Quả táo vàng cho người đẹp trai nhất ( Chap 16 -> 20 )

 

Mặt khác,ở ngoài đám mây kia Yoseob đang nằm sấp,hai cái chân xinh xắn quơ quơ trong không khí.Cái bỉm cậu mặc hôm nay có màu hường.Khiến Ji Yeon nhìn phát ói.Yoseob vẫn đang chăm chú nhìn hướng tòa tháp của Ji Eun.

_”Là lá la,Beautiful girl..my lovely..là lá la”-Yoseob nghêu ngao hát.

_”Ối giời ơi,tôi chịu không nổi nữa rồi.”-Ji Yeon nói.-“Tôi đi dạo chút  đây.”

Ji Yeon bỏ mặc anh chàng đang si tình,cô cũng giống như thiên thần cupid,không con người nào có thể thấy cô nên cô vẫn ung dung đi dọc các cửa hàng.Cô trêu đùa với các bé cún,bé mèo xinh xắn ở cửa hàng vật nuôi.Cô đi vào chợ,hít hà những mùi thơm,màu rau xanh mới sạch tươi.Có một người va chạm với cô.

_”Oài”-Ji Yeon.-“Thiệt là bực mình quá đi mà,lem hết áo rồi nè.”

_”Xin lỗi cô nếu tôi làm bẩn áo cô,đây là ít tiền-JB đang đứng đó nói chuyện với cô.

_”Ơ..ơ..sao..”-Ji Yeon bất ngờ.

_”Tôi đẹp trai quá hả?”-Jb quất tóc đầy tự tin dù tóc ngắn củn.

_”KHÔNG.”-Ji yeon nói rồi đi giữa những con đường trong chợ.

_”Tiền đây,cô cầm lấy mà đem đi giặt cho sạch”-JB nắm lấy tay Ji Yeon.

_”Tôi không cần đâu”-Ji Yeon nói.

_”Nhưng..-Jb ngưng lại,cậu để ý thấy cô với đôi cánh trắng.”Đây đâu phải dịp Halloween đâu mà đeo theo cánh thế?”

_”Cái gì?”-Ji Yeon giật mình-“À..À ..dịp Halloween,ngày hội bí ngô, a..31/10…mèo đen,…phù thủy..”

Với trình độ để làm một thần đưa tin,Ji Yeon phải trải qua rất nhiều kỳ thi sát hạch.Đọc nhiều sách và ngâm cứu các áng văn của các bậc hiền triết.

_”Đúng đúng..tôi đang cosplay…halloween”-Ji Yeon.

_”Lạ thật!”-Jb đi vòng quanh Ji Yeon.

Xung quanh,JiYeon thấy mọi người đang nhìn vào họ,cô cố gắng nghe họ nói gì.

_”Thằng nhóc đó bị điên thì phải, bà à!-Một thím nói với thím khác.

_”Thằng nhóc đó bị sao thế không biết?”- ông già bên cạnh.

_”Chà,kệ nó đi mấy bà ơi!”-Bà khác đi tới.

_”Nó còn nói chuyện một mình nữa kìa”-một bác khác

_”Chắc nó vừa trốn trại đấy.”-Một ông lão nói

Trở lại,

_”Nè,cậu không thấy mọi người đang soi mói mình sao?”-Ji Yeon.

_”Tôi có làm gì sai đâu?”-JB

_”Phiền chết đi được.”-Ji Yeon tính đi nhưng lại bị cậu kéo lại.

_”Cô..”-JB-“Là thiên thần sao?”

_”Không phải,tôi không phải đâu.”-JI yEon nói rồi đi nhưng lại bị kéo lại.

Trong đời cô chưa bao giờ đụng bất kỳ ai,những chiếc lông vũ của cô đang rụng dần.

_”BUÔNG TÔI RA!”-Ji Yeon tát JB một cái rồi bay đi..

Để cậu lại thẫn thơ một mình lầm bầm..

Người gì đâu mà xinh đến thế,lại còn rất….

rất..nói sao nhỉ..hung dữ…

Mà cũng kỳ,đã là thiên thần mà sao lại dám bay để mọi người thấy như vậy chứ?

Trong đầu Jb suy nghĩ như thế đó.

Và cậu thấy dưới đất là một chiếc lông vũ màu xanh,cậu nó lên…

JB đi tới chỗ tiệm của bà kia.

_”Cho cháu 3 bao củ hành.”-JB

_”Đây của cháu.”-Bà bán

_”Dạ,cám ơn ạ.”-JB đi

_”Này này cháu ơi,sao nãy cháu nói chuyện một mình vậy ?”-Bà bán.

_”Ơ?Các vị không thấy…”-Jb GIẬT MÌNH- “Không thấy…”

_”Thấy gì?”-Ông lão bên cạnh.

_”Chiếc lông vũ nè ông bà”-Jb đưa ra,dù cậu bảo có nhưng chẳng ai thấy.

_”Có gì đâu?”-bà lão
_”Thôi không có gì đâu ạ.”-JB cười-“chào mọi người.”

Lúc JB đi,những người bán hàng vẫn xì xầm.

_”Chắc chắn với mấy bà luôn,thằng nhóc đó bị khùng rồi.”-ông lão.

_”Đẹp trai thế mà..tiếc quá..”-Bà bán

_”Aigoo,ai đẹp thường não ngắn mà”-Bà kia nói.

_”Đúng đúng!”-Mọi người tán thành.

Ji Yeon bay đi trở về đám mây của mình.Yoseob vẫn cứ hát tiếp tục bài ca không bao giờ quên.

_”Beautiful girl…my lovely là lá la là lá la.”

===========================================.========================
_”Appa!”-Myungsoo-“Hyung”

Cả hai người đang không thèm nói chuyện gì với nhau,Myungsoo ở giữa chả làm được gì.Cậu cứ gọi hai người mãi nhưng không thèm nghe.

Cộc cộc cộc.

Suzy mở cửa bước vào.

_”Con xin phép mời mọi người xuống ăn cơm.”

_”Aigoo,ai lại để con lên kêu chúng ta thế này?”-Ông Park-“Tên quản gia đó không làm được gì tốt mà.”

_”Dạ tại con…-Suzy đỏ mặt-tại con nên cậu ấy không thể lên đây ạ.Mời mọi người xuống.”

Suzy mỉm cười chào rồi đóng cửa lại.Trước đó ở dưới nhà bếp,Suzy và Won Ho đang nhào bột làm pasta thịt bì nướng mật ong.

_”Chà thơm quá!”-Suzy-“Cho tớ thử nhé!”

_”Không được”-Won Ho-“Vất vả lắm tôi mới làm xong một dĩa đấy cô nương.”

