Con đường thời gian – Woozy couple

story2

Author: Hss2105
Pairing: WooZy
Ost:  Unforgettable – Tiffany Alvord
Rating: T
Summary: Cuộc đời họ được gọi là có duyên mà không có phận.
————————————————————————–.—————————————————————
Wooyoung nhìn mình trong gương, cậu bật cười khi nói câu rất ư là…

_”Mình sao đẹp trai quá vậy.”-Wooyoung.

_” E hèm”- tiếng người con gái gọi cậu-“ Nhanh lên nào”

_”Rồi rồi, anh ra ngay”-Wooyoung.

Wooyoung lấy chai nước hoa xịt xịt rồi chạy ra ngoài mở cửa.

_”Hello em yêu.”-Wooyoung.

Trước mặt cậu là cô gái với mái tóc xoăn dài màu nâu đang mỉm cười nhìn cậu. Cô có làn da trắng mịn màng khiến chàng vừa gặp đã xao xuyến rồi.

_”Anh có biết là em đợi anh được 10 phút rồi đó, biết không hử?”-Cô gái cằn nhằn.

_”Uầy”-Wooyoung  kéo cô gái về phía mình, vòng tay ôm lấy cô.”-Chứ những lúc anh đợi em trang điểm sửa soạn gần 2 tiếng đồng hồ anh có than gì đâu?”

_”Mặc kệ em, xì.”-Cô gái.

_”Thôi mà Suzy yêu quý!”-Wooyoung ôm lấy Suzy.

_”Ấy, coi chừng hàng xóm thấy.”-Suzy đỏ mặt đấm đấm vào lưng Wooyoung.

_”Mặc kệ họ, chúng ta đang tuổi yêu cơ mà.”-Wooyoung bật cười.


You make me feel like a beautiful sunrise
I like how I could get lost in your eyes
Your sweet embrace, I know how much you love me
And when I’m hurt and when I’m down, you wipe my tears away
And you hold me in your arms and tell me it’s okay

Wooyoung- chàng trai thành đạt, 21 tuổi, hiện tại đang làm giám đốc cho hãng Facebook chi nhánh California. Suzy, vợ sắp cưới của chàng. Cô nàng vừa thắng giải nhà thiết kế của năm của hãng Gucci. Không chỉ riêng bạn bè của họ mà tất cả các thành viên trên mạng đều biết đến sự nổi tiếng của họ. Tình yêu của họ được ví như là tình yêu đầy hạnh phúc của Victoria và David Beckam. Chỉ còn vài ngày nữa thôi thì họ chính thức thuộc về nhau. Có nhiều người sẽ thắc mắc liệu Wooyoung có nhớ gì về Ji Eun hay không? Thật sự thì anh đã bị mất trí nhớ sau khi được chữa trị. Và ba mẹ của Ji Eun cũng đến ném cộc tiền vào gia đình anh bảo rời xa Ji Eun hoàn toàn. Để giấu kín vụ này vì sợ anh buồn, nên ba mẹ anh đã chọn cách im lặng và không hé nửa lời về Ji Eun khi anh tỉnh dậy.

_”Chúng ta phải đi lựa áo cưới nữa.”-Suzy lầm bầm.

_”Ốp”-Wooyoung-“Xin lỗi em yêu của anh.”

Wooyoung cọ cọ mũi vào mũi tình yêu của mình. Cả hai cười khúc khích, Suzy vòng tay ôm lấy cổ của Wooyoung và cười.

_”Em cười hoài, xấu không anh?”-Suzy.

_”Nụ cười em như tia nắng soi sáng tâm hồn anh mà.”-Wooyoung.

And you are so unforgettable
And you make me feel like an angel
Kissed by the sun
Shinin’ bright like the stars
I won’t forget all the days
That you take my breath away, ooeehh
‘Cause you are so unforgettable

_”Xì”-Suzy-“Cái câu đó anh đã nói với bao nhiêu cô rồi?”

_”Anh không thể nhớ hết.”-Wooyoung bật cười-“Nhưng lúc này anh chỉ có em.”

_”Vậy lúc khác sẽ..”-Suzy nhăn mặt.

_”Nhăn mặt là xấu”-Wooyoung.-“Thôi chúng ta đi nào.”

_”Vâng.”

Wooyoung cẩn thận dùng cái card điện từ khóa cửa nhà mình lại rồi nắm tay Suzy đi vào thang máy của tòa nhà. Ding dong. Thang máy mở ra và Wooyoung toét miệng cười với chàng trai đang đứng trong đó.

