When can i see you again ? ( Chap 6 – 9 )

 

CHAP 6

“ Sao rồi, tuyệt chứ nhỉ?”- Jia ngồi trên chiếc ghế thân yêu của mình nhìn Chansung đang lủi thủi đi vào.

“ Hè hè”- Chansung nở nụ cười của mình ra.

“ Lấy tôi làm trò cười vui lắm hở?”- Jia.

“ Không, tôi xin lỗi”- Cậu nhận thấy rằng Jia đã thay quần áo sang bộ quân phục của mình.

“ Mà anh về trễ 15’ “- Jia nói rồi chỉ lên đồng hồ.

“ Chí ít thì tôi cũng lết về đây rồi”- Chansung.

“ ANH DÁM CÃI LẠI LỜI TÔI SAO?”- Jia

“ SAO LÚC NÀO CÔ CŨNG NỔI NÓNG VỚI TÔI HẾT THẾ?”- Chansung cũng gào lại.

“ Tôi..tôi..”- Jia

“ Sao hở ?”- Chansung nhếch mép

“ VÀO TRONG NHANH VÀ NGAY”- Jia giận dữ đẩy Chansung vào phòng giam và khóa lại.

Cậu chàng lao tới ôm lấy thanh sắt và đứng trước mặt Jia.

“  Tôi xin lỗi”- Chansung.

Mặt Jia vẫn lạnh tanh.

“ Nhưng anh yêu em, điều đó là sai hay sao?”- Chansung.

“ Anh đừng có nói nữa được không, tôi không nghe gì hết.”- Jia quay mặt đi nhưng Chansung kịp nắm lấy cánh tay Jia và nắm chặt

“ Anh biết lỗi ở anh nhưng đừng để quá khứ mà…”- Chansung ngập ngừng

“ QUÁ KHỨ LÀ THỨ KHIẾN TÔI THÀNH RA NHƯ NGAY HÔM NAY”- Jia giật phắt tay ra và đi tới cái bàn, hai tay cô đánh thật mạnh làm mọi thứ trên bàn rơi xuống. –“ Chẳng phải anh cũng biết điều đó sao?”

“ Anh..”- Chansung thở dài quỳ xuống, tay vẫn ôm lấy song sắt –“ Jia ..”

“ Đừng gọi tên tôi nữa, ở yên đó đi”- Jia nhìn ngoài cửa thấy hai viên cảnh sát vừa đi tuần về.

“ A, Jia “- chú Park

“ Phiền chú, cháu về trước đây”- Jia cúi đầu chào rồi bỏ ra ngoài.

Jia chạy khỏi nơi đó, chạy khỏi Chansung đó. Dừng bước và nhận ra mình đã ở ngã tư đường..

Flashback

“ Chansung, chạy thôi”- Minjun chạy trước gọi Chansung, trên tay cậu là chiếc ví vừa giật của người phụ nữ nào đó nhìn rất sang.

Cả hai chạy khắp con phố, cảnh sát vẫn đuổi theo ráo riết và vừa chạy vào ngõ cụt.

“ Chết rồi..”- Minjun thở gấp cố gắng nhảy lên để leo khỏi bề tường.

“ ĐỨNG IM, CẢNH SÁT ĐÂY”- Jay Park nói rồi chĩa súng vào hai thanh niên trộm giỏ sách.

Minjun bất quá lôi trong túi ra khẩu súng mà cậu vừa nhặt được ở vụ xả xúng mấy tuần trước.

“ Buông vũ khí xuống, không tao bắn”- Minjun.

“ Minjun, tớ nghĩ nên bỏ vũ khí xuống đi”- Chansung thều thào.

“ Minjun, cậu không thoát được đâu. HÃY ĐẶT VŨ KHÍ XUỐNG!”- Jay nhẹ nhàng nói

“ Cậu nghĩ công sức nãy giờ nên bỏ phí và vào tù sao? Tớ không muốn”- Min Jun gào lên.

“ Min jun, bình tĩnh đi mà”- Chansung.

“ KHO6NGGGGGGGG”- Minjun nói rồi cầm súng bắn một phát về phía trước.

Jay Park tránh kịp và lao tới ôm chặt lấy Minjun, Chansung sợ hãi đứng nép sát và tường. Cuộc giằng co giữa Jay Park và Minjun diễn ra cực kì nghiêm trọng.  Những màn đấm đá của cả hai rồi những cú ngã lăn xuống, trong khi Jay cố gắng kẹp chặt tay Minjun để còng lại thì Minjun đã kịp lăn tránh và rút con dao ra.