Trong lúc Won Ho đang nói Suzy đã lẻn đi thò tay lấy một miếng Pasta vừa luộc chín.Won Ho gõ cây muỗng nóng vào tay Suzy.

_”A..A..a”

Suzy nhảy tưng tưng tưng và đụng vào cái bàn khiến nồi Pasta rơi xuống đất.Won Ho quỳ xuống.

_”TRỜI ƠI,công sức của con làm bột từ sáng đến giờ..trời ơi…”

_”Xin lỗi Won Ho.”-Suzy đỏ mặt rồi chạy biến đi,không quen nói vọng lại.-“Cậu ráng làm nhanh nha,tớ sẽ đi gọi mọi người xuống ăn cơm.”

Suzy chạy ra khỏi bếp,cô định leo lên lầu thì bức tranh một lần nữa dập vào mắt cô.Những hình ảnh ấy..Suzy cố gắng nhớ lại,từ ngày mẹ cô mất,những ác mộng đã không còn bám theo cô nữa.Cô nhìn bức hình,thấy một thiên thần rất giống Wooyoung.Cô nhớ về anh,cô nhớ về anh rất nhiều..Nhưng càng nhớ cô càng đau khổ.

_”Wooyoung à, cậu có nghe tớ nói gì không?”-Suzy.

Ở bên kia,Wooyoung đang cùng Quý bà xanh tiếp cận trại sói.Vì đêm nay không phải trăng rằm,cả bộ tộc đang quây quần bên lửa lại.Wooyoung chợt ngước lên khỏi bụi rậm khi tin nhắn từ Suzy gửi đến.Cậu rất muốn trả lời cô nhưng.

_”Suỵt”-Quý bà xanh.

Một tên đầu đàn đứng lên khi từ xa một người khác đang chạy tới.

_”Sao rồi?”-Đầu đàn.

_”Không tìm thấy…tôi có ngửi thấy nhưng nó quá nhạt.”-Một tên trẻ hơn.

_”Dần lên đây,chúng ta càng ngửi thấy mùi cậu ấy.”-đầu đàn.

_”Chúng ta sẽ tìm thấy cậu ấy không?”-Tên trẻ hơn.

_”Có lẽ có..có lẽ không..ta không biết được.”-Đầu đàn.

_”Nhưng thưa Seung Ho tối cao,chúng ta năm nay sẽ chọn ai ra làm đại diện đây?”-một đứa khác nói.

_”Jb mất tích như vậy thì làm sao chúng ta để cậu ấy thi đấu được?”-một tên khác.

_”Phải đấy!”-đồng thanh-“Chúng tôi nghĩ ngài nên tìm người thay thế.”

_”Không phải cứ thay thế là được,chúng ta cần người có thể điều khiển được trái tim của kẻ phán xét.”-Seung Ho nói.

_”Tại sao chứ?”-Jr nói

_”Vì điều đó sẽ dẫn đến phần thắng cho chúng ta…Jr à”-Seung Ho-“nếu không …”

_”Không sao hở ngài.”-đứa khác

_”Không thì chúng ta sẽ phải trở lại làm sói 24/24 giờ.”-Seung cười gian đi vòng quanh lửa trại.

_”Vậy trận đấu kì này chúng ta sẽ phải đấu với ai,ngài biết không?”

_”Ta hy vọng là KIM SOO HYUN.”-Seung Ho

Quý bà bỗng hắt xì.

_”Ai đó?”-Jr quay lại.

Những tên sói bắt đầu ngửi ngửi..

_”thiên thần!”-cả đám cùng gào lên.

_”Bắt lấy chúng!”-Seung Ho.

_”Quý bà,chạy thôi!”-Wooyoung nói rồi cùng Quý bà bay đi..

_”A…”-Quý bà-“Ta bị kẹt cánh rồi.”

_”Quý bà..”-Wooyoung bay xuống kéo quý bà ra.

Những đứa con của ánh trắng lao tới vồ lấy cậu.

_”Wooyoung.”-Quý bà…

_”Quý bà đừng lo cho con,bay đi..chạy đi!”

_”Nhưng…con…”-Quý bà xanh..

_”Không sao đâu…”-Wooyoung-“Con xin lỗi vì làm quý bà thất vọng..con xin lỗi”

Những con sói kéo lê cậu xuống.

_”KHÔNG, WOOYOUNG”

_”Quý bà chạy đi..”-Wooyoung hé lên lần cuối…

_”Ta…”- Quý bà sử dụng sức mạnh của mình nhưng nó quá yếu để dánh bại cả bầy sói.

_”Chạy đi”-Wooyoung.

Cậu đang sử dụng võ thuật để đấu lại chúng,phép thuật cậu chỉ mạnh khi ở bên chủ nhân.Nó không còn mạnh mẽ như trước khi cậu chưa có chủ nhân.Cậu chỉ biết chống chọi và chống chọi…

_”À há,một thiên thần tự chui đầu vào lưới”-JR đi tới

Wooyoung tỉnh d6ạy thấy mình bị trói bởi những sợi dây thừng cột vào gốc cây.

_”Các ngươi.”-Wooyoung thều thào –“ các ngươi..”

Seung Ho và Jr đi tới đi lui trước mặt Wooyoung,Seung Ho ngồi xuống, cậu kéo mặt của Wooyoung lên.

_”Các thiên thần đã vào cuộc rồi sao?”-SeungHo –“ thiệt tình, ta không thể hiểu nổi.”

_”Thưa ngài, hiểu gì ạ?”-JR

_”Ta không thể hiểu nổi tại sao..tại sao lại cử một thiên thần thiếu sức mạnh, không phép thuật cùng một tên khác lại xâm nhập vào hang ổ của chúng ta.”-Seung Ho

_”Các thiên thần xem thường chúng ta.”-Jr.

_”Phải..phải”-đám đông la lên.

_”Ngươi, sẽ là tù nhân của chúng ta.”-Seung ho nói rồi quay sang đồng bọn-“ Các anh em, chúng ta phải lên đường đến Lâu đài của bọn ma cà rồng.”

_”HOAN HÔ !!!!”-Đám đông..

Wooyoung bị lôi vào xe tải,sức mạnh cậu giờ đã dần cạn kiệt.Cậu không thể làm gì được.Suzy à…

Quá khứ,quá khứ trong Seung Ho…

_”Cậu có thể yêu tôi được không?”Seung ho mỉm cười nhìn Mari dịu dàng.

_”Không.”-Mari-“cậu biết là trái tim tôi thuộc về người khác cơ mà.”