_”Hai người đi chọn đồ cưới à?”-chàng trai.

Chàng trai với mái tóc mượt, bạch kim nhoẻn miệng cười. Khuôn mặt chàng trai bầu bình, đố ai đoán được tuổi chàng ấy đó. Trừ bộ vest cậu ta đang mặc ra thì nhìn như học sinh trung học thôi.

_”Uhm.”-Suzy-“ Yoseob oppa cũng nên mau chóng kiếm cô nào đó đi.”

_”Phải đấy, cẩn thận kẻo bị ế.”-Wooyoung bật cười phụ họa.

_”Mới sáng sớm mà hai người định làm tôi mất ăn mất ngủ rồi sao?”-Yoseob.

_”Chả phải cậu đã mất ăn mất ngủ suốt mấy năm nay sao?”-Wooyoung.

_”Thật ra tôi đang đợi một người mà.”-Yoseob cúi mặt xuống nói giọng buồn bã.

_”Ai..ai?”-Suzy-“Chúng tôi quen không?”

_”Không đâu.”-Yoseob.

Thang máy dừng lại.

_”Tôi đi làm trước đây.”-Yoseob

_”Bye bye.”-Suzy

Yoseob đang làm cho công ty Cube, công ty quản lí các ca sĩ ở Hàn quốc và chi nhánh công ty ở california được quản lí bởi cậu. Wooyoung hôn lên má Suzy bảo đợi anh đi lấy xe. Wooyoung chạy vào thang máy và xuống tầng hầm. Suzy đi ra sảnh, cô ngước lên hít vào hơi nước mát dịu từ thiên thần cupid đổ xuống.

You are the melody that plays through my veins
Over and over, again and again
You sweet affection, I know it won’t change
A song would last forever
Further than the skies above
Forever on, ’cause this is love

_”Bé yêu đợi lâu không?”-Wooyoung xuất hiện trên chiếc xe mui trần bóng loáng vẫy tay chào người yêu của mình.

_”Lâu lắm rồi ấy.”-Suzy đỏ mặt leo lên xe.

_”Sorry bé lợn yêu”-Wooyoung vẹo má Suzy khi cô vừa leo vào xe.

Chiếc xe nhanh chóng rời khỏi tòa nhà và thẳng tiến ra đường. Những hàng cây cao hai bên đường như chạy ngược chiều với họ. Suzy ngồi lên trên ghế rồi cười thích thú khi những cơn gió quật vào người đầy sảng khoái.

_”Thích quá.”-Suzy.

_”Cẩn thận coi từng té đó.”-Wooyoung.

_”Hahaha aaaaaaaaaaaaaaaaa”-Suzy.

_”Em là một người nổi tiếng đấy.”-Wooyoung hắng giọng.

_”Kệ em, người nổi tiếng thì cũng là con người mà.”-Suzy cười tươi. Cô giang tay ra đón gió.

Chiếc xe họ đi ngang xe hot dog.

_”Em muốn ăn.”-Suzy la lên.

_”Đến nhà hàng ăn cho sạch sẽ và hợp vệ sinh.”-Wooyoung kéo Suzy xuống, một tay vẫn lái xe.

_”Em muốn ăn.”-Suzy càu nhàu- “Em ghét anh.”

Wooyoung thở dài tấp xe vào lề.

_”Cho hai cái hot dog”-Wooyoung.

_”Vâng vâng.”-Người bán hàng.

_”Yeah”-Suzy.

Thế là Suzy thỏa mãn cơn nghiện hot dog của mình khi vòi vĩnh Wooyoung mua thêm 5 bánh hot dog nữa. Ông bán hàng cũng giật mình hoảng sợ cô gái háu ăn này. Chiếc xe họ lại quẹo qua một con phố và dừng lại đợi đèn đỏ.

_”Em ăn nhiều lát sao thử váy cưới đây?”-Wooyoung.

_”Kệ em đi.”-Suzy-“Làm người yêu mà chả chiều người yêu gì hết trơn.”

_”Hứ..”-Wooyoung-“ Nếu không phải vì..”

_”Không phải vì gì chứ, hứ?”-Suzy đỏ mặt-“Bỏ em chứ gì.”

_”Không đâu mà, không bỏ em đâu.”-Wooyoung.

_”Đèn xanh rồi kìa.”-Suzy chỉ lên đèn giao thông.

