Nhân ngư mất trí nhớ ( p2 : Chap 6 – 9 )

 

_Không quen, không thích trả lời.-Suzy.

_Thế thì thôi- Wooyoung.- Nichkhun, đi về!

_Không mà.- Cua Nichkhun.

Wooyoung quay người lại nhìn.

_Á à, ngươi ngoại tình, ta méc cua Victoria cho mà xem.

_Không được, hoàng tử ơi!- Cua Nichkhun.

Suzy nhảy xuống đối mặt với Wooyoung, cô tát một cái tát trời giáng lên Wooyoung. Wooyoung nhìn Suzy chớp chớp mắt.

_CÔ LÀM CÁI QUÁI GÌ THẾ HẢ?- Wooyoung.

_Em..em..- Suzy

Ở đằng xa, cô nghe giọng em trai mình la lớn.

_Chị haiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!

_Wooyoung à!- Ji Eun chạy tới.

_Hở?- Wooyoung- Sao chị ở đây?

_Em bị gì rồi hả?- Ji Eun.

_Em có bị gì đâu?- Wooyoung- Đáng ra chị phải hỏi cô này, dám tát em, em đem chém đầu hết cho xem.

_Anh mà đụng đến chị tôi thì đừng có trách.- Yoseob.

_Cậu chỉ là một thằng loài người thấp hèn.- Wooyoung.

_Anh..- Yoseob.

_Mi không về thì ta về đây.- Wooyoung nói rồi chạy xuống nước rồi lặn ngụp xuống làn nước sâu.

Suzy gục xuống bãi cát, những giọt nước mắt của cô..

_Tại sao?Tại sao?- Suzy.

==========================================.====================================
Tèng ten ten ten.. tèn tén tèn ten.. tèn ten tén tén tèn ten ten.

Ở một nơi xa …

And what if I never kiss your lips again
Or feel the touch of your sweet embrace
How would I ever go on
Without you there’s no place to belong

Well someday love is gonna lead you back to me
But ’til it does I’ll have an empty heart
So I’ll just have to believe
Somewhere out there you thinking of me

_Suzy à, nếu con không làm gì cả thì con sẽ mất nó mất..- giọng ông Park đau buồn.

_Con..-Suzy bật khóc, khuôn mặt cô tiều tụy và xanh xao..

Unt il the day I’ll let you go
Until we say our next hello
It’s not goodbye
‘Til I see you again
I’ll be right here rememberin’ when
And if time is on our side
There will be no tears to cry
On down the road
There is one thing I can’t deny
It’s not goodbye

_Cô Suzy..- Cua Victoria cũng bật khóc bên cạnh.

Tèn ten ten ten..tèn tén tèn ten..

_Buổi lễ bắt đầu rồi..-Yoseob- Chị..

Tèn ten tén tén tèn ten ten..

_Chú rể chuẩn bị bước vào.- Giọng tên lính kêu to.

Wooyoung đang bước vào lễ đường. Hôm nay cậu sẽ thành hôn với Eun Ji. Đối với cậu, đây là ngày hạnh phúc nhất đời mình. Cua Nickhun đi bên cạnh khẽ lắc đầu vô ích. Cậu dừng lại đứng cạnh mục sư bạch tuộc.

Cậu hồi hộp đợi chờ cô dâu bước vào.

You’d think I’d be strong enough to make it through
And rise above when the rain falls down
But it’s so hard to be strong
When you’ve been missin’ somebody so long

Bản nhạc lại vang lên, Eun Ji đang nắm tay ba mình bước vào lẽ đường. Hôm nay cô thật xinh đẹp, cái đuôi trắng đẹp rực rỡ khiến lòng cậu như nhảy múa. Omma YoungJae ngồi bên dưới gật đầu vui lòng. Ông Park thì biến đi đâu mất tiêu rồi, cả chị cậu nữa. Ji Young cùng Ji Yeon ngồi dưới hàng ghế thì thầm.

_Em tưởng Oppa ấy sẽ cưới Suzy unnie mà?- Ji Young.

_Chị cũng không biết em à.- Ji Yeon cũng thấy kì lạ.

_Mời mọi người đứng lên nào.- Mục sư.- Eun Ji, con có nhận người nam nầy làm chồng, để sống với nhau trong giao ước hôn nhân?  Con sẽ yêu mến, an ủi, kính trọng và gìn giữ chàng; khi đau yếu cũng như lúc mạnh khỏe; từ bỏ mọi người khác để trung trinh với chàng đang khi hai người còn sống chăng?

_Thưa có.- Eun Ji.

Mục sư nhìn Wooyoung.

_ Wooyoung, con có nhận người nữ nầy làm vợ, để sống với nhau trong giao ước hôn nhân?  Con sẽ yêu mến, an ủi, kính trọng và gìn giữ nàng; khi đau yếu cũng như lúc mạnh khỏe; từ bỏ mọi người khác để chung thủy với nàng đang khi hai người còn sống chăng?

_ Thưa..- Wooyoung.

_DỪng lại!- Suzy hét vang chạy vào bên trong.

_ Chuyện gì thế này?- Omma YoungJae.

