọc lời nói đầu. Cô đọc và đọc rồi dừng ở dòng chữ.

“ Trước khi tôi hoàn thành bộ tự truyện này, một người bạn của tôi đã bị tai nạn nghiêm trọng và qua đời. Chồng sắp cưới của cô ấy là người bạn tốt nhất của tôi và họ sắp sửa làm đám cưới nhưng trớ trêu thay định mệnh đã an bày rằng họ không thể đến được bên nhau. Tình cảm họ dành cho nhau sâu đậm làm tôi ở ngoài cuộc cũng có lúc vui buồn, cùng khóc với họ. Nếu cho tôi thêm thời gian, tôi sẽ không bỏ lỡ trước khi quá muộn…

Gửi Jang Wooyoung, hy vọng cậu sẽ vực dậy và trở thành người mạnh mẽ.  Bạn tôi nhé! “

Ji Eun vội vàng gấp quyển sách lại, cô suy nghĩ, gắn kết các chi tiết với nhau…

If loving you is all that means to me
When being happy is all I hope you’d be
Then loving you must mean
I really have to set you free

Trong quán cà phê ở góc đường, nơi những bản nhạc nhẹ vang lên. Hôm nay quán khá vắng vẻ, Wooyoung  vừa uống một ngụm cà phê đen nóng hổi. Cà phê nóng và bánh quy. Wooyoung nhìn ra ngoài kia, những con người hối hả, dòng người tấp nập. Xa xa là một đám người đang bu quanh cửa tiệm mì tương đen. Họ gào thét inh ỏi.

Ting tong.. cánh cửa mở ra, Ji Eun bước vào và tìm kiếm Wooyoung.

_” Ở đây.”- Wooyoung vẫy tay gọi Ji Eun.

_” Wooyoung.”- Ji Eun.

Cô đi tới chỗ Wooyoung và ngồi xuống.

_” Chào cậu.”- Wooyoung.

_”À, Chào cậu.”- Ji Eun.

Họ nhìn nhau rồi không nói gì, nhân viên quán đến hỏi rồi Ji Eun xin ly cam ép. Họ định mở lời nhưng cùng lúc.

_” Wooyoung này,..”- Ji Eun.

_” Ji Eun này,..”- Wooyoung.

_” Thôi, cậu nói trước đi.”- Ji Eun.

_” Nhường cậu.”- Wooyoung.

Ji Eun mỉm cười, cô nhìn ra ngoài. Đám đông lúc này đã giải tán, dàn running man vừa rời khỏi.

_” Cậu nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau không?”- Ji Eun.

_” Nhớ.”- Wooyoung.

_” Lúc tranh giành cậu tuột.. haha..”- Ji Eun cười gượng gạo

_” Uhm”- Wooyoung mỉm cười – “ lúc đó cậu rất nóng tính.”

_” Uhm, đúng, và giờ tớ vẫn thế.”- Ji Eun.

Quán vừa chuyển sang bài nhạc khác.

Each day remains my love for you
Keeps growing stronger But everytime we meet
Makes leaving you so much harder
So how are we to know That this just wasn’t so
That we just have to let each other go

Họ ngồi cùng nhau hơn 1 tiếng đồng hồ. Ji Eun chợt im lặng rồi ngước nhìn Wooyoung. Cô lấy túi ra và đặt trên bàn.

_” Trả cho cậu.”- Ji Eun.

_” Gì cơ?”- Wooyoung.

_” Đây là những món quà mà cậu tặng tớ, giờ tớ sẽ trả lại cho cậu.”- Ji Eun.

_”Cậu sắp đi đâu sao?”- Wooyoung.

_” Tớ không biết, nhưng mà suốt đêm qua tớ đã suy nghĩ rất nhiều..”- Ji Eun –“ Tớ suy nghĩ về quá khứ, nơi bắt đàu tình bạn của chúng ta, rồi khi chúng ta chia tay và gần 5 năm sau, chúng ta gặp lại nhau.. thật sự tớ đã suy nghĩ rất nhiều và tớ nghĩ là đã đến lúc sẽ tự hứa rằng sẽ quên đi những ký ức ấy.”

Wooyoung lắng nghe chăm chú từng lời Ji Eun nói, cậu đêm qua cũng suy nghĩ rất nhiều. Sau khi anh Nichkhun ra về, cậu đã ngồi nghĩ lại tất cả.