And you make me feel like an angel
Kissed by the sun
Shinin’ bright like the stars
I won’t forget all the days
That you take my breath away, ooeehh
‘Cause you are so unforgettable

Wooyoung nhìn Suzy mỉm cười hạnh phúc. Dù cô có 4D đến thế nào thì chính vì thế cậu mới yêu cô cơ mà. Cậu không thể sống nổi khi thiếu cô. Chắc chắn đấy. Chiếc xe họ dừng ở tiệm áo cưới và những người bán hàng đón tiếp họ nồng hậu.

_”Cô Suzy xin thử váy này, váy xẻ ngực và đuôi dài.”-nhân viên.

_”Không có xẻ ngực gì à nha.”-Wooyoung nhăn mặt. Cậu sợ đám cưới diễn ra, đám bạn sẽ nhìn …aaaa không được đâu.

_”Vậy cô thử chiếc váy theo kiểu truyền thống nhé.”-Nhân viên.

_”Oppa thấy được không?”-Suzy.

_”Nhìn xưa quá”-Wooyoung-“ Cô có váy cưới nào đẹp hơn cả váy của công nương Kate của nước Anh không?”

_”Ôi”-Nhân viên.

_”Oppa đang thách đố các chị ấy sao?”-Suzy nhăn mặt. Cô đi xuống xem những bộ váy được treo cùng nhau trên những giá đỡ. Những chiếc váy ren, váy xòe, váy xẻ ngang đùi..

_”Cái này được không ạ?”-Nhân viên mang ra cho Suzy-“ Đây là mẫu áo thiết kế mới nhất đấy ạ. Chỉ có một cái thôi.”

_”Được, Suzy thử đi em.”-Wooyoung gật gù.

Suzy cười rồi theo nhân viên bước lên bục, cô nhân viên kéo rèm che xung quanh Suzy. Wooyoung nhìn xung quanh thấy mọi thứ trong cửa hàng thật lung linh. Cậu ngã người dựa vào sofa và chợp mắt một tí.

And hours and hours go by
We talk on and on
But we never get tired
From all the love
And all the fights
From every day
To every night

_”Anh ơi, cô dâu thay xong rồi ạ.”-một nhân viên đi tới khẽ khều cậu.

_”À..uhm”-Wooyoung vội bật dậy.

Hai cô nhân viên kéo rèm ra. Suzy xuất hiện trong bộ váy trắng tinh khiết, cô mỉm cười khiến tim anh như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Chiếc váy cưới trắng phồng xinh xắn, những kiểu gấp đầy tinh xảo. Dường như nó được làm riêng cho cô. Wooyoung nhìn Suzy không chớp mắt.


For all the time that is to come
Know that you are my only one
And you are so unforgettable
And you make me feel like an angel,
kissed by the sun,
shinin’ bright like the stars
I won’t forget all the days that you take my breath away

_” Sao hở anh? Xấu à?”-Suzy.

_”Ừ, quá xấu.”-Wooyoung gật gù.

_”Hix..”-Suzy quay lưng lại-“Để em thay áo khác.”

_”Không mà..anh đùa thôi.”-Wooyoung-“ Em rất đẹp.”

_”Vậy hở?”-Suzy đỏ mặt hạnh phúc.

_”Chúng tôi lấy bộ này.”-Wooyoung quắc cô nhân viên tới.

_”Vâng.”

Sau đó chiếc xe họ lên đường cao tốc để đến nơi tổ chức tiệc. Chiếc xe tải đi trước họ bị cảnh sát chặn lại, người lái xe quẹo xe làm xe lật xuống đường và rầm..

Bốc cháy..

Chiếc xe của Wooyoung không kịp tránh và bị hất văng ra, đập xuống đường.

_”AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA”-Suzy..

Rồi tất cả như tắt đèn tối om. Wooyoung nghe những tiếng tít tít..

_”Con dậy rồi sao?”-mẹ Wooyoung nắm tay Wooyoung.

_”Con..con đang ở đâu đây?”-Wooyoung.

Những hình ảnh chớp nhoáng..xe đụng..Suzy.

_”Suzy..suzy đâu rồi hở omma?”-Wooyoung.

_”Con à, con bình tĩnh nghe omma nói.”-Omma.

_”Suzy ở đâu hả omma?”-Wooyoung gào lên.

_”Con bé mất rồi.”-Omma.

_”Không thể nào..không thể nào..”-Wooyoung gào khóc-“Không thể nào.”

_”Con bình tĩnh nào, Wooyoung.”-Omma-“Đã gần 1 tháng rồi con à.”

_”Không thể nào, mới ban nãy..con..và Suzy.”-Wooyoung bật khóc.