Suzy cưỡi trên vai con cá heo nhanh chóng bơi vào kéo tay Wooyoung đặt lên sau cô.

_Thả ta ra- Wooyoung.

_Không!- Cua Victoria ngồi đằng sau kẹp Wooyoung nếu chàng có ý định trốn thoát.- Ngồi yên nào.

Cua Nichkhun nhập bọn và cả bốn đều vọt ra ngoài cửa.

_BẮT LẤY CON BÉ ĐÓ CHO TAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!- Nữ hoàng YoungJae.

Mọi người nhìn ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra. Eun Ji ngất xỉu trong vòng tay ba mình. Ji Yeon và Ji Young vội tức tốc ra ngoài xem tình hình nhưng Suzy lẫn Wooyoung cùng con cá heo đi mất hút vào làn nước sâu thẳm..

Chàng L sau khi nhận lá thư thiệp cưới, vì quá đau lòng nên không đến dự tiệc..

“Eun Ji à, anh chúc em hạnh phúc.  Anh xin lỗi vì không đủ can đảm để dự lễ thành hôn của em… Mà chắc em không vui khi thấy anh trong ngày hạnh phúc như thế này đâu.”

Cậu cầm chai rượu đi tới cửa sổ nhìn ra ngoài, biển Bắc băng dương lạnh cóng, nhũng chú chim cánh cụt đang đùa vui cùng nhau, những con gấu bắc cực đang bơi bắt cá. L nắm chặt tay nhìn về xa xăm. Mẹ cậu, nữ hoàng Bắc trước khi chết vì trọng bệnh đã nói rằng.

” Số phận con sẽ trải qua tất cả 2 nỗi đau mất đi người mình yêu.”

“Vì sao hở mẹ?”-L

“Hai cô gái quan trọng đối với con, họ có duyên với con nhưng lại không có phận cùng nhau.”-Mẹ mỉm cười ..
=================================.=============================
_Giờ chúng ta phải làm sao đây?- Suzy.

_Chúng ta phải tìm thấy phù thủy- Cua Victoria- Chúng ta phải đến nhà của Kim Soo Hyun.

_KiM Soo Hyun?- Suzy.

_Để tôi lái cho, cô ra sau với Wooyoung đi- Cua Victoria bơi lên trước và cầm cương.

Suzy xích xuống nhìn Wooyoung, cậu vừa bị cua Nichkhun phang cái chảo từ đâu rơi xuống và bất tĩnh.

_Anh ấy có bị đau không?- Suzy.

_Như vậy đỡ hơn là cảnh đòi trở về làm đám..-Cua Nichkhun- ốp si!

_Không sao.- Suzy.

Con cá heo đưa họ tới gần tòa nhà nhỏ của Kim Soo Hyun, dòng chữ bự chảng cho thấy sự thích điệu đà của anh chàng với bảng tên thương hiệu được dùng đèn LED chớp chớp đẹp mắt.

Cốc cốc cốc.

_Tôi bận, đi đi- một giọng nói vọng ra.

_Tôi cần gặp anh, tôi cần ..- Suzy.

Soo Hyun mở cửa ra và ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của Suzy.

“ Cô ấy đẹp hơn khi đứng gần như thế này.”-Soo Hyun.

_Tôi cần bài thuốc chữa bệnh mất trí nhớ.- Suzy.

_Ấy ấy, bệnh mất trí nhớ hay là lãng quên vài thứ?- Soo Hyun.

_Ý anh là sao?- Suzy.

_Tôi đang hỏi cô, cô cần thuốc chữa bệnh mất trí nhớ hay sự quên lãng một ai đó, thời khắc nào đó?- Soo Hyun.
_Tôi cần..- Suzy.

Soo Hyun đứng dậy đi ra cửa sổ và kéo rèm ra, cậu nhìn thấy Wooyoung hoàng tử đang nằm trên lưng con cá heo và được canh chừng bởi hai con cua, một chìm vào nước biển, chỉ thấy rõ hai con mắt và một con màu vàng.

_Nếu là sự lãng quên, thì không có thuốc để chữa trị.- KiM Soo Hyun.

_Tại sao? Phải có cách nào chứ?- Suzy- Mà sao không phải là thuốc trị mất trí nhớ.

_Tôi biết.- Kim Soo Hyun- Vì thế, tôi biết đó là sự lãng quên.

_Vậy chỉ tôi đi, làm sao để cứu anh ấy.- Suzy.

_Cô có sẵn sàng đánh đổi bất cứ thứ gì để biết được cách chữa trị không?- Soo Hyun.

_Có, tôi sẵn sàng.- Suzy.

_ Ngay cả khi đó là mạng sống của cô sao?- Kim Soo Hyun.

_Tôi..- Suzy- Sẵn sàng.

_Vậy, hãy nhắm mắt lại.- KiM Soo Hyun đi vòng quanh Suzy- Mỗi khi sử dụng phép thuật, chúng ta đều phải trả giá bằng một thứ gì đó.

Suzy nhắm mắt, cô cảm thấy một luồng hơi nóng bao quanh mình. Kim Soo Hyun làm bùa chú và đọc tiếng gì đó. Suzy cảm thấy một cái gì đó huých mạnh vào cô, cô gã quỵ.