_”Nhưng..tôi yêu cậu suốt 8 năm trời,cậu vẫn không yêu tôi sao?”-Seungho

_”Không, cậu không thể cứ như thế mãi được Seung Ho à.”-Mari

Seungho đang cưỡi ngựa cùng Mari đi trên con đường thơ mộng với hai bên là những cành oải hương thơm mát dịu dàng.Mari xinh đẹp lại kiêu kỳ,Mari của Seung Ho.Cậu đang ở bên Mari lần cuối cùng,cậu biết nếu cậu nói ra mình là ai,Mari sẽ chạy mất.Mari sẽ chạy khỏi cậu..

_”Mari à”-Soo Hyun xuất hiện đang cưỡi ngựa chạy theo họ.

_”Soo Hyun”-Mari cười.

_”Hừm,Soo Hyun”-Seung Ho nhìn chằm chằm Soo Hyun

_”Chào.”-Soo Hyun

_”Nè nè, hai người làm cái gì mà lạnh lùng với nhau thế hử? Chào hỏi đàng hoàng đi mà.”-Mari.

Họ đang ở nước Anh,cuối thế kỷ 20…

_”Chào cậu Soo Hyun!”-Seung Ho mỉm cười.

_”Chào cậu!”-Soo Hyun

_”Vẫn thế thôi,thiệt bó tay cả hai thôi.”-Mari mỉm cười rồi phóng ngựa chạy đi.

_”Á,đợi tớ đã..”-Soo Hyun.

_”Mari !”-Seung Ho.

Seung Ho không thể nói với Mari rằng Soo Hyun là anh họ của mình và có vẻ như Soo Hyun cũng không thích nói về điều đó lắm.Và cậu cũng muốn nói với Mari nghe về thân thế thật sự của Soo Hyun.Từ năm trăm năm trước,hai anh em- ba của cả hai đã có dịp gặp một phù thủy và hỏi xin trái táo vàng nhưng bị từ chối.Phù thủy bảo rằng hai chàng trai khi có được trái táo ấy sẽ xô xác, thù oán nhau, không tốt..

Nhưng nhiều đêm sau đó, khi rình mò thấy phù thủy hay ra biển lấy những vỏ sò để về làm thuốc một hôm đã nhảy vào nhà trộm lấy quả táo vàng.Họ tranh giành nhau để lấy quả táo ấy nhưng vô ích.Cuối cùng người anh bảo.

_”Hãy dùng dao chia nó ra đi.”

_”Được.”

Người em lấy trong mình con dao gâm ra và cắt quả táo thành đôi.Mỗi người một nữa,nhưng có những sự kỳ lạ diễn ra,bóng đêm bao lấy cả hai người.Ánh trăng xuất hiện khi những đám mây bay đi,người em bỗng bị gió cuốn đi cách xa.Người cậu đau đớn,xé toạt áo ra,cánh tay cậu dần thay đổi,màu da người trở nên nhiều lông dài xám và xuất hiện móng vuốt..Cậu nằm xuống đất quằn quại và mở mắt ra thấy mình đã có bốn chân.

“ Ow huuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu “

Đằng xa,người anh lờ mờ đứng dậy,nhận ra tay của mình đã trở nên trắng bóc những ngón tay dài,đôi mắt thăm quần và sự thèm khát trỗi dậy. Người anh và người em nhìn nhau,ở họ sự thù địch hiện lên.Đằng xa phù thủy vỗ tay đi tới.

_”Ta đã nói mà các người không nghe,giờ hãy chịu lời nguyền của quả táo đi.”

_”Lời nguyền gì ?”-Con sói quát.

_”Các ngươi sẽ mãi như thế này chỉ khi có người chọn ra chủ nhân của quả táo thật sự,gia tộc các ngươi sẽ trở lại làm người.”-Phù thủy.

_”Làm sao kiếm ra người đó?”-Ma cà rồng gào lên.

_”Ta không biết.”-Phù thủy đáp.

_”Thế làm sao đây ?”- Con sói và ma cà rồng đồng thanh.

_”Quả táo sẽ dẫn đường cho các ngươi đến gặp trọng tài hahaha…”-Phù thủy –“nhưng…lời nguyền vẫn sẽ ảnh hưởng một chút xíu đến các ngươi…”

BÙm! Phù thủy biến mất.Hai anh em nhìn nhau không ưa,họ đi cách xa nhau về hướng làng mình.

Và sau đó,những cuộc thi đã diễn ra.Cuộc thi giữa những người trong gia đình sói lẫn gia đình ma cà rồng.Những đại diện của cả hai chủng loại đều phài thi đấu qua những kỳ thi nhỏ và vào đêm chung kết chỉ có hai người cao điểm nhất đấu với nhau.Khi Seung Ho cùng anh em mình đế gia tộc nhà Kim.Cậu đã gặp lại Mari,người con gái mình yêu tay trong tay với Soo Hyun.

_”Mari à”-Seung Ho

_”Seung Ho? Cậu đấy sao?”-Mari chạy tới ôm chầm lấy cậu.

_”Mari à?Sao cậu lại ở đây ?-Seung ho -” Suốt một tháng qua cậu ở đây sao?”

_”Phải!”-Mari nói

Đằng xa Soo Hyun đang nhìn họ chăm chú.

========================.=======================

Tối hôm đó,Soo Hyun đang thỏa mãn cơn khác của mình với máu của Ji Eun..

_”Từ hôm nay,tôi sẽ không làm thế này nữa.”-Soo Hyun nói rồi buông Ji Eun ra.

_”Tại sao?”-Ji Eun vuốt ve đôi má Soo Hyun,đôi tay cô lau máu chảy từ đôi môi của Soo Hyun.

Cô rón chân để hôn lên đôi môi của cậu nhưng bị Soo Hyun đẩy ra.

_”Tôi yêu Mari”-Soo Hyun –“ Và tôi đã làm cô đau rất nhiều..tôi xin lỗi.”

_”Anh không thể vứt bỏ tôi như thế được.”-Ji Eun

_”Tôi không muốn…uống máu cô nữa..”-Soo Hyun.

_”Anh có biết là Mari với Seung Ho hay có gì với nhau không chứ?”-Ji Eun

_”Tôi biết.”-Soo Hyun nói rồi bước vào nhà nhưng Ji Eun đứng ở đó nói lớn tiếng.

_”Anh sẽ phải chịu đau đớn khi từ bỏ tôi.”-Ji Eun..

Soo Hyun đi vào nhà,bỏ lại Ji Eun đứng dưới gốc cây.

Ji Eun lầm bầm một câu thần chú gì đó,…

Seungho đã lẻn vào phòng của Mari ,nhìn ngắm cơ thể cô..

Mari mơ màng..

_”Cậu phải là của tớ.”-Seung Ho la lên và…đè lên người Mari.

Đôi tay cậu mò mẫm trên người cô..