“ Ơ…”- Jay từ từ ngã xuống.

Minjun bỏ chạy, Chansung chạy ra đỡ lấy Jay.

“ BỚ NGƯỜI TA, CỨU TÔI VỚI”

Máu..tay cậu dính máu, cậu sợ hại run tay gỡ lấy con dao lên.

“ Cậu phải hứa với tôi rằng sẽ bảo vệ vợ anh”- Jay Park nắm lấy cổ áo Chan trong ít phút cuối đời.

“ Em..em “ -Chansung

“ hãy chăm sóc cho Jia thay anh nhé Chan..”- Jay thở thều thào.

“ Em..hứa..”-Chansung –“ Nhưng anh phải cố lên, anh không thể chết..”

Nhưng đáp trả lại lời của Chansung là bàn tay rơi xuống của Jay, tiếng hét của Jia khi chứng kiến Chan đặt Jay xuống, một tay của cậu cầm con dao vẫn còn dính máu.

“ Anh Jay..anh Jayyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy …KHO6NG…KHO6NG…”

“ TÔI THÀNH thật xin lỗi”- Chansung lập tức quỳ lạy.

TÁT ………

“ Anh..đồ xấu xa…đồ giết người.”- Jia bật khóc ôm lấy thi thể Jay.

“ Jia à…anh..anh..”- Chan

“ Trả Jay lại cho tôi ..đồ ác nha6nnnnnnnnnnnnnnnnnn”- Jia vẫn khóc ròng

Cô ném chiếc túi vào Chan, cậu đứng im chịu trận. Bởi vì cậu biết rằng đó là lỗi của cậu. Nếu không phải sống xa đọa trong cuộc sống này, cậu cũng không gặp Minjun, và cậu sẽ không trộm cắp. Nếu không phải vì mẹ và ba cậu thì gia đình họ hàng đã thân thiết với nhau.

“ ĐỒ GIẾT NGƯỜI…”- Jia –“ Jay là anh của cậu”

“…” – Chansung nhìn Jay, nhìn Jia khóc thương mà một giọt nước mắt không thể rơi được.

Những cảnh sát khác cũng đi tới và cởi nón cúi chào người anh em đã mất. Một trong những cảnh sát vừa chạy tới báo cáo rằng Minjun khi chạy thoát thân đã bị xe tông và bất tỉnh.

Kể từ ngày hôm đó, Jia tham gia khóa học cảnh sát và trở thành cảnh sát. Chansung vào tù ngồi 1 năm. Ở trong trại giam đã khiến Chansung quen Taecyeon…

.:.:.


“ Vì sao anh thích Jia hung bạo ấy ?”- Chansung đến gặp anh Jay của mình trên cây cầu trước ngày đám cưới một ngày.

“ Vì anh yêu tính hung bạo của cô ấy”- Jay phì cười rồi vỗ vai cậu em trai.

“ Em chẳng thấy có gì đặc biệt ở Jia cả”- Chansung thở dài –“ Anh thật sự có lầm không vậy?”

“Không, anh không bao giờ lầm”- Jay –“ Chú em sẽ đến dự đám cưới của anh chứ?”

“Không..em không thể, gia đình đã chẳng xem em là thằng con trai trong nhà rồi, em mà về thì ba lên cơn đau tim mất”-
Chansung nói mà lòng đau xót

“ Ừ..”- Jay vỗ vai em trai của mình, cậu cố cách mấy cũng không thể hàn gắn tình cảm của cha với Chan được.-“ Anh luôn mong cậu sẽ làm phụ rể cho anh”

Chansung mỉm cười.

end flashback

“ Hyung”- Chansung ngồi bệt xuống đất thở dài –“ Em lại không làm tròn nhiệm vụ anh giao cho em rồi”

“ Nhóc con lại làm gì con bé rồi sao?”- chú Jung cũng lệch khệch xách túi đồ ăn đi vào.

Chansung không nghe những lời hai ông chú ấy nói, điều cậu lo lắng và quan tâm lúc này là liệu Jia có ổn không ?

Sao hôm nay lại nhớ về quá khứ của hai nhiều như thế nhỉ ?

Thời gian trôi qua nhanh rồi, lấy trong túi ra bức hình chụp cả ba người..

Nếu như tôi không yêu em thì  có làm thế đâu hở Jia ?

===============================================.======================

“ Soo Hyun à”- Suzy khẽ gõ cửa gọi nhưng vẫn không được hồi đáp

Cô thở dài rồi lấy trong túi ra xem điện thoại đã hơn 11 giờ rồi, cậu ấy sao vẫn chưa về nhỉ ? Gục đầu dựa vào cửa rồi lại nhớ về những thời gian mà cô đã đánh mất. Không lẽ Soo Hyun ..