I won’t forget all the days that you take my breath away
ouuuhhhh
Cause you are so unforgettable
unforgettable, unforgettable ,ooooooh
You are so unforgettable

Wooyoung đau đớn khi tỉnh lại, tất cả đã tan biến. Hạnh phúc..mất rồi..mất rồi. Đầu cậu đau nhói.

_”Suzy..”-Wooyoung bật khóc.

_”Con à..”-Omma-“Con bình tĩnh nào, con mới tỉnh lại.”

_”Suzy mất là tại con đấy omma à.”-Wooyoung vẫn nước mắt chảy ròng..

_”Con bé sẽ buồn nếu con như thế đấy.”-Omma ôm lấy con trai đau đớn.

_”Con mất Suzy rồi..”-Wooyoung-“Con mất trái tim con rồi..”


Cause you are so unforgettable
unforgettable, unforgettable ,ooooooh
You are so unforgettable.

Hình ảnh nhạt nhòa trong nước. Suzy khóc sướt mướt nhìn lên người dẫn đường đang nhìn mình.

_”Cho tôi thêm một phút nữa bên anh ấy được không?”-Suzy.

_”Uhm.”-Người dẫn đường.

Suzy nhìn hình ảnh của Wooyoung và mẹ chàng ôm nhau khóc trong bệnh viện khiến những giọt nước mắt rơi xuống mặt nước làm những hình ảnh tan biến…


end story 2

story7

Author: Hss2105
Pairing:  Woozy
Ost:   Will you wait for me – Kavana
Rating: T
Summary: Cuộc đời họ được gọi là không thể bên nhau.
=======================================================================.=

_” NÈ, cậu định đi đâu vậy?”-Ji yeon nắm lấy cổ tay Wooyoung.

_”Tớ thấy đau đầu, xin lỗi.”- Wooyoung.

_”Nhưng..”- Ji Yeon.

_” Để cậu ấy đi, Ji Yeon”

Yoseob nhìn Ji Yeon lắc đầu. Wooyoung lấy tay đẩy tay Ji Yeon ra rồi ra ngoài quán. Cậu đóng cánh cửa quán lại rồi bước đi trên con đường tối om với những ánh đèn le lói. Cậu vừa đi, vừa hít hơi vì trời cực kỳ lạnh. Cậu ngước nhìn lên bầu trời với ánh trăng đêm rồi lại thở dài.

_”Này anh yêu.”- giọng một cô gái ở phía sau cậu vang lên.

Wooyoung vẫn bước đi, cậu thấy bóng một anh chàng chạy qua và ôm lấy cô gái vừa gọi ấy. Wooyoung lại sụt sịt, cậu nhớ ai đó nhiều lắm. Dù đã 5 tháng trôi qua nhưng những ký ức làm sao có thể xóa nhòa được..

Một cơn gió lạnh lại thổi qua làm Wooyoung khẽ rùng mình, cậu nhanh bước trên vỉa hè và nhận ra mình đứng đợi ở trước cửa hàng hoa tự lúc nào.

flashback

_” Em không cần kem, em không cần kẹo, em chỉ cần hoa thôi. Hoa đó!”- Suzy mè nheo.

Wooyoung vẫn đang kiểm tra tập tài liệu mà cô thư ký đưa anh. Suzy bay cái vèo vào và đứng trước mặt anh, và thế đó..

_”Tự dưng đòi hoa là sao hả cô nương?”- Wooyoung lè lưỡi.

Suzy nheo con mắt đầy nghịch ngợm.

_” Ai cũng có hoa, người yêu tặng hoa, em chả có cái nào đây nè.”- Suzy khóc giả khiến cậu bật cười.- “ Cười gì hả tên Woo ú kia?”

Wooyoung dừng bút, cậu nhìn lên Suzy.

_”Em nhìn lại em đi, ai ú hơn hả?”- Wooyoung.

_”Anh chứ ai, xì”- Suzy-“ Em không biết đâu, tặng hoa cho em đi.”

Cô vòng qua bàn làm việc, đi ra sau lưng anh và bức tóc cậu.

_” Giờ không tặng thì tui bức hết tóc cho thành chàng hói luôn.”- Suzy lầm bầm vừa bức thêm 1 hay nhiều sợi tóc.

_”Đau”- Wooyoung xoa xoa đầu.

_” Khà khà khà”- Suzy.

Wooyoung từ từ đẩy Suzy ra và quay ghế ra, cậu nắm lấy hai tay cô.