_”Bỏ tớ ra!”-Mari gào lên khóc-“Buông tớ ra…”

_”Cậu phải là của tớ,xin lỗi Mari..tớ yêu cậu mà”-Seung Ho hôn lên môi cô,cổ cô…

_”BUÔNG TÔI RA…”-Mari gào khóc …

Sau  khi cậu đã làm xong thỏa mãn dục vọng của mình.Mari đau đớn mệt mỏi ôm lấy tấm ra nhỏ quấn quanh mình.Cô chạy tới cửa sổ toan nhảy ra thì thấy Ji Eun đang đau khổ khóc dưới cây đằng xa..

SeungHo bỗng lăn đùng ra mặt đất khiến Mari giật mình quay lại,Seung Ho tỉnh dậy.

_”Mari à,sao tớ lại ở đây ?”

_”Cậu..đang đùa tôi sao?”-Mari

_”Đầu tớ đau quá,tớ không nhớ được gì cả..”-SeungHo

_”Cậu đi đi, ra khỏi phòng tôi ngay đi.”-Mari..

_”Sao..”-Seung Ho nhìn lại mình,thân hình trần trụi..

_”Cậu biến đi!”-Mari la lên,tay cô nắm chặt lấy tấm ra giường..

Và trước đêm chung kết diễn ra,Mari đã nói với cậu.

_”Dù cho trái táo này có thuộc về cậu nhưng trái tim tớ không bao giờ dành cho cậu”-Mari thì thầm

Có một cô gái đứng dưới bóng cây,nâng niu chú chim bé nhỏ bị rơi xuống đất,cô vuốt ve.Những cơn gió thổi qua khiến mái tóc cô tung bay trong gió,đôi mắt cô buồn rầu.Chú chim kêu ríu rít,cô mỉm cười.

_”Ngoan nha!”

Rồi cô ráng leo lên cây để đưa chú trở về nhà.Cô ngồi nhìn chú chim vui vẻ cùng anh chị em của mình mà nghĩ về Wooyoung.Hình ảnh cậu cứ mỗi đêm cứ ngày càng mạnh mẽ,cô có thể nghe thấy tiếng thoi thóp của cậu.Vẫn gào lên dù không thể nói thành lời, SUZY , anh gọi tên cô.Nhưng cô tự hỏi anh như thế nào, anh còn sống hay tất cả hình ảnh anh, giọng nói anh hiện hữu trong đầu cô là thật hay chỉ là hư ảo.

Cô hay trêu đùa với Wooyoung rằng sao cậu chẳng bao giờ tham gia các câu lạc bộ và luôn được đáp lại bằng một câu nói rất tượng trưng “ Vì tớ muốn bảo vệ cậu.”Cô không hiểu sao Wooyoung lại nói vậy nhưng đó mới tuyệt làm sao.Ngày mà mẹ cô bảo Ang Ang Wooyoung có vẻ thích con đấy,đó là ngày hạnh phúc nhất đời cô.

Nhưng trớ trêu thay,sau khi đi xa để rồi lại về quê nhà cô lại mất anh lần nữa.Jessica, là chị của Krystal vậy thì có lẽ Jessica là em của Soo Hyun..và..Wooyoung với Jessica. ..

_”Con ma ngồi trên cây kia!”-giọng nói quen quen mà cô ghét.

_”Anh dám.”-Suzy

_”Ngồi trên đó không sợ té sao hở?”-Myungsoo nói

Trên tay cậu là một quyển sách dày.

_”Hừm,không sợ.”-Suzy nói.

Những cơn gió thổi qua khiến cái cây rung rung,Suzy trượt xuống..

_”aaaaaaaaaaaaa”-Suzy

Myungsoo vội chạy tới bế cô.

Nhanh như chớp…

Trên hai tay cậu là cô bé Suzy,với khuôn mặt xinh xắn đã hớp hồn cậu ngay từ lần gặp đầu tiên ở công viên.

_”Anh buông tôi ra đi!”-Suzy

_”Không cần nói tôi cũng buông.”-Myungsoo

Cậu buông Suzy xuống,mông cô chạm đất đau nhức.

_”YA ! Cái tên này !”-Suzy

_”Ai bảo cô nặng như gấu ấy.”-Myungsoo

_”YA !”-Suzy la lên.

_”Hahaha”-Myungsoo ngồi xuống,cậu ngồi ngay cạnh

_”Grừ..”-Suzy ngồi dậy.

Myungsoo đang thong thả đọc truyện,đôi mắt cậu cứ đưa qua đưa lại đọc hết dòng này đến dòng khác.Suzy nhìn cậu gợi nhớ về Wooyoung,Wooyoung rất thích đọc sách.Cậu cũng rất giỏi các môn, tất cả các môn đều thích. Wooyoung rất hay cười với cô,cô nhớ cậu rất nhiều Ang ang Wooyoung.Đằng xa, Soo Hyun và Appa Park đang chăm chú nhìn về hướng Suzy và Myungsoo.

_”Cuộc thi này con phải thua để Myungsoo có thể thẳng tiến vào vòng trong.”-ông Park

_”Con có thể giành lấy Suzy,dại gì con không cố gắng?”-Soo Hyun.

_”Con đã làm mất quả táo vàng một lần vào tay kẻ khác, ta không muốn khi quả táo đó chín lại mất đi một lần nữa..”-Ông Park

_”Appa đang lợi dụng đứa con trai của mình đấy.”-Soo Hyun

_”Appa đang giúp chúng ta có thể phá lời nguyền và trở về bản chất một con người.”-Appa Park

_”Appa đang giết họ,những người phán xét,những người kiếp trước của Suzy.”-Soo Hyun nói,đôi mắt cạu buồn nhìn ra chỗ Suzy đang quạo với Myungsoo

“Mari ah”

Nụ cười ấy…

“Mari ah”

Giọng nói ấy…

Nước mắt cô ấy chảy xuống gò má,cậu yêu cô…Sao cô lại chọn kẻ khác…Cô bảo trái tim sẽ thuộc về cậu ở kiếp sau nhưng..Suzy…không yêu cậu thì sao chứ?Cậu phải làm sao đây,Mari à! Anh phải làm sao đây ?

_”Con trai à, ta biết ta làm khổ các con nhưng số phận đã đặt chúng ta như thế rồi..”-Ông Park.

_”Nếu không phải vì Appa và bác tham lam nên mới bị thế sao ?”-Soo Hyun gào lên –“Đáng lẽ..đáng lẽ…không phải vì cái dòng máu chết tiệt này…không phải vì Mari là kẻ phán xét thì có lẽ…có lẽ..”

Ông Park chỉ biết im lặng không thể nói được gì.

_”Đáng lẽ Mari thuộc về con, chúng con sẽ hạnh phúc bên nhau..Chúng con sẽ có những đứa con bé xinh, một mái ấm gia đình hạnh phúc.”-Soo Hyun –“Tất cả là tại Appa.”