Soo Hyun ơi, cậu đâu rồi ..

“ Soo Hyun, đừng có phá mà”

“ Nhậu nữa đi, haizzz tên sếp độc ác “

” Cậu say quá rồi đó Hyun à”

” MẶC KỆ TỚ, TỚ MUỐN BĂM LÃO ẤY QUÁ”

” Thôi, thôi, được rồi, ngoan ngoann”

Suzy ngước nhìn thấy Fei đang kéo Soo Hyun đi lên cầu thang. Suzy vội trốn vào góc tường và nép vào trong.  Fei để Soo Hyun ngồi xuống đất rồi lấy trong túi ra chìa khóa mở cửa rồi kéo Soo Hyun vào. Cánh cửa đóng lại. Suzy bịt miệng và những giọt nước mắt rơi xuống.

Cậu ấy và Fei sống cùng nhau ư?

Cậu ấy và Fei

..không lẽ..

Suzy vội chạy thật nhanh ra khỏi nơi này, cô lao xuống những bậc thang cũ kĩ bể nát do va đập, cô chạy mãi chạy mãi lao ra khỏi con phố nhỏ và chạy ra con đường đông đúc.

Chap 7

“ NÀY PHẢI NHÌN ĐƯỜNG KHI ĐI CHỨ”- một giọng hét vang lên

Suzy giật mình tỉnh dậy và thấy một ông lão với chiếc xe đạp đang giận dữ.

“ Tôi xin lỗi”- Suzy cúi người xin lỗi rồi bỏ đi.

Lúc này kết thúc công việc Taecyeon vỗ vai Chansung dắt nhau ra khỏi cửa, giọng hét của ông lão làm cậu nhìn theo tò mò. Cô gái ấy .

“ Nè Taec, không phải cậu hứa bao tôi ăn chân gà nướng sao?”- Chansung gọi khi Taec bỏ đi

“ Bữa khác nha”- Taec giơ tay la lớn rồi chạy theo hướng Suzy đi.

Suzy không biết mình đang đi đâu nữa,

cô có nên về nhà mình không ?

cô có nên khóc không ?

Cô có nên đau khổ không ?

Những câu hỏi ấy cứ quấn lấy trong cô, giờ cô phải làm sao đây. Suzy ngước nhìn lên bầu trời đen, một vệt sáng bay vèo qua.

“ TÌnh yêu sẽ đến với con chứ ?”

“ CẨN THẬN”

Taec la lớn vội chạy đến kéo Suzy lên lề và một chiếc xe hơi vừa vụt qua, giọng la lớn của người lái xe.

“ Cô không sao chứ ?”- Taecyeon hốt hoảng hai tay ôm lấy mặt Suzy xem xét.

“ Tôi không sao, cám ơn anh sao ?”- Suzy nhận ra Taecyeon người đã cứu cô lúc ấy.

“ Sao cô lại không nhìn kĩ đường đi thế hở, xém chút mất mạng rồi có biết không ?”- Taec nói giọng to với Suzy.

Chẳng hiểu vì sao lúc ấy cô ấy lại bật khóc, thật lớn và rất lớn. Những người đi đường chỉ chỏ hai người họ và Taecyeon lắp bắp nhìn xung quanh làm kiểu “ không phải tôi “ .

“ Đừng khóc mà, ôi đừng khóc mà”- Taecyeon an ủi

Nhưng làm sao có thể không khóc được, những dòng nước mắt ấy cứ tuôn ra. Lúc này Suzy không thể ngừng được nữa rồi, đau quá…những cảm xúc ban nãy khi ở nhà Soo Hyun đã kìm nén nãy giờ.

Taecyeon nhìn quanh quẩn và nhận ra bên cạnh là cửa hàng family mart

“ Hey hey, đi theo tôi”- Taecyeon nói rồi nắm lấy tay Suzy chạy vào trong cửa hàng family mart.

Những nhân viên ở đây khi thấy hai người họ khẽ trầm trồ suýt xoa vì độ đẹp đôi. Taecyeon có thể nghe thấy điều ấy qua lỗ tai thính của mình. Cậu lo lắng cho cô gái đang đưa tay nắm chặt lấy chiếc áo của cậu như đang sợ hãi. Những giọt nước mắt ấy cũng còn rơi, cô ấy khóc mà sao vẫn đẹp thế. Nhưng mà khoan đã nào, phải dỗ đứa bé này chứ. Taecyeon lựa 6 hộp sữa chua lên men rồi hỏi Suzy ăn kem sầu riêng hay kem xoài.