_” Rồi, khai thật đi, có chuyện gì nè?”- Wooyoung.

Suzy nhìn Wooyoung rồi làm mặt buồn.

_”  Trong Full house..”- Suzy nói lí nhí.

_”Hở?”- Wooyoung-“ Em nói gì anh không nghe rõ.”

_”Trong Full house..”- Suzy vẫn nói lí nhí rồi nói tiếp –“ lúc mà Han Ji Eun giận dỗi Lee Young Jae..”

Wooyoung, đối với cậu việc đó thật buồn cười. Cậu nhìn Suzy trìu mến, Suzy thật dễ thương. Ai nỡ không tặng hoa cho nàng chứ.

end flashback

_ “Ah! Wooyoung!”- giọng bác chủ tiệm vừa bước ra chuẩn bị đóng cửa ra về.

_” Dạ, chào bác.”- Wooyoung.

_” Cháu tới mua hoa à?”- Bác chủ tiệm.

_”Ah, dạ không.”- Wooyoung mỉm cười, cháu chỉ ghé qua xem thôi ạ.

_” Vậy cháu vào xem nhé?”- bác chủ tiệm cười đôn hậu, bà mở cửa rồi nói –“ Ta nghĩ ta có món quà cho cháu.”

Wooyoung mỉm cười.

Bầu trời mưa phùn, cơn gió thổi chiếc lá vàng bay vèo qua khung cửa sổ gỗ ở cửa hàng hoa. Lò sưởi đang cháy rừng rực, hơi ấm lan tỏa khắp phòng. Wooyoung nhìn xuống tách cà phê nóng, cậu thả cục đường vào.

I need to talk with you again,
Why did you go away?
All our time together still feels like yesterday
I never thought I’d see
A single day without you,
The things we take for granted,
We can sometimes lose.


_” Ta có nghe về chuyện của cháu”- người phụ nữ già ngồi xuống đối diện cậu, bà mỉm cười và xoa tay Wooyoung-“ Ta mong cháu đừng quá buồn lòng, con bé sẽ đau lòng lắm.”

_”Cháu không biết nữa thưa bà..”-Wooyoung-“ Cứ như là cháu mất tất cả vậy..cháu không biết nữa.”

Wooyoung nhìn đôi mắt bà long lanh ngấn nước, bà bảo cậu đợi tí rồi vào trong lấy ra một chậu hoa nhỏ.

_” Hoa thạch thảo hay còn gọi là Cúc tím, cháu có biết nó có nghĩa gì không?”

Wooyoung biết, ý của bà là gì, hoa của sự lưu luyến nhớ thương. Cậu đưa tay lên xoa nhẹ cánh hoa, những hình ảnh về Suzy cười, khóc đều hiện lên tâm trí của cậu.

And if I promise not to feel this pain,
Will I see you again?
Will I see you again?
*flashback*
_” Rồi rồi, em thích hoa gì?”- Wooyoung.

Suzy buông tay Wooyoung ra, chạy đến bên bệ cửa sổ rồi nhìn ra ngoài. Bên ngoài là những tòa nhà cao chót vót, xa xa tiếng còi tàu hú vang. Con tàu to màu trắng Invincible Youth đã nhổ neo và chuẩn bị khởi hành. Suzy lại nhìn sang tòa cao ốc đối diện, công ty JYP của Hàn đã đẩy mạnh lĩnh vực âm nhạc và giờ chiếm luôn lĩnh vực điện ảnh. Cô đã từng qua đó để bàn về các mẫu trang phục cho Jia và Fei cho bộ phim sắp tới của họ.

_”Suzy à, anh hỏi em thích hoa gì đó.”- Wooyoung ho để làm Suzy chú ý mình.

_” Em thích hoa hướng dương, niềm tin và hy vọng.”- Suzy quay ra nhìn Wooyoung mỉm cười.

Wooyoung nhìn cô, anh đang tự hỏi vì sao.

_”Các cô gái luôn thích người yêu mình tặng hoa hồng, 999 đóa hồng mà sao em chỉ thích hướng dương?”-”Wooyoung.

_”Vì niềm tin và hy vọng của em chính là anh.”- Suzy mỉm cười.

Giọt nước mắt khẽ rơi xuống gò má cô. Wooyoung đi tới ôm lấy Suzy. – “ Đừng khóc mà, anh luôn bên em mà.”

Suzy nhẹ đẩy Wooyoung ra, cô bật cười làm Wooyoung thấy buồn.