_”Ta biết..nhưng..”-Appa

_”Con sẽ đem Suzy đi khỏi đây, con sẽ để cô ấy thoát khỏi Appa.”-Soo Hyun

_”Con không thể làm thế.”-Ông Park

_”Dù cho không phải ta bắt con bé đi thì SeungHo cũng sẽ bắt nó thôi.”-Ông Park.

_”SeungHo..”-Soo Hyun gầm gừ khi nghe cái tên đó.

_”Con không thể làm khác được, số phận của Suzy gắn liền với lời nguyền này từ kiếp này qua kiếp sau..”-Ông Park..

Ở ngoài cửa,Ji Eun đang đứng ở đó lầm bầm nói hết câu của ông Park.

_”nếu muốn giải thoát cho kẻ phán xét,thì chỉ khi nào người được trao quả táo là người phán xét yêu…”-Ji Eun.

Bên trong Soo Hyun nhìn ông Park

_”Rồi sao nữa?”-Soo Hyun

_”Ta không biết..cuộn giấy của phù thủy bị thiêu rụi lúc dân làng phát hiện ta đang uống máu của một người phụ nữ..”

_”HỪm..Appa có chắc chắn rằng Suzy sẽ yêu Myungsoo?”

_”Ta mong là trong thời gian này thằng bé sẽ làm được.”

_”Con không nghĩ thế.”-Soo Hyun

_”Tại sao?”-Ông Park

_”Tại..”-Soo Hyun

Cánh cửa mở toang

_”Appa, con về rồi đây!”-Jessica

_”Con yêu của Appa về rồi sao?”-Ông Park’

_”Vâng ạ, ui con nhớ Appa quá đi!Kiss kiss!”-jessica

_”Em về đây làm gì ?”-Soo Hyun.

_”Em không tìm thấy Wooyoung.”-Jessica-“ Anh ta như biến mất ấy!”

_”Chàng trai thiên thần đó sao?”-ÔNG Park

_”Phải”-Jessica

_”Hình như ta đã quệt vào nó.”-ông Park

_”Appa giết ảnh sao. Haizz đó là đồ chơi của con cơ mà.”-jessica bực mình

_”Ta xin lỗi, ta chỉ muốn bắt con bé đó đến đây.”-Ông Park

_”Vậy ra em Krystal nói đúng, Suzy đang ở nhà mình.”-Jessia –“ Chà tuyệt quá!”

Soo Hyun đi tới chỗ cô.

_”Em đừng có hòng mà đụng một sợi tóc của cô ấy.”-Soo Hyun

_”Xì, làm như em thèm máu con đó không bằng.”-Jessica.

_”Đừng có bịp anh, anh có thể đọc thấu suy nghĩ của em đấy!”-Soo Hyun

_”HỨ!Appa , anh ăn hiếp con kìa.”-Jessica

_”Aigoo , hai đứa này chẳng bình yên được sao?”-Ông Park.

_”Mà Appa giết Wooyoung rồi sao?”-jessica với đôi mắt long lanh.

_”Ta nghĩ thế. Thằng nhóc đã rơi từ lốc xoáy xuống chiếc xe gần đó..”-Ông Park

Ở ngoài,Ji Eun bất ngờ.Cô không biết có nên nói tin này cho Suzy hay không?Cô vội chạy đi,cô chạy ra ngoài để vòng ra sân sau. Một tên con trai mặt bỉm với bộ vest hồng đứng trước mặt cô,cầm trên tay cây đàn guitar và ngậm một cành hồng.Cậu đánh bài Good Day cho cô.Nhưng trong đầu cô chỉ hiện hai chữ mà thôi.

_”THẰNG ĐIÊN!”-Ji Eun.

_”Ơ,sao nói tôi là thằng điên chứ.”-Yoseob đưa bông hồng cho Ji Eun.

_”Hứ! Không điên thì ai lại mặc bỉm ?Lớn già đầu rồi …xì..”-Ji Eun.

_”Anh mến em”-Yoseob

_”TÔI CĂM THÙ ANH”-ji Eun nói rồi cố gắng vượt qua Yoseob nhưng bị cậu chặn lại.

_”Anh thích em.”-Yoseob

_”Tôi không quen anh,thằng ăn trộm,tên điên.”-Ji Eun lầm bầm

_”Trái tim anh chỉ thuộc về em”-Yoseob nói

_”Dẹp..dẹp..”-Ji Eun

_”Xin đừng xát muối trái tim anh”-Yoseob

_”Tui sẽ chà cục than vào tim anh luôn cho.”-Ji Eun nói rồi lầm bầm đọc thần chú biến ra cục than to.

Cô ném vào Yoseob cục này đến cục khác đến khi cậu chạy mất dép.Nhưng ai trúng tên tình yêu rồi sao có thể cưỡng lại điều gì?Họ sẽ theo người mình yêu đến cực đại..

_”Ji Eun à, anh yêu em mà.”-Yoseob quay lại.

_”TÔI NÓI DẸP CƠ MÀ.”-Ji Eun

_”Em nóng tính quá…..nhưng anh thích”-Yoseob nói rồi đỏ mặt.

_”Cái tên điên kia.”-Ji Eun

_”Anh yêu em.”-Yoseob

_”Bộ lời yêu có thể nói dễ dàng như thế sao?”-ji Eun.

_”Không..nó đã làm anh mất mấy ngày để tự khuyến khích sẽ nói với em.”-Yoseob

_”Tình yêu không thể hạnh phúc cơ mà, nó đắng lắm cơ mà.”-Ji Eun

_”Theo anh và em sẽ chỉ cho em thấy, tình yêu không hề đắng,đau..”-Yoseob mỉm cười rồi đưa tay ra cho Ji Eun..

 _”Tôi không nghĩ như thế đâu”-Ji Eun..

_”Cứ đi rồi sẽ biết thôi,được không?”-Yoseob

_”Nhưng…tại sao anh lại yêu tôi chứ, tôi là một kẻ đạo đức giả..”-Ji Eun

Ji Eun nghĩ về tội ác của mình, hại Mari đủ kiểu..Cô sai cô mắc sai lầm rất lớn, vì thế cô cần chuộc lỗi, cô cần làm một điều gì đó.Cô nhìn ra phía sau vườn, Myungsoo vẫn đang nói chuyện với Suzy. Có vẻ như Suzy đang hạnh phúc. Cô có nên kéo Suzy và nói rằng : “ À,Wooyoung của cậu chết rồi.” .Nhưng nói thế thì ai tin, làm thế thì quá đáng không?