“ Nè, ăn gì không ?”

“ Không”- Suzy lắp bắp rồi chạy ra khỏi cửa hàng.

Taecyeon nhanh chóng trả tiền rồi chạy ra đến gần Suzy.

“ Nè, uống đi. Đừng khóc nữa, được không ?”

Suzy lấy tay quẹt lau nước mắt của mình và nhận lấy hộp sữa từ tay Taecyeon.

“ Nó lạnh quá”

“ Không đâu”- Taecyeon xé một hủ ra rồi lấy hai tay áp vào hà hơi cho ấm, cậu làm đủ trò đủ kiểu như hóa tinh tinh. –“ Ấm đi úm ba la xì bùa”

Suzy nhìn người con trai trước mặt dù chỉ mới gặp hai lần với đôi mắt ngơ vì cậu ấy sao mà quan tâm đến cô thế ? Cô cũng tin rằng trên đời này có rất nhiều người tốt nhưng những bài báo anti cô đã khiến cô đa nghi đến bất cứ ai và cô cũng từng đa nghi về Taecyeon. Suzy nhìn Taec rồi anh chàng lại nhìn cô nở nụ cười tươi, đứng dậy sau khi làm trò tinh tinh xong thì lấy tay áp vào mặt cô. Nhẹ nhàng quét những giọt nước mắt đang lăn xuống.

“ Khóc là xấu, không được khóc đâu. “

Suzy mỉm cười, nụ cười tuy không đầy cảm xúc nhưng Taecyeon vẫn thấy vui khi thấy nụ cười ấy. Cậu nắm lấy tay Suzy và kéo cô chạy đi khi thấy bên kia đường có đám học sinh nhìn sang đây chỉ chỏ. Có lẽ họ đã nhận ra Bae Suzy rồi.

.:*:.

“ Soo Hyun”- Fei vừa nấu nồi cháo nóng cho Soo Hyun, cô đem ra bàn và khẽ lay Soo Hyun dậy.

Nhưng anh vẫn đang say xỉn không biết sao trăng gì, mà tại sao cô lại quan tâm anh như thế không biết ? Cô ngồi nhìn anh, khẽ đưa tay vuốt ve đôi má của anh và tự ngẫm nghĩ.

flashback

Vào một buổi chiều trên đuưường về nhà, Fei vừa đi vừa hát ngân nga bài Forever friend vừa cầm túi xách với đầy rau sau hằng giờ đi chợ.

“ Xin cho tôi vào đi mà, tôi sẽ chấp nhận làm thử không lấy lương. Xin hãy nhận tôi đi mà”- Một chàng trai vừa nói vừa đập cửa một văn phòng trên phố SH.

Nhưng đáp lại lời cầu xin của anh chàng là cái lắc đầu của một ông trung niên và cái cửa đóng cạch ngay trước mắt cậu. Fei cũng chẳng quan tâm bước đi nhưng lúc cô vừa đi tới thì anh vừa quay ra và cả hai vô tình chạm qua nhau.

“ Tôi xin lỗi”- Soo Hyun trả lời giọng hằng học rồi chỉnh sửa lại cái túi xách của mình và bước đi.

“ Ê, xin lỗi kiểu gì thế hả”- Fei nhăn mặt.

Soo Hyun quay lại và nhìn Fei chằm chằm

“ Giờ cô muốn cái gì đây ?”

“ Tôi muốn anh xin lỗi tôi một cách chân thành”

Soo Hyun nhìn Fei rồi trở nên dịu dàng “ Tôi xin lỗi, hôm nay tôi có khá nhiều việc khó khăn nên hơi nóng nảy Cô hãy bỏ qua cho tôi”

Fei gật đầu rồi Soo Hyun bỏ đi nhưng Fei la lớn khiến anh quay lại.

“ CÔng ty nơi tôi làm đang tuyển người, anh có muốn biết địa chỉ không ?”

Soo Hyun nhìn Fei như bị thôi miên rồi gật đầu, anh cũng khá lo lắng sợ là trò bịp nhưng suy cho cùng khi sờ vào túi rỗng thì anh có thể làm bất cứ điều gì.

Fei đưa anh địa chỉ, nơi mà hôm sau anh đến thì biết đây là văn phòng của công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên. Ban đầu thì hơi vất vả nhưng ngài giám đốc cũng khá nhiệt tình và vui tính nhưng khi công ty càng mở rộng thì nhu cầu và tính cách của ngài càng khác.