Từ từ tối đen…Suzy tỉnh lại thấy mình đang được nằm trên ghế sofa với tấm chăn đặt trên người.

_Wooyoung.- Suzy bật dậy nhưng có điều gì lạ lắm.- HỞ, anh làm gì tôi sao?

Suzy vội kéo tấm chăn lại.

_Cô tỉnh dậy rồi à.- Kim Soo Hyun.- Haizz, tôi mà dám sao?

_Hở?-Suzy.

_Đây nè.- Kim Soo Hyun chỉ dưới chân ghế, cua Nichkhun đang nhìn cậu chằm chằm.

_Cua Nichkhun-Suzy.

_ Hé nô- Cua Nichkhun- Tui bảo vệ cô trong lúc cậu chủ mất trí nhớ.

_Cám ơn ngài.- Suzy.- Thôi chúng ta đi nào.

_À khoan đã..- Kim Soo Hyun đứng dậy- Cô đã bị mất đi một thứ, vì thế tôi sẽ nói cho cô biết cách để có được kí ức của Wooyoung.

_Vậy thì nói đi.- Suzy.

_Những mảng kí ức này đã bay đi khi phép thuật tác dụng, nó sẽ thiên biến vạn hóa. Nó có thể đã trở thành đồ vật cũng có thể nhập vào các sinh vật.- Soo Hyun.

_Vậy làm sao để tôi có thể tìm thấy nó?- Suzy.

_Để trả ơn cô vì đã trao món quà của mình cho tôi- Soo Hyun chỉ vào cái lọ lấp lánh ánh vàng- Vì thế tôi trao cho cô sợi dây chuyền này, hy vọng nó sẽ giúp được cho cô.

_Cám ơn anh.- Suzy.

_Bảo trọng.- Soo Hyun.

Suzy mỉm cười và bước ra cửa.

_À khoan đã!- Soo Hyun.

_Sao cơ?- Suzy.

_Hãy đi theo hướng Bắc, cô sẽ có được sự giúp đỡ từ nơi đó.- Soo Hyun nghe thấy những tiếng của đàn lính kéo đến- Mau đi đi trước khi binh lính bắt kịp được mọi người.

_Cám ơn anh..cám ơn nhiều lắm-Suzy nhảy lên lưng cá heo và cua Victoria cùng cua Nichkhun huýt cá heo đi.

Soo Hyun nhìn vào khu đất đen.

_Họ đến nhanh hơn ta nghĩ.- Soo Hyun- Cô gái ấy là một người tốt, nhưng nữ hoàng có vẻ không thích. Với lại, ta là một người có tấm lòng nhân hậu hahaha.

Soo Hyun vẩy tay và những đám rong biển mọc to hơn, càng ngày càng to như những cây cổ thụ to lớn.

_Hy vọng cô gái đó thành công.- Soo Hyun- Ta sẽ giúp cô giữ chân họ một chút vậy. Dù sao thì cũng đang rãnh, có trò vui để xem rồi đây.

Soo Hyun vẩy tay thêm một cái, những rặng san hô mọc nhìu hơn, những đàn cá điện len lỏi trong những lá rong biển như một cái bẫy sẵn sàng chờ địch.

Soo Hyun ngồi xuống cái ghế bành và nhâm nhi tách cà phê tự biến ra.

_À, thiếu bắp nữa.

Bụp..

_Làm tôi giật mình đó ngài Park- Soo Hyun nhâm nhi cà phê.

_Bắp đây- Ông thủy tề Park ngồi xuống cạnh cái ghế bên Soo Hyun, tay đưa hộp bắp to cho Soo Hyun.- Ta ở đây mãi mà cậu không nhận ra sao.

_Hừm..-Soo Hyun

_Cám ơn cậu vì đã giúp con bé lẫn con trai ta.- Ông Park.

_Tôi là người làm để kiếm tiền thôi mà.- Soo Hyun nháy mắt.

_Ờ.. mà cậu đã lấy gì từ con bé?-Ông Park.

_Món quà của cô ấy.-Soo Hyun.- Lính của ông sắp xuất hiện rồi đó. 5..4…

_Vậy cám ơn ngươi.- Ông Park- Ta phải đi trước khi họ đến đây.

Bụp

3..

2..

1..

_Haha..ta tính giờ cũng chuẩn quá nhỉ?- Kim Soo Hyun

Những con cá ngựa cùng quân lính vừa thoát khỏi bãi rong biển.

_Đội đặc nhiệm à- Kim Soo Hyun- Bà nữ hoàng thật cao tay mà.

Kim Soo Hyun búng tay một cái và những lỗ nhỏ trên đất hút quân lính dính lại với nhau và bầy sứa xuất hiện gây đau đớn cho họ…

==========================================.===============================
_Cô Suzy, chúng ta giờ đi đâu ạ?- cua Victoria quay lại nói.

_Đi đến phương bắc, may ra chúng ta sẽ được giúp đỡ, như lời phù thủy Soo Hyun nói.-Suzy.