_”Sao nào?Quá khứ không quan trọng,quá khứ đã làm nên con người em, và anh yêu em ở hiện tại chứ không yêu ở quá khứ.”-Yoseob

_”Tôi..”- Ji Eun ngập ngừng thì bị Yoseob nắm chặt tay kéo cô bay lên không trung.

Ở trên đám mây gần đó,Ji Yeon nhìn thấy cậu tán gái bỗng lầm bầm.

_”Thiệt tỉnh,làm việc không lo làm việc..”-Ji Yeon.

Cô nhìn xuống bên dưới,Suzy có vẻ đang vui cười gì đó với trò đùa của cái anh chàng ma cà rồng kia.Cô bực mình khi nghĩ rằng Suzy đã quên Wooyoung rồi.Vậy cũng tốt thôi, cô sẽ làm mọi thứ để Wooyoung yêu cô. Chắc chắn vậy đấy!
Bên dưới,Suzy và Myungsoo thật chất là đang cãi lộn.

_”Cái tên quỷ xứ, dám nói tôi như heo.”-Suzy

_”Không phải cô nặng 43 kg sao?”-Myungsoo

_”Ớ..sao anh biết?”- Suzy đỏ mặt

_”Nặng như 100 kg vậy”-Myungsoo

_”Anh”-Suzy

_”hhahahaha”-Myungsoo

_”Mặc kệ tôi, cái đồ khó ưa.”-Suzy

_”Cô cũng khiến tôi thấy bực mình!”-Myungsoo

_”Grừ..”-Suzy

_”Để yên cho tôi đọc truyện coi.”-Myungsoo

_”Mờ anh đọc truyện gì thế?”-Suzy nhích tới ngồi cạnh Myungsoo –“ Cho xem ké với.”

_”Hừm”-Myungsoo –“ Son of neptune”

_”Aigoo..”-Suzy-“ Sao anh không đọc mấy cuốn như Twilight,Breaking Dawn gì ấy”

_”Tại sao phải đọc đó?”-Myungsoo-“Truyện đó viết về gì?”

_”Uhm,ma cà rồng.”-Suzy

Myungsoo giật mình nhìn cô.

_”Anh bị sao thế?”-Suzy-“Anh không thích ma cà rồng sao?”

_”Tại sao tôi phải thích?”-Myungsoo ráng làm như không quan tâm dù cậu rất thích cơ mà.

_”Trùi ui,anh không biết đâu nha.Tôi rất thích nhân vật nữ, được người sói lẫn ma cà rồng yêu thương.”-Suzy nghĩ đến thích thú.

_”Cô thích bị răng phập vào cổ sao?”-Myungsoo nhéch mép

_”Nhưng nếu là người mình yêu thì có lẽ tôi sẽ đồng ý đó.”-Suzy

_”Ma cà rồng trong truyện nó nó không giống ma cà rồng ngoài đời đâu.”-Myungsoo

_”Sao anh biết? Ma cà rồng có thật sao?”-Suzy

Myungsoo gấp cuốn sách lại,nắm chặt lấy tay Suzy và đè cô ra thì thầm:

_”Nếu có thật thì cô sẽ làm sao?”-Myungsoo

_”ANH BUÔNG CÔ ẤY RA”-Won ho đi tới

_”Won Ho à”-Suzy la lên

Myungsoo ngồi dậy,cầm quyển sách đứng lên.

_”Haizz,tôi chỉ giỡn chơi cô ấy thôi cơ mà.”-Myungsoo nháy mắt với Suzy rồi bỏ vào trong.

_”Cô không sao chứ?”-Won Ho kiểm tra Suzy

_”Không sao..huhu cám ơn cậu.”-Suzy ôm lấy Won Ho khiến cậu chàng đỏ mặt như phở bò tái.

Ở đằng xa, Soo Hyun đang thở phào bên cạnh appa Park.Won Ho cùng Suzy vào bên trong nhà và Jessica đứng chờ họ.

_”Annoyng “- Jessica –“ long time no see.”

_”Jessica..”-Suzy

Won Ho nhìn Suzy rồi nhìn Jessica, cậu thoáng thấy hình bóng của Krystal.

_”Cậu đã ở nhà tôi khiến biết bao nhiêu chuyện xảy ra nhỉ?”- Jessica mỉm cười đầy ẩn ý.

_”Ý cậu là sao?”-Suzy

_”Ý tôi là..”-Jessica –“ thôi không có gì.”

_”Nói đi chứ!”-Suzy

_” Kể từ sau khi cậu bỏ đi..”-Jessica –“ Wooyoung đau khổ..”

_”Cô an ủi cậu ấy được mà..”-Suzy

_”Cậu ấy chết mất rồi còn an ủi được gì nữa.”-Jessica.

_”Cô..”-Suzy bỗng ngã lăn nếu không nhờ Won Ho đỡ thì đập xuống đất rồi-“ Ý cậu..là sao hả..”

_”Tôi nói rõ ràng rồi mà..”-Jessica –“ Wooyoung chết rồi.”

_”Thôi đi”-Won ho nói.

_”Anh là ai mà bảo tôi thôi?”-Jessica quắc mắt nhìn Won Ho.

_”Tôi là quản gia của gia đình này.”-Won Ho

_”Quản gia thì cũng chỉ thấp hơn tôi thôi..”-Jessica

_”Tôi..”-Won Ho

_”Tôi là cô chủ của cậu đấy.”-Jessica cười ranh mãnh,mùi máu của cậu quyến rũ cô,cô liếm lưỡi..

_”Cô định làm gì thế?”-Won Ho kéo Suzy lùi lại..

_”Tôi định thịt..”-Jessica chậc lưỡi.

Soo Hyun cùng Myungsoo đứng trên cầu thang theo dõi mọi chuyện.Myungsoo bỗng thốt lên.

_”Đủ rồi đó Jessica”

_”Em chỉ mới báo tin cho cô ấy thôi mà.”

_”Myungsoo nói đúng,em phải ngưng lại đi.”-Soo Hyun.

Won Ho bế Suzy đi ngang họ, leo lên cầu thang và vào phòng cô.

_”Ơ..”-Suzy

_”Cậu tỉnh rồi sao?”-Won Ho mỉm cười-“ Thôi thì cứ nghỉ ngơi chút đi nhé!”

_”Nhưng mà..”

_”Nghỉ ngơi đi, trưa nay không cần phụ tôi đâu.”

Won Ho mỉm cười rồi đắp chăn cho Suzy và lấy tay xoa đầu cô.

_”Cứ nghỉ ngơi đi nhé!”

Won Ho nói rồi đóng cửa lại.

Cậu biết mình không nên hỏi gì để khiến cô đau lòng thêm nữa.