_”Anh có biết em mơ gì tối hôm qua không?”- Suzy nhìn cậu chăm chú rồi thở dài nói tiếp –“ Haizz, anh suốt ngày chỉ có công việc thôi. Hôm qua em mơ thấy mình  có một gia đình hạnh phúc với 2 đứa trẻ, một gái, một trai. Đứa lớn sẽ là con gái, xinh đẹp và tài năng. Con bé chắc chắn sẽ được em cho đi học piano. Bài đầu tiên em  muốn nó thuần thục sẽ là bài Only Hope của Mandy Moore. Còn đứa con trai út, em chắc chắn sẽ cho nó đi học võ.  Hahaha “

_” Em có nghĩ rằng đứa đầu sẽ là con gái không?”- Wooyoung bật cười-“ Mà sao lại là Only hope?”

_” Em thích nhân vật Hye Mi hát bài ấy trong phim Dream High mà”- Suzy mỉm cười-“ Mà con gái trước hay con trai trước cũng được ha anh”- Suzy nói rồi ôm lấy Wooyoung.

_”Uhm, chắc chắn chúng ta sẽ có gia đình hạnh phúc cơ mà.”- Wooyoung.

flashback

‘Cause time will pass me by,
Maybe I’ll never learn to smile,
But I know I’ll make it through,
If you wait for me…
And all the tears I cry,
No matter how I try,
They’ll never bring you home to me
Won’t you wait for me in heaven?

_” Niềm tin và hy vọng”-Wooyoung-“ Bác ơi, niềm tin và hy vọng có phải là hướng dương không?”

_” Uhm, có”- người phụ nữ già chỉ vào dưới đất, nơi gần cửa sổ ở góc phòng.-“ Nó luôn hướng về mặt trời, niềm tin và hy vọng. Đợi chờ khao khát tình yêu”

Wooyoung đi tới chậu hướng dương, ngồi xuống nhìn những bông hoa ấy. Cậu chưa có dịp tặng Suzy, cậu luôn tự nhủ rằng sẽ tặng cô bông hướng dương thay cho các bông hoa hồng. Cậu nghĩ rằng mình sẽ tặng cho Suzy khi mình trở thành chồng. Khi ấy, cậu sẽ dẫn cô đến căn nhà mới gần bờ biển mà mình đã chọn. Nơi ấy, vườn hoa hướng dương vẫn đang đợi Suzy.. Xin lỗi em..

_” Bác có biết vì sao hoa hướng dương có ý nghĩ như thế không ạ?”- Wooyoung.

_” Uhm, có một câu truyện kể rằng “

Thuở xa xưa khi trái đất còn ngập chìm trong đêm tối hoang sơ, những bông hoa ủ rũ nép bên nhau để tìm hơi ấm. Không gian luôn chìm trong một màn đêm u tối, vắng lặng không một tiếng chim ca.

Ngày lại ngày trôi qua trong buồn bã. Các loài hoa chỉ biết chờ và hát những bài ca buồn bã, hi vọng sẽ có một điều kỳ diệu xảy ra giải thoát chúng khỏi những ngày dài u tối…

Trong khi những giọt nước mắt vương trên cánh hoa giá lạnh, chợt các loài hoa cảm nhận được một luồng hơi ấm lan tỏa và cả không gian bỗng nhiên bừng sáng. Điều kỳ diệu mang tên Mặt trờiđã đến đem theo những tia nắng ấm áp, những làn gió nhẹ xua tan màn đêm tăm tối… Một thời kỳ tươi sáng mở ra cho trái đất. Một thời kỳ đầy sức sống và thanh bình…

Dưới ánh nắng ấm áp của mặt trời, muôn loài hoa nở rộ khoe sắc thắm, ong bướm bay lượn rập rờn hòa trong bản giao hưởng của trăm tiếng chim ca. Tất cả đều dành cho mặt trời tình cảm yêu thương nhất. Những bông hoa đều khoác lên mình màu sắc tươi đẹp, hương thơm quyến rũ để mong có được tình yêu của Mặt trời…Trong muôn nghìn bông hoa rực rỡ ấy có một bông hoa tên là Hướng dương. Hoa Hướng dương cũng mang trong tim một tình yêu cháy bỏng với Mặt trời. Hoa quyết định nhuộm vàng mình, cũng như luôn vươn cao mình hướng về mặt trời mặc cho những lời đường mật của ong bướm, lời thì thầm của làn gió và sự dịu dàng của mây…