Chú cá heo đưa họ đến một vùng biển đi theo chiều hải lưu đầy xoắn ốc như tàu lượn làm Wooyoung- hiện nay mất trí nhớ và dường như bị tưng tưng luôn cứ lầm bầm “ Chết ta rồi, cái này làm ta khó chịu quá. Omma ơi con nhớ Omma quá.” Làm cua Nichkhun phải phang cái chảo lên đầu hoàng tử BENG BENG trong khi chàng cua cứ lầm bầm “ Omma nè, rên hoài, làm người ta mắc ói theo.”

Và sau một thời gian sau, họ thấy mình đang ở vùng biển cực kỳ lạnh, bên trên họ là một lớp băng dày kinh khủng, họ thoáng thấy vài người du mục sống ở vùng Alaska đang thả cần câu xuống câu cá. Ở xa xa có một con cá con đang nhí nha nhí nhảnh bơi tới thì cua Victoria la lên “ Bẫy đó cưng” và con cá mẹ bơi tới kéo cá con đi mà không thèm cảm ơn một tiếng. Suzy và hai người bạn cua, cùng chú cá heo và … hoàng tử mất trí nhớ đi về phía Bắc.

Lạnh hơn, họ đành phải trốn trong cái hang động mà họ tìm được. Những cây rong biển cũng đều đóng băng và không có gì để ăn cả. IM LẶNG.. CHỈ CÓ IM LẶNG TĨNH LẶNG TUYỆT ĐỐI MÀ THÔI. Rồi có những tiếng xột xoạt.

_AI ĐÓ?- Suzy la lớn.

_ Ai cơ?- Cua Nichkhun chạy ra xem rồi bất ngờ la lên khi thấy một bóng đen nhào tới.- CHẢO.

Cua Victoria cũng “ chảo chảo”

Suzy cũng “ chảo chảo” giựt từ tay hoàng tử Wooyoung và đưa cho cua Nichkhun.

Cua Nichkhun hít hơi cầm chảo lên và

PHENG.

_Á…- bóng đen la lớn.

_ Thành công!- Cua Nickhun la lớn.

Chàng cua cùng cá heo và vợ nhảy tưng tưng. Suzy đứng im nhìn bóng đen và cái tên đó lồm cồm bò dậy làm Suzy giật mình.

_Hoàng tử Myungsoo..- Suzy.

_Suzy?- Myungsoo- Sao nàng ở đây?

_Tôi..- Suzy- đang bị truy lùng bởi quân đội nữ hoàng.

_Có chuyện gì sao?- Myungsoo ngồi xuống xoa đầu.

_Xin lỗi nhóc.- Cua Nickhun lắc đầu- Tại tôi mà.

_Không sao đâu ^^- Myungsoo mỉm cười dịu dàng.- Tại sao lại có chuyện đó chứ?

Chàng quay sang nhìn Suzy và thấy Wooyoung cứ ngồi đập đầu vào tường. Đến nỗi con cá heo phải bơi tới chặn lại..

_Chuyện là thế này nè nhóc..- Cua Nickhun nói một tràng.

Myungsoo thì há hốc mồm và nhìn Suzy. Tội nghiệp cho cô gái và cũng tội nghiệp cho cả Eun Ji nữa. Giờ phải giúp cô gái hay đem Wooyoung về cho Eun Ji đây? Cậu suy nghĩ rồi suy nghĩ. Đôi mắt cậu lơ đễnh trong không trung.

Và beng.
.
Cậu lại nằm sải lai xuống đất..

_Sao mình làm thế hả?- Cua Victoria phang vào mặt cua Nichkhun một cái.

_Ớ mình ơi, mình không nghĩ rằng hắn đến bắt tụi mình àh?- Cua Nichkhun.

Flashback

Suzy mỉm cười và bước ra cửa.

_À khoan đã!- Soo Hyun.

_Sao cơ?- Suzy.

_Hãy đi theo hướng Bắc, cô sẽ có được sự giúp đỡ từ nơi đó.- Soo Hyun nghe thấy những tiếng của đàn lính kéo đến- Mau đi đi trước khi binh lính bắt kịp được mọi người.

_Cám ơn anh..cám ơn nhiều lắm-Suzy nhảy lên lưng cá heo và cua Victoria cùng cua Nichkhun huýt cá heo đi.

End flashback

Suzy nhớ lại.

_ Phù thủy Soo Hyun có bảo, sẽ có người giúp mình ở hướng Bắc.- Suzy.

_ Nhưng mà chắc gì là hoàng tử Myungsoo hả tiểu thư Suzy?- Nichkhun xoa xoa cằm.

Lúc đó Wooyoung đang ngồi bức tóc của Myungsoo, cười cười khìn khìn như tên điên.

_” Một cọng, hai cọng..”- Wooyoung.

_”Không biết tên Soo Hyun làm gì Wooyoung để hoàng tử bị tâm thần rồi ôi trời.”- Victoria.

Họ lại đi ra và hơn 10 phút sau, Myungsoo tỉnh dậy, đầu đau kinh khủng. Cậu nhìn hướng Suzy và khẽ thì thầm với cua Victoria.

