HEADSTRONG

Just stop hesitating, okay?
Just please take out my heart
Like a dazzling ray of light
Even the moonlight of the night, close your eyes

Tôi đung đưa đôi chân và đôi tay cứ không yên khi đang cầm ống hút nghịch ngợm ly cookie đã tan đá của mình. Tôi lại đến quán cà phê này một lần nữa, cứ như một thói quen, ăn sâu vào tiềm thức, ám ảnh chưa muốn dứt.

Hôm nay lại là một ngày đẹp trời. Tôi chống cằm mình rồi nhìn nhẹ nhàng qua ô cửa sổ, đôi lúc tôi luôn tự hỏi mình có nên tiếp tục như thế này nữa không nhỉ?

Và bạn có biết vì sao không? Cảm giác bạn thấy hạnh phúc là khi nào nhỉ?

Ôi tôi lại lang man nữa rồi.

Nhưng tôi tự hỏi sao mình lại có cảm giác hạnh phúc khi mà, cái bóng to đen đang cặm cụi lau các dãy bàn bẩn nước đã đá tôi nhỉ?

If it’s not me, it’s another girl, right?

À mà cũng chính cái bóng to đen ấy đã che đi ánh nắng đang rọi vào tôi đây này.

Just pretend that it didn’t happen

Ding dong

“Đừng có nghĩ rằng mình trở thành người mẫu thì Omma anh để anh yên thân”

Tiếng cằn nhằn của bác gái khiến tôi lại thích thú, cái dáng vẻ to con oai nghiêm ngày thường sao mà lại nhỏ bé thế cơ chứ.

Anh chàng ngốc của tôi à.

Tôi lại ngẩn ngơ khi thấy bác gái vẫy tay chào mình. Có lẽ bác vẫn chưa hay, câu chuyện thần tiên của hai đứa sẽ chính thức kết thúc. Dù chỉ mới cách đây mấy tuần, tôi được bác căn dặn những gì cần làm để làm một con dâu tốt.

Why don’t we…

Put down your most worried and anxious heart

Please just accept this fate

Thật ngại làm sao, nhưng mà biết sao đây? Tôi yêu bác hơn cả anh cơ chứ.

Anh quay qua nhìn tôi, trong phút chốc, tôi lại mỉm cười với anh.

When you smile, my sunshine…

Phút giây này đây, mọi thứ như đang đóng băng

Thời gian ngừng lại, chỉ có tôi và em

Đúng là cô gái ngốc của tôi!

Em vẫn cứ như vậy thì sao tôi cam tâm để em ra đi chứ?

I have to let you go away from me

So baby don’t cry, cry

Just let our love become like a memory

Phải làm sao đây nhỉ?

Lạnh lùng một chút

Tỏ vẻ kêu ngạo một chút

Như một cục đá lạnh

Đông cứng cảm xúc, không một nụ cười

Như thế thì có lẽ em mới rời xa tôi

Nghĩ lại sao thấy cuộc tình đôi ta nó nực cười quá, chúng ta phải làm sao đây hở cô gái ngốc nghếch của tôi. Em như thế thì tôi phải làm sao đây? Em biết tôi cũng đau lắm không?

Don’t hesitate, don’t struggle,

when all of this begins to collapse

Có lẽ nó đã trở thành như ý em thích rồi, chuyện tình cà phê. Em đã là ly sữa ngọt ngào chêm vào tách cà phê đen đắng lạnh lùng của tôi. Cùng lúc, cả hai tạo thành cà phê sữa. Nếu thêm quá ngọt, nó sẽ trở nên thanh bình yên. Còn nếu quá ít lãng mạn thì sự nguội lạnh sẽ càng dần trở lên lớn dần hơn. Ngày một nhiều hơn.

Em à.

Anh đi ngang bàn tôi không chút lưỡng lự, chậc, tôi đã tự bảo mình phải từ bỏ nhưng mà sao tim tôi cứ đập như hồi mình yêu nhau, hồi cả hai ta cùng nhận ra ..ừ đã đến lúc mình hòa thành ly cà phê.

Anh ngốc, anh cứ luôn giấu trong tim mình những cảm giác đau đớn. Tụi con gái như tôi đau hơn ấy chứ, mà saoo cả hai ta không thể cùng nhau viết nên một cái kết hoàn chỉnh hơn.

I hope our story has a conclusion

Ding dong

Cánh cửa quán lại được mở ra, cô gái ấy xuất hiện rồi. Tôi ngước nhìn đồng hồ chim cúc cu cũ ở trên tường. Như mọi khi, cô ấy đã xuất hiện và chạy đến ôm anh không chút ngại ngùng.

Chà, cô gái cũng bạo thật.

Nhớ hồi tôi còn yêu, tôi còn chẳng dám ôm anh lúc đầu.

Biết sao đây khi mà cái tình yêu này nó thật sự như cà phê sữa tôi yêu thích, nó gây nghiện. Uống nhanh quá sẽ tan, cảm xúc nó đến tức thì nhưng nếu uống chậm thì nó bùng nổ lách tách trong cổ họng, khiến mình phải gọi thêm một ly nữa, gọi lần nữa, lần nữa…

I don’t want you to be hurt and shed tears

Cô gái quay sang chào bác gái và bị bác kí đầu thêm một cái.

“Con ngốc này, mau thay đồng phục đi.”

“Vâng ạ”

Ding dong

“Kính chào quý khách”

Cả anh và cô gái cùng cất giọng mời chào.

Đã đến giờ quán đông đúc rồi, đến lúc tôi phải đi thôi.

Tôi đứng dậy, cúi đầu chào bác gái và nhanh chóng rời đi khỏi quán cà phê nhỏ ở góc đường. Tôi đi ra cửa và bước đến cột đèn đợi đèn hiệu.

Màu xanh tan nhanh khi mọi thứ vụt chạy qua

Màu vàng dịu dàng từ từ chậm lại với những tiếng xình xịch

Màu đỏ lóe sang và tất cả những tiếng nổ lụp bụp dừng lại

Tôi nhanh chân chạy qua cùng với những cô gái trung học vừa tan học khác.

Tôi dừng lại khi đã qua đến đầu bên kia đường.

Tôi chợt quay lại nhìn về phía quán cà phê.

Phải làm sao đây?

Your eyes are full of moonlight, baby, woo

I’m silently in pain,

with a pure light flowing

“ Hai đứa nó vẫn chưa làm lành sao?”

“Chưa cô ạ, có lẽ anh Chanyeol lẫn chị ấy đều bướng bỉnh.”

Cạch

Chiếc khay trống đặt lên bàn làm cả hai cô cháu phải dừng cuộc trò chuyện thì thầm của mình. Chanyeol xoa xoa tóc xù xì của mình và ngồi xuống chiếc ghế ở dãy counter này.

“Hai người làm ơn đừng cứ lôi chuyện này ra nữa dùm ạ.”

“Haizz, mẹ cũng bó tay với con luôn.”

Cô gái ngồi xuống cạnh ông anh họ của mình.

“Đừng nói với em là anh không giải thích em là em họ của anh nhé?”

“Anh đã bảo em là người yêu của anh.”

“Mèn đét ơi”

Ding dong

Khách vào cửa hàng ngày càng đông hơn, và mọi người quay trở lại công việc của họ.

You can never know

<

p class=”MsoNormal” style=”text-align:center;text-indent:0;” align=”center”>oOo

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s