========================================.====================================
_”Báo cáo sếp”-Jr –“ Thằng thiên thần bất tỉnh rồi”

_”Hừm,kệ nó đi”-Seungho –“ Thiếu sức mạnh thì như thế đó”

_”Nhưng..”-Jr

_”Cứ đi tiếp đi”-Seung Ho

_”Vâng.”-Jr

Đoàn xe tải của đàn sói vẫn chạy trên đường quốc lộ,họ đang ở New Mexico,hai bên là những hoang mạc đầy cát.Nóng rừng rực..hơi ẩm đọng lại.Không hề có một bóng người cũng như chỉ có những loài động vật khác như rắn đang tránh đường cho họ.

Trên đoạn đường dài và lâu khiến SeungHo hoa mắt,trước mặt cậu là Mari đang vẫy tay chào.Càng tiến gần hơn cậu càng thấy rõ cô ấy hơn. Mari..người cậu yêu..người cậu đã làm sai với cô ấy.Cậu cầm trên tay trái táo vàng đã khô móc méo..
_Nếu cậu yêu tớ thật thì có lẽ lời nguyền đã được giải rồi..

_”Sếp đang lầm bầm gì thế ạ?”-Jr lái xe

_”Không..”-Seung Ho

Trong đầu cậu vẫn nghĩ về cô..những lời nói cuối cùng của cô dành cho cậu.

Và trước đêm chung kết diễn ra,Mari đã nói với cậu.

_”Dù cho trái táo này có thuộc về cậu nhưng trái tim tớ không bao giờ dành cho cậu”-Mari thì thầm

Rồi đằng xa, Mari như đang vẫn gọi cậu.Chiếc xe vẫn đang tiến thẳng tới chỗ cô ấy.

_”DỪNG LẠI.”

Jr bất ngờ thắng gấp.

_”Sếp “

Seung Ho chạy xuống xe lao tới chỗ Mari nhưng…

_”MARIIIIIIIIIII”

_”Sếp..sếp bị sao thế?”-JR đỡ Seungho

_”Marii đi đâu mất tiêu rồi..”-Seungho

Jr nhìn sếp mình thấy kỳ lạ,ở phía trước nãy giờ chẳng có ai.Những người khác nháo nhào nhìn về hướng SeungHo.Seung Ho bình tĩnh trở lại và leo lên xe.

_”Jr à,chúng ta đi thôi.”

_”Yes Sir”

Đoàn xe của họ vẫn còn một đoạn đường dài để đến vùng đất của gia tộc nhà họ Kim.Seung Ho bỗng nghĩ về Mari.
“Rồi cô gái thế thân của Mari sẽ xuất hiện..không biết Mari kiếp này có nhận ra mình là ai không?”

Trong cái xe tù,Wooyoung đang dần tỉnh lại.Cậu cảm nhận được Suzy đang ở trong sự nguy hiểm,cậu cố gắng vùng ra nhưng càng vùng ra,dây leo càng trói chặt cậu lại.Chỉ có ánh sáng mới có thể cứu cậu nhưng trong cái thùng xe này ánh sáng ở đâu ra chứ..

“SUZYYYY”

Quý bà xanh đi theo sau họ, các thiên thần Miss A đang bám sát đoàn xe trên những cành cây, sẵn sàng mai phục. Nhưng ơi hỡi, những tên sói đâu phải tay vừa. Chúng hò reo hú hí khiến những thiên thần cũng phải giật mình. Đằng sau trong xe Wooyoung đang lờ mờ mở mắt, toàn thân cậu be bét máu nhưng những vết thương bị dây gai đâm vào đã lành rồi bị đâm tiếp. Cứ như một cực hình, cậu đau đớn nhưng vẫn nhớ về Suzy.

_Suzy à! Cậu phải ổn đấy!

Chiếc xe đang tiến về cửa khẩu vào USA.

_Đàn sói thính quá!- Quý bà xanh nói

_Quý bà tính làm sao đây ạ?- Fei với lưỡi giáo dài của mình.

_Họ vào địa phận của ma cà rồng là ta không thể vào được- Quý bà nói.

_Sao ạ?- Min

_Ta..ôi ta không thể vào chỗ đó được- Quý bà- chúng ta phải làm lúc này.

_Nhưng chúng ta không thể chọi được với họ.

_Nhưng Wooyoung..- Quý bà xanh

_Chúng ta cần tiếp viện – Jia đồng tình

_Ừ…-Quý bà xanh

Trong tim bà biết sẽ cần tiếp viện nhưng không thể, gián điệp nữa thì sao?

Wooyoung, con hãy ráng chịu tí nhé.Suzy có thể giải thoát cho con, con bé…

Có thể giải thoát cho cả ta nữa.

Con bé có thể giải thoát cho tất cả chúng ta.

_Thưa quý bà, con nghĩ chúng ta nên đột nhập vào trong khu vực ấy-Min

_Quý bà không thể vào là vì sao ạ?-Jia

_Vì những người ở đó biết ta…- Quý bà xanh

========================================.============================
_Ắt xì !- Suzy ngồi dậy trên chiếc giường của mình.

Cô đã ở đây lâu quá rồi,Wooyoung chết thật rồi sao? Cậu ấy chết thật sao?

Nếu đúng như Jessica nói thì tất cả là tại mình sao?

Mình đã hại chết Wooyoung sao?

Wooyoung à, cậu chết rồi saoo…

Tại tớ tại tớ hết.

Suzy gõ cốc cốc vào đầu.

_Gõ vậy coi chừng bể đầu đó.- Won Ho vừa vào.

Trên tay cậu là khay thức ăn với tô cháo nóng hổi vừa thổi vừa ăn.

_ Cậu đã ổn hơn chưa?-Won Ho

_Ý cậu là sao?-Suzy

_Cậu đã thấy khá trong người hơn chưa- Won Ho

_Uhm, cám ơn cậu nhưng chắc vẫn không ổn hơn chút nào đâu-Suzy lắc đầu.

Won Ho ngồi xuống cạnh giường Suzy, cậu xoa đầu cô như những lần Wooyoung làm thế. Won Ho gợi Suzy nhớ về Wooyoung rất nhiều.

_Không ổn sao?-Won Ho – Vậy thì ra ngoài hít thở không khí trong lành nhé.

_Nhưng giờ sắp tối rồi, ra ngoài thì sao cậu làm cơm tối cho cả nhà họ. –Suzy

_Không sao, hôm nay họ bảo nấu cho cậu thôi-Won Ho

_Sao thế ?-Suzy

_Không biết nữa, họ có vẻ hay đi đêm và về rất khuya.-Won Ho- Thôi chúng ta đi nhé, Suzy thay đồ đi nhé. Tớ sẽ ra cửa đợi cậu.

_Uhm-Suzy bật cười

_Thật mà, chúng ta sẽ đi gần lắm. Không xa đây đâu.

_Uhm, Ok – Suzy

Won Ho cười dịu dàng.