Họ đến lâu đài Bắc băng dương, lâu đài làm từ đá kim cương, thạch anh to lớn lấp lanh giữa vùng biển khơi. Myungsoo dắt Suzy và mọi người vào trong cũng không quên dặn lính gác canh không để ai xâm nhập vào vương quốc lẫn lâu đài.
Họ được Myungsoo dẫn về từng phòng nghỉ ngơi.

Suzy nằm trên giường ngọc trai thở dài. Wooyoung ơi là Wooyoung, sao làm người ta lại lo lăng như thế nhỉ?

Cô đâu biết rằng ở trong căn phòng bên cạnh là giọng cười thích thú của một người.

_” Alo?”

Tràng cười he hé hí hí vang lên.

_” Vâng vâng vâng “

Lại tiếp tục cười.

_”Sẽ nhanh thôi ạ.”

Ở phòng cạnh đó, cua Victoria với cua Nichkhun đã ngủ lăn quay…

Myungsoo đang nhìn qua ô cửa sổ, phòng Suzy đối diện phòng chàng. Có phải do chàng cố tình hay chăng? Nhưng tự dưng lòng chàng thấy vui phấn khích lạ thường, cái cảm giác này không giống như cảm giác khi đối diện với Eun Ji, cậu thấy mình thật yếu, không mạnh mẽ như thường thấy khi đối diện với cô.

Vậy có phải cậu đang …

Tương tư?

Hahaha nực cười quá cơ.

Chắc không phải đâu ha..

I think I love you, maybe ?

Ở bên kia, Suzy đã chìm vào giấc ngủ sâu sau cuộc chạy trốn mệt mỏi…

Ngày hôm sau, Wooyoung vừa tỉnh giấc bởi cậu cua Nichkhun vừa kẹp tóc cậu.

“ đau “

“ Hahaha, đau thì mau dậy đi, vợ của hoàng tử đang đi với hoàng tử L kìa”

“ Ta đâu quan tâm, ta quan tâm Eun Ji thôi”

“ Cái tên này”

Nichkhun phang một cú cốc đầu vào hoàng tử của mình rồi chạy biến đi, lúc đó miệng vẫn lầm bầm “ Sao chả nhớ lại gì hết trơn “ . Wooyoung đi tới cửa sổ với mái tóc rối bù của mình, lờ đờ mở mắt nhìn ra ngoài khu vườn san hô của tên Myungsoo.

“ Nhìn thân thiết nhỉ?”

Bụp bụp

Wooyoung quay lại thấy một hình ảnh 3D của ba cậu đang mỉm cười nhìn con trai đáng yêu.

“ Thế con sao không nói thẳng với Suzy là mình đã nhớ ra rồi ?”

“ Con á, con nghĩ con phải xem thế nào đã.”

“ Thử thách con bé sao?”

“ Ôi, con yêu cô ấy. Nhưng giờ phải làm sao để omma hiểu ra tất cả mọi chuyện đã appa à.”

“ Có vẻ như phép thuật của Soo Hyun đã thành công trong việc chữa trí thông minh của con đấy”

“ Appa.”

Bụp bụp

Thùy tề Park biến mất trong không khí, Wooyoung quay sang nhìn Suzy và Myungsoo vừa đi bên nhau và cười đùa thích thúc.

“ Nói anh nghe đi, em hát hay lắm đúng không?”

“ Bình thường thôi ạ. Cám ơn anh đã giúp đỡ chúng tôi.”

“ Có gì đâu.”

Myungsoo cười rồi nhìn Suzy với đôi mắt dịu dàng. Wooyoung ở trên lầu đập cửa kính chan chát khi thấy Myungsoo bất chợt ôm lấy Suzy khiến cô đỏ mặt đẩy cậu ra.

“ Xin lỗi..anh xin lỗi”

“ Thôi, tôi xin phép”

Suzy đứng dậy toan bỏ đi nhưng Myungsoo nắm lấy tay cô giữ lại. Wooyoung chịu không nổi vội bơi xuống tới cạnh Suzy và Myungsoo một cách nhanh nhất có thể. Cậu kéo Suzy về phía mình như đang chơi trò kéo co.

“ Cô ấy là của WooWoo cơ”

“ Woowoo?”

Myungsoo bật cười nói tiếp.

“ Chẳng phải cậu đã có Eun Ji rồi sao, giờ thì buông Suzy ra đi.”

“ Không được”

Wooyoung nói rồi úm phép biến ra cây đinh ba của riêng mình, trong khi đó Myungsoo cũng rút ra vương trượng của mình sẵn sàng giao chiến. Wooyoung nhìn Myungsoo với cặp mắt câm thù, bên trong cả hai đang trao đổi với nhau.

…..” Cậu đã nhớ ra sao, không bị mất trí nhớ sao?”

…..” Phải, và tớ cần cậu giúp đỡ”

….” Chuyện gì?”

….. “ Làm theo tớ, tớ sẽ mang Eun Ji về với cậu.”

….” Là sao chứ?”

…” Tớ từng nói rồi, tớ không bao giờ yêu cô gái mà bạn của tớ yêu thương”

Họ chuẩn bị xông vào nhau, tất cả mọi ngời trong hoàng cung đều hốt hoảng lo sợ. Cua Nichkhun và Victoria cũng bơi tới kéo cả hai ra. Suzy đứng giữa chắn cho Wooyoung.