Mặt trời vô tình không hiểu được tình cảm của hoa hướng dương, vẫn vô tư dạo chơi trên trời cao và tỏa ánh nắng sưởi ấm cho muôn loài. Hoa Hướng dương buồn lắm, sau bao ngày đau đớn trong tuyệt vọng, hoa quyết định sẽ bứt mình khỏi mặt đất bay đến gần mặt trời để nói cho mặt trời biết tình cảm của mình…

Dù rất đau đớn, hoa vẫn cố vươn mình lên. Tự nhủ vẫn còn nặng lắm hoa bèn bứt những chiếc lá ra khỏi mình… Vẫn không thể cất mình lên nổi, hoa bèn bứt nốt những cánh hoa và hoa thầm nghĩ: “Dù mình có xấu xí đến đâu, dù mặt trời có từ chối mình thì chỉ cần mình nói ra được tình cảm trong lòng là đủ lắm rồi …”. Hoa Hướng dương lả đi nhưng bỗng hoa cảm thấy mình đang bay lên, bay đến với mặt trời. Trong những phút giây cuối cùng hoa Hướng dương vẫn luôn nghĩ đến mặt trời với nụ cười trên môi.

Thời gian như ngừng lại, gió cất tiếng khóc than, muôn hoa thổn thức cho sự hi sinh vô điều kiện vì tình yêu của hoa Hướng dương… Mặt trời đến, lặng mình trước tình yêu mãnh liệt của hoa Hướng dương. Những giọt nước mắt của Mặt trời lăn xuống rơi lên những cánh hoa vàng óng …

Kể từ ngày đó những bông hoa Hướng dương luôn vươn mình lên thật cao hướng tới mặt trời và Mặt trời cũng luôn dành cho hoa Hướng dương những tia nắng ấm áp đầu tiên trong ngày với tất cả tình yêu dịu ngọt…

Source: hoatuoidep.com


Khi nghe hết câu chuyện, Wooyoung bật khóc. Suzy như bông hướng dương, luôn hướng về cậu. Suzy yêu cậu rất nhiều và cậu cũng vậy. Cậu đã quá ngu ngốc khi cầm tay lái và hại chết cô. Vậy mà Suzy vẫn xem cậu là một niềm tin và hy vọng ư?
Suzy à, anh xin lỗi em, anh xin lỗi em nhiều lắm..

_”Thưa bác, con xin phép..”- Wooyoung đứng vội dậy rồi bước ra cửa nhưng người phụ nữ nắm chặt tay Wooyoung và bảo đợi tí.

Bà khẽ lấy những bông hoa hướng dương và bó lại với nhau rồi đưa cậu.

_”Món quà ta dành cho cháu, niềm tin và hy vọng. Đừng tự đày đọa mình nữa, con bé sẽ đau lòng khi lấy niềm tin và hy vọng của mình đánh mất niềm tin và hy vọng của bản thân mình..”

Wooyoung khẽ gật đầu cảm tạ rồi bước ra cửa. Bầu trời tối đen, se se lạnh. Wooyoung rùng mình, cậu cầm bó hoa đi tới nghĩa trang. Cậu đi đến bia mộ của Suzy và quỳ xuống.

‘Cause time will pass me by,
Maybe I’ll never learn to smile,
But I know I’ll make it through,
If you wait for me…
And all the tears I cry,
No matter how I try,
They’ll never bring you home to me
Won’t you wait for me in heaven?

_”Em có biết rằng, anh nhớ em, nhớ em lắm em biết không hở Suzy?”- Wooyoung giơ tay đấm đấm vào tấm bia đá xám xịt.

Cậu cầm bó hướng dương đặt lên trước bia mộ.

Cậu nhìn ảnh Suzy mỉm cười trong tấm hình..

_”Em có biết rằng …”- Wooyoung khóc rất nhiều.

Một bàn tay khẽ đặt lên vai cậu làm cậu giật mình quay lại.

Không thể tin được.. Suzy đứng đó, trong bộ váy yêu thích của mình đang mỉm cười..

_”Em..”- Wooyoung.

_” Đồ ngốc, anh đang tự làm khổ mình đấy”- Suzy cốc đầu cậu một cái.

_” Em còn sống sao?”- Wooyoung.

_” Không anh ngốc ạh, anh làm ăn ở dưới này không tốt nên em phải xin phép xuống dạy dỗ anh đây.”- Suzy lè lưỡi ngồi xuống cạnh anh.

Do you remember how it was?
When we never seemed to care,
The days went by so quickly,
‘Cause I thought you’d always be there…
And it’s hard to let you go,
Though I know that I must try,
I feel like I’ve been cheated,
‘Cause we never said goodbye…

_”Nhưng..”- Wooyoung-“ Em đừng có đi, được không?”