=========================================.=======================================
Yoseob đang bế Ji Eun bay trên không trung, lượn lờ trên những đám mây và dừng chân ở một vườn hoa giao hoa giữa trời và đất.Ji Eun nhắm tịt mắt từ đầu đến giờ, cô mở mắt ra khi Yoseob thả cô xuống.

_Đây là .. –Ji Eun

_Vườn giao hoa- Yoseob – khi bạn cần một nơi tĩnh lặng để suy nghĩ cũng như giải tỏa nỗi lòng thì hãy đến vườn giao hoa.

_Đây là nơi mà con người không thể đặt chân đến được mà- Ji Eun

_Anh muốn em biết được anh là ai- Yoseob

_Anh là thiên thần, phải không?- Ji Eun

_Thần tình yêu – Yoseob

_HỪm, vậy cho tôi xuống đất đi, tôi sợ độ cao.

_Anh ở đây mà, sợ gì chứ cưng ?- Yoseob nháy mắt nhắt khéo.

_Úm ba la beng beng – Ji Eun

Trên cánh tay cô thay vì xuất hiện cây kiếm thì lại xuất hiện một bó hoa.

_Anh nói rồi, ở đây là nơi tĩnh lặng vì thế những vật liên quan đến chuyện khá – Yoseob nhíu mày nhìn bó hoa – sẽ thành hoa hết.

_Grừ !- Ji Eun ném hoa vào Yoseob-  Anh sao lại bắt tôi lên đây chứ?

_Em sao thế?-Yoseob

_Grừ, thả tôi xuống. Không tôi sẽ giết anh- Ji Eun bỗng nhiên thay đổi tính cách và lao tới bóp cổ Yoseob.

Những dây leo từ đâu trào ra cứu Yoseob khỏi Ji Eun. Bỗng nhiên Ji Eun dần dần thay đổi, trở nên cao to và sexy hơn. Đôi chân dài cùng mái tóc xõa dài với chiếc váy màu đang mặc bỗng chuyển thành bộ đầm đầy ren tua rua đen.

_Em..em sao thế ?- Yoseob bỗng ngã ngoài bởi những dây leo cũng sợ Ji Eun lúc này.

_Ta không phải là Ji Eun.- Ji Eun nói- Ji Eun chỉ là một linh hồn bé nhỏ bị ta điều khiển thôi.

_Và ngươi…-Yoseob- ngươi đã ở bên trong Ji Eun..

_Ta đợi thời cơ thích hợp để có thể thoát ra- Ji Eun – nhờ ngươi mang ta đến đây ta mới có lại được toàn bộ sức mạnh. Cám ơn nhà ngươi.

_Em..-Yoseob

_Ta đi đây, cuộc gặp mặt thú vị sắp diễn ra bên dưới và ta không muốn bỏ lỡ..

Bụp, một cây chổi xuất hiện và mụ phụ thủy leo lên bay đi.

_Chuyện gì thế này ?- Yoseob lắp bắp

Nhưng chàng cũng đâu có sợ, một nụ cười đầy ẩn ý nở trên môi chàng trai thiên thần đó.

_Được rồi, kế hoạch A đã hoàn thành ½ -Yoseob

========================================.===========================
Chiếc xe chở Wooyoung đã gần đến ngọn đồi của nhà họ Kim. Seung Ho nở một nụ cười khinh khỉnh trên môi. Jr lái xe lo lắng về sự an toàn của Jb. Wooyoung càng cảm nhận được Suzy đang ở gần mình hơn.

_Suzy à !

Ở trên bãi biễn gần tòa lâu đài, Suzy đang hít hơi trong không khí trong lành.

_Tốt hơn rồi chưa ?- Won Ho

_Uhm- Suzy – đỡ hơn nhiều rồi. Cám ơn cậu.

Suzy nở nụ cười thiên thần khiến Won Ho bỗng liêu xiêu.

_Á!- Suzy bỗng giật mình chạy lên gần chỗ Won Ho khi con sóng đập vào chân cô.

Tay Won Ho ôm lấy Suzy.

_Ơ ?-Suzy

_Xin lỗi.-Won Ho vội buông Suzy ra.

Cậu bỏ chạy về tòa lâu đài trước làm Suzy phải chạy theo.Chiếc xe chở Wooyoung vừa đậu đến cổng nhà họ Kim. Won Ho và Suzy cũng vừa về đến.

_Mari..- Seung Ho gọi tên.

Suzy lẫn Won Ho nhìn ngơ ngác xung quanh nhưng chẳng biết chàng trai vừa leo xuống xe gọi ai.

_Anh gọi tên ai thế?- Won Ho

_Không ai cả- Seung Ho vẫn nhìn Suzy chăm chú.

Em không nhớ anh rồi thì phải, à thì dù sao trái tim em cũng đâu thuộc về anh.

Ở trong nhà, Jb đang ở trên tòa tháp cao nhất quan sát mọi chuyện, mọi việc đang xảy ra giữa họ. Tim cậu đập nhanh hơn, cậu bức rức trong người. Cậu muốn gào hú lên nhưng sợi dây thầy đưa cho cậu đã kiềm hãm sự bộc phát của cậu.

Cậu thấy như đang hít thấy hơi ấm của ” Gia đình”

_Họ là ai ?- JB – sao mình thấy quen thuộc thế ?

Bên trong chiếc xe đó, Wooyoung đang cảm nhận được Suzy.

_Suzy à, tránh xa họ..xin cậu – Wooyoung.

_Mấy người là ai?- Won Ho nói, khi thấy Jr và đồng bọn cũng vừa bước xuống.-Sao lại đến đây?

_Ngài Park mời chúng tôi đến dây- Seung Ho.

_Vậy trong đó chứa gì?- Won Ho chỉ tay vào cái thùng xe.

_Chứa đồ dùng cấm trại thôi- Jr vội nói.

_Mở ra cho tôi xem- Won Ho- Lỡ các ngươi bỏ bom thì sao?

_Không hề có chuyện đó- Seung Ho.

_Vậy tôi có thể kiểm tra trước khi để các ngươi vào nhà chứ?- Suzy

_Nè cô gái, tôi nghĩ cô không nên làm thế- Jr nói.

Seung Ho vẫn đưa mắt nhìn Suzy chăm chú, cô gái này thật giống với Mari của cậu…

_Tôi sẽ mở nó ra xem, nếu không có gì thì cần gì phải sợ chứ..- Suzy

Suzy nói rồi đi đến cửa xe và đưa tay lên tay cầm, rồi hít hơi kéo ra…

“Suzy”- Wooyoung nói thều thào

 

 

One thought on “Quả táo vàng cho người đẹp trai nhất ( Chap 16 -> 20 )

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s