“ Xin đừng như thế nữa Myungsoo, đừng hại Wooyoung của tôi.”

Wooyoung nghe thế đỏ mặt ngại ngùng nhưng nhanh chóng diễn tiếp câu chuyện của mình. Tiếng còi hú vang  và lính của hoàng hậu xuất hiện.

“ Chết rồi..”

Suzy hốt hoảng nhưng cả hai hoàng tử đồng lòng quay người lại sẵn sàng nghênh chiến. Chiếc xe  cá ngựa kéo của hoàng hậu tới và Eun Ji. Đức vua Park cũng xuất hiện đầy uy nghiêm.

“ Lính đâu, bắt con bé kia lại cho ta”

“ Á…”

“ Tụi bây không buông ra ta oánh giờ”

Wooyoung gào lên khiến linh rụt rè sợ hãi.

“  Đây là vương quốc Bắc băng dương, hoàng hậu, người đang xâm phạm lãnh thổ của thần đấy”

“ Tên ranh, cha ngươi đã kí hiệp ước với vương quốc ta rồi”

“ Nhưng điều đó cũng không có nghĩa là người tùy tiện ra vào vương quốc này, bắt lấy bất cứ người nào mà người thích.”
Myungsoo nói.

Hai chàng  trai đẩẩy Suzy ra sau sẵn sàng bảo vệ. Nữ hoàng kìm nén cơn giận khi Eun Ji đang năn nỉ.

“ Dừng tay đi bác”

“ Ta bảo sẽ lấy Wooyoung cho con mà”

“ Nhưng con không cần một thân xác, con cần một tình yêu”

“ Và ta sẽ cho con điều đó.”

“ KHÔNG BAO GIỜ”

Wooyoung gào lên.

“ CON YÊU SUZY”

” CON YÊU CÔ ẤY, CON YÊU GIỌNG HÁT CÔ ẤY”

Suzy nhìn Wooyoung sững sờ, cậu nhớ mọi chuyện sao? Nhớ tất cả sao ? Trong đầu Suzy bỗng nhiên vang lên giọng nói của Soo Hyun.

“ Phải, cậu ấy nhớ là nhờ cô. Phép thuật của ta đã lấy đi giọng hát của nàng để cứu lấy cậu ấy đấy.”

” Nhưng giờ con bé hát đâu được?”

Nữ hoàng nhếch mép cười..

“ THÔI ĐI, ĐỦ RỒI ĐÓ!”

Thủy tề Park nói rồi bước xuống đứng cùng con trai của mình.

“ Ta..ta”

Nữ hoàng Young Jae lắp bắp nhìn ngó xung quanh. Mọi người đang nhìn bà kính sợ..

Bụp bụp

Soo Hyun xuất hiện giữa không trung, thật ra cậu đang ngồi trên lưng con cá mập cưng của mình.  Cá mập không ăn thịt, chỉ ăn chay. Từng xuất hiện trong Nemo, mọi người nhớ không nhỉ ?

“ Soo Hyun, ngươi mau làm phép đi”

“ Không thưa quý bà, tôi không làm theo lời bà nữa”

“ Ngươi dám cãi lời ta sao?”

“ Không, thần chỉ muốn nói rằng, ngài hãy từ bỏ đi”

“ Ngươi..”

“ Hoàng hậu không thấy rằng, phép thuật chỉ đem lại đau khổ sao?”

“ KHÔNG, TA KH6ONG CẦN BIẾT ĐAU, KH6Ỏ GÌ HẾT.”

“ Nhưng chính vì thế mà con gái bà, đến con trai bà cũng chịu đau khổ trong tình yêu đấy.”

“ Ta..”

“  Là sao?Omma, hắn vừa nói là sao?”

Ji Eun cũng cùng Yoseob tới trên lưng chú hải cẩu.

“ Ta, con yêu à, ta..”
“ Thưa công chúa, omma của công chúa đã bảo tôi làm phép để công chúa quên rằng mình từng gặp Yoseob khi bé.”

“ Khi bé ư?”- Ji Eun

“ Phải, khi công chúa lên bờ và tập đi bởi Yoseob đây”

Yoseob nhìn sang Ji Eun và ngạc nhiên, những flashback như quay trở lại cậu.

Flashback

_Cậu làm gì ở đây thế?- Cậu nhóc thốt lên khi thấy Ji Eun đang lạch bạch bước đi.

Đây là lần đầu tiên cô lên bờ, vì thế với đôi chân không quen, cô đi mỗi chân ngã về một hướng.

_Á!- Ji Eun.

_Cậu không sao chứ?-Cậu nhóc.

_Ơ, cám ơn cậu!- Ji Eun.

_Sao chân cậu kì lạ thế?- Cậu nhóc- Cậu không biết đi sao?

_Đây là lần đầu tiên tớ tập đi, tớ..-Ji Eun.

_Cậu đã trãi qua thời gian trị liệu đúng không?- Cậu nhóc cười- giống mẹ tớ.