_”Hehe, em giờ chưa đi được đâu.”- Suzy cười.

Cậu nhớ nụ cười ấy nhiều lắm, nhớ rất nhiều.

_”Vì sao?”- Wooyoung.

_”Ây da, mới ban nãy không cho đi mà giờ lại như thế này là sao?”- Suzy cười khúc khích-“ Tại vì còn một việc em chưa giải quyết.”

Suzy vừa nói vừa nhìn Wooyoung.

_” Anh đang làm khổ mình đấy Ang Ang Wooyoung yêu quý của em à”- Suzy thở dài-“ Em không muốn anh như thế này đâu..”

_”Anh xin lỗi..”-Wooyoung.

_”Xì, xin lỗi cái gì chứ, người phải xin lỗi là em cơ.”- Suzy thở dài-“ Em ra đi trước anh, em có lỗi.”

_”Không mà.”-Wooyoung-“ tất cả là do anh không cẩn thận..”

_”Hứ, mặc kệ anh đó.”- Suzy lè lưỡi đùa nghịch –“ Anh phải sống mạnh khỏe thì em mới yên tâm ra đi được chứ. Đồ ngốc”
Wooyoung im lặng chăm chú nhìn Suzy, cô ấy vẫn như thế. Cô ấy đang ở đây, cùng anh, tại lúc này.

_”Thật ra, em sắp phải đi rồi..”-Suzy khẽ ngập ngừng-“ Vì thế, anh phải sống tốt đi, hứa với em là phải sống tốt đi.”

_” Suzy à, anh ..”- Wooyoung.

_”Em xin lỗi Wooyoung, đối với em, kiếp này, anh là tất cả với em. Anh là niềm tin và hy vọng của em cơ mà. Nhưng mà Wooyoung à, có người từng nói với em khi em ở đó rằng “ Suzy, ta biết cô rất muốn giữ ký ức của người mình yêu, người thân của mình nhưng sao không nghĩ về tương lai, hạnh phúc mới thay vì cứ chìm đắm trong đau khổ vậy?” – Suzy cười “

Wooyoung gật đầu, Suzy từ từ đứng dậy trước mặt Wooyoung. Hình ảnh cô càng ngày càng nhạt nhòa hơn..

_”Khoan..”- Wooyoung.

Suzy lắc đầu và kéo Wooyoung đến, cô đặt nụ hôn lần cuối lên đôi môi của tình yêu và khẽ thì thầm.

“ Hy vọng anh sẽ tìm thấy hạnh phúc của mình, em xin lỗi..”

Wooyoung hôn Suzy và cô tan biến. Cứ như một giấc mơ thoáng qua. Wooyoung nhận ra mình đang cầm trên tay một bông hoa hướng dương. Cậu vội quay lại nhìn trên bia mộ, bó hoa đã biến mất..

Cậu mỉm cười nhìn ngôi mộ lần cuối.

_” Uhm, anh sẽ sống vì em.”

Và trong cơn gió thoảng qua, giọng nói của người thân quen..

“ Đừng sống vì em, hãy sống vì chính bản thân anh..Em yêu anh, và tạm biệt..”

And if I promise not to feel this pain,
Will I see you again?
Will I see you again?

Wooyoung mỉm cười rồi bước đi khỏi nghĩa địa. Đằng sau bóng cây to, Suzy và Myungsoo cùng bà chủ cửa hàng hoa đang đứng cùng nhau. Một tinh linh gió đậu xuống trên lòng bàn tay của Suzy, cúi chào rồi bay đi. Myungsoo mỉm cười ôm lấy Suzy đang khóc nức nở, một tay cô vẫn cầm bó hướng dương. Bà chủ cửa hàng hoa biến hình trở thành vợ của ngài Diêm Vương và đứng nhìn họ với đôi mắt buồn. Bà nhìn ra ngoài con đường xa.

Wooyoung đang đi trên con đường dưới ánh đèn le lói, một giọng nói hét vang làm những chú chó ở các ngôi nhà gần đó sủa lên.

_” Wooyoung…. Wooyoung có phải là anh không?”

Wooyoung quay lại và nhìn..

Vợ của ngài Diêm vương mỉm cười và thì thầm trong bụng “ Có lẽ, nữ thần tình yêu đã ban phép màu của cô ấy rồi.”

‘Cause I miss you so, and I need to know…
Will you wait for me?

end story 7

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s