End flashback

“ Nước”- Soo Hyun khẽ rên

Fei vội chạy lấy nước cho anh, rồi nhẹ nhàng vào phòng lấy chăn ra đắp cho anh bạn. Cô nhìn lên đồng hồ treo trên tường và lo lắng cho anh trai. Chắc hẳn ông Taec sẽ mắng cô một trận cho mà xem.

.:*:.

“ Thiệt tình “- Chansung vừa đi vừa đá lon nước ngọt

Và chỉ trong tích tắc thôi, anh đã đứng dưới nhà của Jia.

“ Ê NÀY”- Chansung gọi vọng lên.

Nhưng không có một lời đáp nào khác, dù anh biết qua hình bóng Jia núp sau rèm cửa. Anh còn tinh mắt thấy con mắt giữa tấm rèm mà. Chớp liên tục nhìn anh định làm trò gì. Anh quay lưng đi ra bệ hoa ngồi xuống và chợt nhớ về cái chỗ này.

*fLAShback *

“ Ba “- Chansung gọi

Ông già ấy vẫn cứ quay đi mặc cho người mẹ vừa hết nước mắt nhìn Chansung dù không nói gì với cậu nhưng cũng xin ba cậu thứ lỗi cho cậu.

“ Hãy để con thăm anh lần cuối”- Chansung nói

Ông già quay lại nhìn cậu chằm chằm và hằng giọng

“ NÓ KHÔNG PHẢI LÀ ANH HỌ CỦA MÀY VÀ MÀY CŨNG KHÔNG PHẢI LÀ CON TAO NỮA.”

Rồi cậu nhìn sang chú,

” Chú “- Chansung gọi

cha của anh Jay nhìn anh lắc đầu. Lúc này cảnh sát đi tới và bảo anh đã đến giờ phải lên đờng. Cũng trên căn hộ ấy, Jia nhìn anh bắt đi với khuôn mặt lạnh lùng.Cậu nhìn cô rồi tự nhủ “ thật có lỗi với Jia”

TỪ trong xe, cậu có thể nhìn thấy đôi mắt Jia càng ngày đỏ hoe và hình ảnh ấy càng ngày càng xa dần

Xa dần

Xa dần

End flashback

“ Ê” Chansung gọi to.

Cái cửa sổ cạnh căn hộ Jia bật đèn sáng và một bà cô già mở banh cửa ra gào lên.

“ ĐỂ YÊN CHO NGƯỜI TA NGỦ CHỨ” rồi bà nhìn lại Chansung khẽ vẫy tay –“ Ah cậu đẹp trai có chuyện gì không ?”

Chansung cười gượng gãi đầu “ Dạ không ạ”

Bên trong căn phòng khách, Jia bụm miêng cười nhìn Chansung bỏ về.

 

CHAP 8

Trên chiếc xe đang lao như tên lửa, Taecyeon khẽ liếc nhìn qua chiếc kính xe và nhìn phía sau mình, dù đội chiếc nón bảo hiểm vào nhưng vẫn không thể nào che được những dòng nước mắt vẫn chảy xuống khuôn mặt ấy.

Cậu thở dài và phóng xe lao đi vào màn đêm, cậu tự hỏi mình sẽ đưa cô gái này đến đây nhưng rồi chợt nhớ đến một nơi. Một nơi mà luôn đem lại bình yên cho mình.

Băng qua những ngọn đèn vàng sáng trong đêm, luồng lách qua những khoảng trống của những chiếc xe hơi, xe tải họ nhanh chóng lao đi. Còn về Suzy, cô chẳng biết mình đang làm ì, đầu ốc cô lúc này thật trống trãi. Khóc là điều duy nhất cô có thể làm lúc này. Những cảm xúc gặm nhắm trong cô quá lâu rồi, nó càng ngày càng lớn.

Flashback

“ Không được, em đã kí hợp đồng rồi.”- Nickhun lắc đầu, cậu bắt điện thoại gọi cho stylist.

Chỉ trong tíc tắc, Victoria đẩy cửa bước vào và răm rắp nghe lời Nichkhun để dắt Suzy vào phòng phục trang để chọn bộ quần áo thích hợp…

“ Nổi tiếng cũng vất vả và hy sinh nhiều thứ chị nhỉ?”- Suzy nói trong khi Victoria vừa trang điểm cho cô.

“ Em biết đấy, khi mình đạt được sự nổi tiếng thì mình phải đánh đổi rất nhiều thứ”- Victoria đánh phấn má hồng cho Suzy rồi nói tiếp –“ Em có chuyện buồn gì sao? Anh Nichkhun lại la em gì nữa sao?”