_Vậy, giờ bác ấy sao rồi?-Ji Eun.

_Mất rồi..-Cậu nhóc buồn bã- Giờ tớ chỉ còn ba và chị gái thôi.

_Nhưng cậu vẫn hạnh phúc, đúng không?-Ji Eun.

_Uhm, tớ hạnh phúc khi bên cạnh người thân yêu của mình.- Cậu nhóc.

Ji Eun nghĩ về gia đình mình, dù đôi khi có lộn xộn nhưng vẫn gia đình thân yêu. Sau lần gặp mặt đó, cô hay lên bờ gặp cậu nhóc. Cậu giúp cô tập đi khiến trái tim cô rất vui, cô có lẽ thích cậu nhóc đó.

Dần dần, giữa họ khoảng cách gần nhau hơn. Ngồi dưới ánh trăng, bãi biển im lặng. Ji Eun tựa vào vai cậu bé.

_Dù chúng ta gặp nhau cũng đã lâu, nhưng tớ chưa bao giờ biết tên cậu cả.- Ji Eun.

_Tớ tên..- Cậu nhóc.

Ở ngoài biển, những con sóng to cao lớn đổ rần rần về phía họ, cậu nhóc sợ hãi ôm chặt lấy Ji Eun chạy đi nhưng cô bị những bàn tay từ nước kéo chân về phía dòng nước. Cậu nhóc chạy cứu cô nhưng không kịp, những con sóng đẩy cậu ra mỗi khi cậu tìm cách tiến lại gần cô gái ấy.

_Buông tôi ra, tôi..- Ji Eun bị một lực vô hình kéo thọt xuống lốc xoáy trên nước.

_KHO6NGGGGGGG!- Cậu nhóc.

Mặt biển lặng đi,Ji Eun gặp Omma mình sau khi bị những con cá mập kéo về cung điện.

_Con dám kết bạn với con người sao?- Omma YoungJae.

_Phải, thì sao hở Omma- Ji Eun.

_Ta không cho phép con gặp thằng nhóc ấy nữa.- Omma YoungJae.

_Cậu ấy rất tốt mà.- Ji Eun

_Ta sẽ nhốt con lại- Omma YoungJae.

_Kho6nggggggggggg, Omma nghe con nói đi.- Ji Eun.

_Ta xin lỗi con gái, ta không tin tưởng loài người.- Omma bỏ đi sau khi nhốt Ji Eun lai.

Ở trên mặt đất, cậu nhóc buồn bã đang đau buốt chân vì bị chuột rút, cậu đau khổ nhìn về biển lặng ngoài xa.
Cậu khóc, những giọt nước mắt rơi xuống đôi gò má cậu, cậu không kịp nói tên mình với cô gái ấy..

_Yoseob..YOSEOB YOSEOB.

Cậu đứng lên gào tên mình to thật to…

Từ lúc ấy, cậu không bao giờ bơi nữa..mãi mãi..

Endflashback

Vậy… là sao hả Omma?”

Ji Eun nhìn omma mình rồi bỏ xuống cùng em trai và mọi người. Cua Victoria và Nichkhun cũng tập hợp lại đứng cùng những người khác.

“ Con không tin được bác là người như thế..”

Eun Ji ngước nhìn nữ hoàng mà mình từng tôn kính rồi đi xuống cùng tất cả.

“ THẾ GIỜ CÁC NGƯƠI QUAY SANG CHỐNG ĐỐI LẠI TA SAO?”

“ Hãy trở thành một con nguòi tốt hơn được không mẹ?”

Wooyoung thành khẩn quỳ xuống trước mẹ mình, cậu không ngờ mẹ cậu lại có thể làm như thế.

“ TA LÀM THẾ CÓ GÌ SAI? TA CHỈ MUỐN TỐT CHO CÁC CON CỦA TA THÔI.”

“ Không. Omma lầm rồi.”

Ji Eun bước từng bước lên nhìn Omma của mình lắc đầu. Những giọt nước mắc lăn xuống đôi gò má của cô .

“ Omma tốt, nhưng tụi con không tốt.”

Wooyoung cũng nói thêm, cậu ngước nhìn Omma của mình.

“ Ta…ta”

Nữ hoàng ngồi bệt xuống tấm nệm thẫn thờ, tất cả đang rời xa ta saoo..

flashback

_ Omma, Appa

Một cô tiên cá bé nhỏ bám lấy tấm lưới của loài người tìm cách cứu lấy cha mẹ của mình. Nhưng điều đó rất khó khăn, đá cũng không làm rách tấm lưới cả.

_ Đừng lo cho omma, appa, hãy chạy đi con gái.

_ Không, con không bỏ rơi hai người đâu..

_ Đi đi con..

_ KHO6NGGGGGGGGGGGGGGG

_ ĐI.. không thì con sẽ chết đó

_ Con…

Nhưng họ bị kéo lên, cô gái căm hẫn theo dõi họ vào bờ. Omma và Appa cô bị đưa vào trung tâm nghiên cứu. Họ bị các tên tự cho là bác sĩ, nghiên cứu sư mổ xẻ và vứt xác khi xong việc…

end lfashback

_” Con người, không phải ai cũng xấu xa cả”

Thủy tề Park như hiểu được tâm tư của vợ mình.