_” Tớ cũng muốn chúng ta bắt đầu lại.”- Wooyoung.

Ji Eun nhìn cậu.

_” Như những người bạn.”- Wooyoung.

Ji Eun biết mà, cô biết Wooyoung sẽ nói thế.

_” Bởi vì Suzy?”- Ji Eun.

_” Sao cậu biết về cô ấy?”- Wooyoung.

_”Tớ đọc quyển tự truyện của Park Ji Yeon.”- Ji Eun –“ Và tớ đã hiểu vì sao cậu lại luôn tránh mặt tớ, gượng gạo khi tớ quấn quít lấy cậu.”

Wooyoung nhìn Ji Eun với đôi mắt tội lỗi.

_” Tớ xin lỗi Ji Eun, ký ức của cậu trong tớ thú thật rất quan trọng và tớ biết trước đây tớ thật ngu ngốc khi không tỏ tình sớm hơn với cậu.”- Wooyoung –“ Nhưng mà khi tớ gặp tai nạn, tớ đã chết đi và sống lại, tất cả kí ức của tớ đã mất hết và khi mà tớ gặp Suzy lần đầu, tất cả sự tin tưởng, hy vọng của tớ đã dồn hết cho cô ấy.”

_” Uhm, tớ hiểu mà.”- Ji Eun mỉm cười.

If loving you is all that means to me
When being happy is all I hope you’d be
Then loving you must mean
I really have to set you free
Letting go is not an easy task
When smiling feels like
I must wear this lonely mask
It hurts deep inside And I just cannot hide
That there’s anguish at the thought
That we should have to part

_”Cậu có thể trách móc tớ, nhưng Ji Eun à, xin cậu đừng vì tớ mà đánh mất những hạnh phúc mà mình xứng đáng nhận được hơn.”- Wooyoung.

_” Tớ cũng muốn nói với Wooyoung là, từ khi hay tin cậu đã mất từ ba mẹ tớ, tớ đã luôn tự dằng vặt mình và sống trong đau đớn, mang một cảm giác tội lỗi. Tớ nhớ đến cậu không phải vì tình yêu nữa mà tớ nhớ đến cậu vì cậu Jang Wooyoung đã ám ảnh tớ suốt những năm tháng đó.”- Ji Eun. –“ Giờ thì tớ có thể thở phào được rồi.”

Ji Eun đứng bật dậy và chào tạm biệt. Cô đã nói hết những gì mình cần nói, cô để tiền lên bàn rồi bước ra khỏi quán. Wooyoung chạy theo, họ đứng giữa ngã tư đường.

_”Ji Eun.”- Wooyoung.

_” Tớ cũng mong cậu sẽ được hạnh phúc, Suzy ở thiên đàng sẽ chắc vui lắm vì có người yêu cậu ấy như cậu vậy.”- Ji Eun cười trong nước mắt.

Wooyoung ôm lấy Ji Eun.

Cô nấc lên đẩy Wooyoung ra.

_” Tớ sẽ không theo đuổi cậu nữa, tớ sẽ chấp nhận số phận đã an bày cho mình.”- Ji Eun.

_” Ji Eun à, tớ xin lỗi..”- Wooyoung.

_”  Giờ tớ trả tự do cho cậu đó.”- Ji Eun lau nước mắt, cười.

Wooyoung im lặng không biết nói gì, Ji Eun đã quyết tâm rồi. Vậy cậu cũng chẳng còn cách nào hơn ..

_” Tạm biệt, Wooyoung, người mà tớ từng thích.”- Ji Eun mỉm cười với đôi mắt rưng rưng.

_” Tạm biệt, Ji Eun, người mà tớ từng thích.”- những dòng nước mắt chảy trên đôi má của Wooyoung.

Ji Eun nhón chân và lau nước mắt cho cậu. “ Cậu khóc..xấu lắm..đừng khóc.”

Họ tạm biệt nhau, mỗi người rẽ một hướng khác nhau.

Cuộc chia tay kết thúc tại góc đường ấy.

Nơi mà trước đây 5 năm  về trước là khuôn viên của sân vui chơi, nơi có cây cầu tuột, nơi tình bạn của họ bắt đầu và cũng là lời nơi kết thúc cho chuyện tình của họ.…


If loving you is all that means to me
When being happy is all I hope you’d be
Then loving you must mean
I really have to set you free

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s