“ Không chị ạ, em chỉ thấy buồn vì mình đã mất đi một thứ quan trọng”- Suzy

“ Chị có thể hỏi em đó là thứ gì không?”- Victoria

“ Em đã đánh mất thời gian”- Suzy

*end flashback *

Nắm chặt lấy chiếc quần của mình, Suzy ngã gục xuống tấm lưng cứng cáp của người trước mặt.

Taec hơi giật mình nhưng rồi anh nhẹ nhàng chạy chậm lại. Anh tính mở miệng nhưng rồi nghĩ “ Cứ cho cô ấy thời gian”

.:*:.

Trên đường cõng Min về nhà, Woo lang thang đá chiếc lon bia vào tường khi chân cậu va phải.  Anh muốn làm gì đây ?

“ Ư ư Appa “  Min khẽ tỉnh giấc ôm lấy cổ ba mình.

“ Con ngoan, con dậy rồi à ? “-  Wooyoung nhẹ nhàng lo lắng

“ Con đói”- Min

Wooyoung dừng chân trước cửa tiệm tạm hóa đang dọn dẹp chuẩn bị đóng cửa, những chiếc bánh bao nóng hổi đang nghi ngút khói trong lò. Cậu nhẹ nhàng thả Min xuống đứng cạnh mình, nắm chặt tay con bé và mò trong túi lấy ra vài đồng lẻ.

“ Cô ơi”

Họ ngồi bên nhau trên bệ hoa bên đường ngồi nhăm nhi bánh bao và uống ít nước từ trong túi của bé Min.

“ Ngon không con ?”

“ Uhm ngon lắm appa”- Min cười tươi ngồi măm măm.

“ Đói thì còn một cái nữa nè”- Wooyoung mỉm cười xoa đầu con gái.

“ Appa không ăn sao ?”- Min ngạc nhiên nhìn appa của mình.

“ Không, appa no rồi nè”- Wooyoung mỉm cười

Cậu xoa xoa cái bụn của mình, nãy ở quán trong bếp phụ người ta cũng ăn được ít đồ nhắm còn thừa. Nhìn bé Min đói bụng mà cậu đau cả ruột.

VUỘT

Một bóng đen chạy ngang và giựt cái bánh bao của anh.

“ Ê.”

5 s sau, Wooyoung mới định thần lại và đứng dậy.

Nhưng nhìn lại Min thôi thì chỉ có mỗi chiếc bánh bao thôi mà.

“ Appa, mất cái bánh bao rồi sao appa ăn”- Min khóc đi sát vào appa của mình.

“ Không sao mà”- Wooyoung xoa đầu con nhỏ

Họ dắt tay nhau trở về ngôi nhà của mình, họ đi ngang cái thùng rác ở góc hẻm nơi có tiếng chọp chẹp, Wooyoung nghiêng đầu và nhìn thấy một cô gái lấm lem đang nhăm nhi chiếc bánh bao của mình. Cậu mỉm cười dù cô ấy không thấy cậu.

.:*:.

Rạng sáng hôm sau, chiếc xe của cả hai dừng chân ở một vùng quê nhỏ. Taecyeon nhẹ nhàng dừng xe và chống chân xuống khẽ quay đầu thì thầm.

“ Dậy nào cô bé mít ướt”

Suzy cựa quậy nhăn mặt rồi cũng dụi dụi mắt tỉnh dậy và ngơ ngác nhìn xung quanh. Đôi mắt cô không mở lên nổi chắc do hôm qua đã khóc quá nhiều. Cô tự vỗ vỗ má mình nhưng điều đó chả có ích gì, còn làm cô đau hơn.

“ A”

Taecyeon bật cười trước sự ngốc ngếch của cô gái đã bên mình suốt đêm. Chả hiểu sao anh lại đối xử với cô như thế này nhỉ.

“ Đây là đâu vậy?” Suzy ngước nhìn xung quanh.

Cô đi đến hàng rào và nhìn xuống một thung lũng những ngôi nhà nhỏ nối nhau. Taecyeon cũng bước tới gần cô và mỉm cười:

“ Quê tôi”

Suzy cười gượng nhìn về những ngôi nhà ấy, và đằng xa sau những rặng núi là ánh lấp ló của mặt trời. BÌnh minh bên một người xa lạ, một người con trai cơ đấy. Nghĩ đến những việc xảy ra vào đêm qua khiến cô ngượng chín mặt. Khi quay sang nhìn Taec bắt gặp anh chàng nở nụ cười tươi làm cô giật mình vội quay đi.