“ Hãy thay đổi cách nghĩ nhé em.”

“ Tôi..”

“ Không sao đâu.”

Ngài Park bơi tới ôm lấy Young Jae.

“ Nhưng mà..nhưng mà”

“Kết thúc rồi em ạ”

Mọi người đều cảm động khi những ký ức của nữ hoàng được hiện lên trong làn nước. Wooyoung và Ji Eun bơi tới ôm lấy omma của mình. Tất cả đã kết thúc rồi…

“ Hai đứa không giận omma chứ?”

“ Không đâu ạ”- Ji Eun bật khóc ôm lấy Omma.

“ Omma xin lỗi ..”

Wooyoung ôm lấy Omma của mình khóc theo.

Một tuần sau….

Đám cưới diễn ra, đám cưới 3 đôi nhé.

Ji Eun hạnh phúc trong vòng tay của Yoseob với đôi nhẫn lấp lánh trên ngón tay của mình. Myungsoo cũng cưới được Eun Ji và đứng bên cạnh. Đôi cuối cùng được mong chờ nhất.

Suzy xuất hiện trong chiếc váy cưới dài xinh đẹp, cô được appa hộ tống đến cạnh Wooyoung.

“ Wooyoung, anh cười gì thế?”

“ Anh đang hạnh phúc vì có được cô dâu xinh đẹp như thế này”

Họ trao nhau nụ hôn nồng thắm.

Tất cả ba đôi đều có hạnh phúc cho mình. Ji Young và Ji Yeon cũng gặp hai chàng trai trong buổi tiệc tối và tìm thấy hạnh phúc riêng cho mình. Cuối buổi tiệc, nữ hoàng Young Jae cùng đức vua đứng dậy.

“ Ta và vợ ta đã quyết định sẽ đi du lịch Việt Nam”

Thủy tề Park nói xong nhường lời cho vợ mình.

“ Vì thế chúng ta quyết định nhường ngôi báu cho Wooyoung và Suzy”

Tràn pháo tay vang lên.

Suzy và Wooyoung ngạc nhiên nhìn quanh, cả hai tới chỗ Ji Eun và Yoseob khẽ ôm lấy họ rồi bước lên nhận  vương miện.
Soo  Hyun đứng ở phía cửa khẽ mỉm cười cầu chúc họ may mắn.

“ Suzy, tôi trả cho cô giọng hát của mình.”

Khi vương miệng vừa đặt lên đầu Suzy, Suzy cảm thấy một cảm giác lạ thường. Buổi tiệc lại diễn ra tăng hai, cô cất tiếng hát…
Ji Eun và Yoseob chọn sống trên bờ cùng nhau, cả hai đi du lịch khắp nơi. Và một ngày đẹp trời, họ gặp lại Omma Young Jae và appa Park khi ngồi trên chuyến tàu vòng quanh Châu Âu.

_” Appa, xem con có gì nè”- Baro ôm lấy appa Yoseob của mình.

_” Cháu ta thật dễ thương nhỉ?”- Young Jae nói khi nhìn đứa cháu trai của mình.

_” Không biết Wooyoung sẽ xoay sở ra sao nhỉ?”- Appa Park thì bận suy nghĩ chuyện khác.

_” Con chắc rằng thằng bé sẽ khổ sở lắm đây.”- Ji Eun nói

Cả bốn người cùng nhau cười hạnh phúc.

Quả đúng thật, Wooyoung đang ngồi trong căn phòng làm việc với đống giấy tờ cần ký khiến cậu bực bội, quát tháo tất cả mọi người. Cua Nichkhun bước vào cốc mấy cái rồi chạy ra cười khặc khặc.

“ Nichkhun, mai ta xử trảm ngươi, bắt ngươi làm cua rang me đó.”

“ Ối thần xin lỗi.”

Cua Nichkhun cúi đầu rồi ngồi xuống cạnh đức vua của mình, phụ chàng đóng dấu cọc vào xấp giấy tờ. Cánh cửa lại mở ra, đám trẻ con ùa vào ôm lấy Appa nó. Này thì 5 đứa con trai và mộ t bé gái trên tay của Suzy. Một đứa đang ở trong bụng Suzy nữa..

“ Sao nhìn em với đôi mắt kinh dị thế?”

“ Ôi..không em yêu, anh chỉ nghỉ là sao mình lại sinh nhiều con thế này”

“ Appa appa”- đám trẻ cấu xé đầu Wooyoung không chừa luôn cái đuôi của chàng.

“ Chẳng phải anh thích thế sao?”- Suzy nháy mắt.

“ Hix..hix..”- Wooyoung .

Wooyoung ơi, cậu ước thế cơ mà…

” HAHAHA “- Cua Nichkhun cười trong lúc làm việc

” Cười giề, oánh giờ “- Wooyoung quạo

” Éc.. nô nô ” – Cua Nichkhun quăng bút bỏ chạy ra ngoài

Cuộc sống của vợ chồng đức Vua là thế đó, câu chuyện đã kết thúc rồi đó mấy cậu.

End fic

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s