Flashback

“ Em hãy tưởng tượng điều mà em muốn trải qua nhất với một người thân, hoặc người yêu nhé”- Đạo diễn Như nhắc đi nhắc lại

Suzy gật đầu rồi biên kịch phuthuynhokitty lo ghi ghi chép chép chỉnh sửa kịch bản. Và anh cầm bảng hô to “ DIễn “

Suzy nhắm mắt lại, trước đây cô từng nói với Soo Hyun rằng cô rất thích được bên cạnh người yêu và ngắm bình minh ở một nơi nào đó. Cậu chỉ mỉm cười đón nhận và nói đùa rằng chắc không có ai chịu yêu cô đâu.

Rồi cô lại nhớ đến những bộ phim mà từ bé cô từng xem, cảnh lãng mạn nhất là cảnh cô gái nhân vật chính tựa đầu vào vai người yêu và ngắm bình minh trên biển nhẹ nhàng nói “ Em yêu anh “ và anh người yêu nhìn cô gái trìu mến.

Suzy trở lại thực tại, cô mỉm cười hạnh phúc và lao tới ôm chầm lấy Myungsoo.

Khẽ thốt lên ba từ thiêng liêng “ Em yêu anh”

Myungsoo cũng nhẹ nhàng nói : “ Vậy cưới anh nhé”

Suzy ngạc nhiên nhìn Myungsoo.

“ CẮT”- đạo diễn Như hô to –“ Các bạn diễn tuyệt lắm”

Những nhà sản xuất bắt tay nhau mừng rỡ với những nhà tài trợ. Myungsoo khẽ vỗ vai Suzy khen thưởng rồi anh chàng bị quản lí kéo đi ngay sau đó.

End flashback

“ Suzy, cô bị gì không ổn sao ?”- Taec lo lắng nhìn cô gái đang đứng nhìn mơ hồ về nơi nào xa xăm.

“ Ơ”- Suzy tỉnh ra và nhìn Taec mỉm cười –“ Nơi này thật tuyệt”

Taecyeon bật cười sảng khoái.

“ Tất nhiên rồi”

Nhưng bụng cậu kêu lên làm cái khung cảnh lãng mạn này trôi từ LÃNG MẠN sang LÃNG XẸT. Suzy bụm miệng cười nhìn anh con trai to xác đứng cạnh mình, cô rất biết ơn anh.

Đôi lúc, thần tình yêu đưa chúng ta đến bên nhau. Nhưng ngài cũng không dễ dàng giúp chúng ta xây dựng tình yêu ấy khi chúng ta còn giữ khoảng cách với nhau.

CHAP 9

” Này này, nếu muốn tôi thích anh 1% thì giờ mau đi chợ phụ tôi đi”- Jia cằn nhằn đá đá vào ngừoi Chansung khi cô nàng vừa ra khỏi nhà.

” Ớ ờ ” Chansung vừa gục lên gục xuống bên bệ hoa trước khuôn viên chung cư.

” Hừm, đồ ngốc”- Jia cằn nhằn rồi xách túi bỏ đi

Vài giây sau thì Chansung vừa tỉnh dậy vừa nhìn theo dáng Jia vội đứng dậy chạy theo.

” Jia ! JIA ”

” Mặc kệ anh d8ấy”-Jia nói

” Thôi mà, tôi sẽ hộ tống cô mà”- Chansung mỉm cừoi

Cả hai dắt tay nhau đến chợ ngay sau đó.

O73 nơi đó trong lúc chọn mua đồ thì ý cả hai khác hẳn khiến sự căng thẳng giữa cả hai xảy ra

” ANH KHÔNG THÍCH THÌ ĐI CHO TÔI NHỜ”- JIA

” ĐƯỢC, TÔI ĐI ĐÓ”- CHANSUNG

” MẶC KỆ ANH”- JIA

bỗng từ đâu bay tới ngừoi ph5u nữ hàng xóm của Jia,

” Chà chà cãi lộn à, không cần anh chàng đẹp trai này thì cho bác mượn tí nhé Jia”

” O7..”- cả Jia và Chansung

Thế là Chansung bị kéo đi trong sự bất ngờ của Jia, anh chàng quay ra sau cầu cứu Jia nhưng cô nàng lắc đầu bó tay. Cùng lúc này bà cô già đưa tay xuống mông Chansung và bóp một cái.

” Thích thật”- bà cô già nói.

.::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::.

Mặc khác ở trong quán ăn mì tương đen, nàng Suzy từ một siu sao giờ đã trở thành cô gái bình dị với đôi môi dính đầy tương khiến anh chàng Taecyeon phì cừoi.

” Wae ? “- Suzy ngước nhìn trước nụ cừoi hí hửng của Taecyeon

” Thì có gì đâu, cô ăn tiếp đi”- Taecyeon vừa cừoi vừa gọi cô chủ quán cho thêm dĩa củ cải muối.

” Tui ăn nữa nhé”- Suzy cừoi khoe hàm răng của mình

Cả hai bạn trẻ hì hục ăn trong cơn đói. Và vô tình chung, cả hai đã dường như cảm thấy rất thân thiết hơn mất tiêu rồi.
Và khi ăn xong, cả hai rơi vào trạng thái no căng đầy bụng.

” Qúa no”- Taecyeon vừa ngã gừoi ra vừa xoa xoa bụng mình, cậu nhìn Suzy đang thở và ợ chua. -” Mất hình tượng quá nhé”

” Hứ, thì sao chứ, tôi cũng là một con ngừoi mà//'” – Suzy nói tự tin sau khi lau miệng và cũng đỏ mặt ngay sau đó -” Mà cũng ngại thiệt, anh bỏ qua cho tôi nhé”

” Vâng, tôi sẽ không nói cho giới báo chí tin này đâu”- Taecyeon

” Vậy thì tốt quá”- Suzy mỉm cừoi

” Nhưng tôi sẽ đăng lên nitizen”- Taecyeon

” Hứ”- Suzy vội đứng dậy đánh yêu cho Taecyeon mấy cái

Và sau đó cả hai rơi vào trạng thái ngại ngùng.

Suzy nghĩ chả hiểu sao mình lại như thế này nhỉ?
Tự tin một cách thái quá trước mọi ngừoi và anh chàng xa lạ, điều mà cô lo sợ nhưng rồi nó dường như thành sự thật,
liệu… cô đang mở lòng môt cách dễ dàng quá không ?

Taecyeon : Cậu nhìn nụ cừoi của cô ấy và mỉm cừoi. Cậu không thấy Suzy giống với những cô gái khác ở điểm nào hết nhưng sao mỗi khi nhìn Suzy cậu lại có cảm giác ngày càng bị thu hút hơn. Suzy khác với Yoona, một cô gái chẳng bao giờ dám chịu ăn mì chachang trước mặt cậu vì sợ xấu.

rùm rùm rùm trên bàn

” A, điện thoại của anh kìa”- SUZY cũng để ý thấy tiếng rung ấy.

” O7″- Taecyeon ngổm dậy, mới nhắc đến thì đã gọi rồi.-” Tôi xin phép”

” Tự nhiên”- Suzy

Taecyeon đi ra xa một tí vè nghe điện thoại

” Alo”

[Moshi moshi oppa]

” Sao hở Yoona ?”

[ Sao oppa hôm qua không nghe điện thoai của em vậy ? Oppa có biết em lo cho oppa lắm không?]

” Anh bận, sorry em”

[ Không biết đâu. grừ grừ… anh đang ở đâu thế?]

” Anh ở quê”

[ Hix..hix..em nhớ anh nhiều lắm. Anh có nhớ em không?]

” Anh cũng vậy”

[ Hừm…khi nào anh lên Seoul đây ?]

” ANh không biết”

[ Hức..em muốn đi chơi lắm rồi]

” Anh xin lỗi…rè rè sóng yếu quá, anh tắt máy nhé”

[ Khooan đã oppa oppaopppa]

.::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::.

Tít tít tít

“Bực ghê”- Yoona cằn nhằn và vứt điện thoại xuống giường.

Cô nàng đi ra bàn trang điểm và nhìn mình trong gương.

” Mày trang điểm cho xinh thế để ai dòm đây”

Cốc cốc

” Má đây, má vào được không?”- Bà Yon

” Có gì không má?”

” Tối nay, má và mấy bà bạn đi họp lớp, con nhớ ở nhà ngoan ngoãn nhé”

” Conn…ứ chịu đâu”

” Ngoan”

Bà Yon nói một câu rồi đóng cửa rầm cái và đi..

Yoona lại chải chuốt tóc trong gương và lẩm bẩm

” Làm má mà suốt ngày đi từ sáng đến tối, lại bảo tôi phải ngoan nữa”

Cô lại quay nhìn cái điện thoại nằm trên giường

” Thêm anh nữa Taecyeon, hay anh định đá tôi sao ?”

Nhướng mày trong gương

” Thật sự không dễ đâu”

.::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::.

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s