Beauty and the Beast – Chap 33

Chap 33

Ngày hôm sau, Suzy ngồi nhìn về những đám mây di chuyển quanh khu phố nơi họ tạm trú. Những đốm mây đủ màu khi đáp xuống đất, hiện ra là những chiếc xe đầy kiểu cách lạ đời chưa từng thấy.

“Xin thứ lỗi”

Thầy Wind-avatar xuất hiện và đứng cạnh Suzy. Thầy nhìn ra ngoài xa và giọng trầm ấm.

“Ta có thể hỏi trò một vài điều được chứ?”

“Oh vâng, tất nhiên ạ”

“Trò đã viết câu chuyện về một quái vật và một cô gái không?”

“Vâng”

Suzy ngạc nhiên, có lẽ do Sehun nói hay ?

“Vậy kết thúc của nó như thế nào?”

“Thầy ơi, nhưng con có thể mạn phép hỏi vì sao được không?”

“Trò biết đấy, những thứ trò viết ta đã đọc qua, và nó thật sự giống truyền thuyết.”

“Truyền thuyết ư?”

“Ở mỗi town đều có một cuốn bách khoa. Và đều được canh giữ bởi các avatar”- Thầy vừa nói vừa đọc thần chú.

Quyển sách hiện ra trên tay thầy. Một quyển sách đã cũ nhưng được bao bọc bởi lớp vảy như loài cá sấu.

“Oh, nó là vảy rồng đấy”

Suzy ngạc nhiên, có lẽ do biểu cảm của cô lộ quá.

Thầy lật quyển sách vẩy rồng ra, nó đều xếp theo thứ tự bảng chữ cái. Các con quái vật đều được để hình ảnh từ đầu đến tay chân, bao gồm cả tên chủng loài và đặc tính của chúng. Và ngay tại giữa cuốn sách, là truyền thuyết của mọi loài quái vật, nhưng chúng chỉ được kể lại chứ không như cô gọi tên họ là Gary hay Jong Kook. Cô đọc đến khúc cuối khi mà cô gái ngày càng dành tình cảm dần cho con quái vật ngày một nhiều hơn.

.

Gary nhìn thẳng vào đôi mắt của Ji Hyo, anh nhìn thấy hình ảnh ngài Jong Kook qua đôi mắt cô ấy. Dù cô ấy không nói ra nhưng kế hoạch ban đầu của cô ấy đang dần quên lãng. Anh căm phẫn ngày này qua ngày khác. Anh nhìn thấy tình cảm họ dành cho nhau ngày một nhiều hơn.

“Ji Hyo à, chạy trốn cùng anh nhé?”

Gary đi thẳng đến phòng Ji Hyo và gõ cửa. Cô đẩy cửa ra sau khi sửa soạn xong chuẩn bị làm cơm sang.

“Anh nói linh ta linh tinh gì vậy?”

“Em đã quên điều mình mong muốn nhất là gì rồi sao?”

“Không, nhưng việc đó chưa thể thực hiện được đâu.”

“Tại sao chứ?”

“Sắp trễ giờ cơm sang rồi, anh làm ơn tránh đường cho”

“Không Ji Hyo à, anh đã tìm cách thoát khỏi nơi này rồi. Chúng ta có thể chạy đi”

“Không không không, xin đừng làm vậy với tôi.”

Lộc cộc

“Có chuyện gì thế?”- Kwang Soo avatar xuất hiện.-“Hai người?”

Anh nhìn về phía đôi tay Gary đang cố giữ lấy người Ji Hyo. Kwang Soo nhướn mày nhìn và cười nhếch mép.

“Nếu anh thực sự làm chuyện đó thì anh chắc mình sẽ chịu nhận hậu quả chứ?”

“Anh đừng có thách tôi Kwang Soo ạ.”

Gary lườm Kwang Soo rồi buông tay. Anh ẩn mình trong tấm áo choàng và hóa thành dơi bay đi mất. Kwang Soo nhìn Ji Hyo rồi quay lưng đi tiếp.
Ji Hyo xoa hai cổ hai mình rồi ngại ngùng.

“Cảm ơn.”
“Ôi, đừng cảm ơn vội. Tôi chưa làm gì cả mà.”
Anh vừa đi vừa vẫy tay.

“Buổi sang sẽ xong trong ít phút nữa.”- Ji Hyo nói rồi chạy đi vào bếp.

Kwang Soo vừa đi vừa nhìn mình qua những tấm gương phản chiéu. Hình ảnh cô gái tự mỉm cười với kế hoạch của mình, cô tự đắc tự tin bước đi thẳng về lối phòng ông chủ của mình.

Kế hoạch B?
Ji Hyo chấp nhận lời cầu hôn của ngài quái vật, cũng là lúc Gary bạo động hơn. Anh tự giam mình trong chiếc quan tài nơi từng là mồi chôn của mình. Đang cố gắng quên đi, 10 năm, 100 năm hay 1000 năm thì cô gắng quên đi nhưng vô ích.

Đôi mắt anh bừng sang và phá nát cỗ quan tài trong chốc lát. Lúc anh tỉnh dậy cũng là lúc Ji Hyo mang thai tháng thứ 8. Anh nhớ đến vịệc tự thoát khỏi nơi đây. Anh nhanh chóng đến căn phòng bí mật, anh đập gẫy cánh cửa và đi thẳng vào nơi tối om ấy.

Lấy bông hoa hồng còn sót lại, thời gian đã dừng lại cho ngài quái vật. Đó cũng là lúc ngài trở thành người với cả thân xác. Nhưng xin thứ lỗi, ngài một lần nữa cướp lấy tình yêu của tôi mất rồi.

Anh bóp chết bông hoa ấy.

Cả tòa lâu đài rung chuyển. Và anh bậc cười thích thú, như một kẻ điên loạn. Ji Hyo ư? Cô ấy chưa biết được anh thật sự là ai. Anh nói dối để cô ấy tin tưởng và cảm thông. Vì sao? Anh cần tình yêu, nhưng cô gái đầu tiên đã hại đời anh. Và lần thứ hai yêu, anh bị một cô gái khác từ chối. Nực cười.
Anh giận dữ, sức mạnh tiềm ẩn bùng phát. Ngọn lửa tím bao quanh anh và luồng khí đưa anh lên cao phóng thẳng lên đỉnh tháp.

“GARYYYY”- Ngài Jong Kook ngước nhìn lên.

Cạnh ngài là Ji Hyo cùng cái bụng bầu, gương mặt cô lộ vẻ sợ hãi. Kwang Soo giữ chặt lấy tay cô như một tên cận vệ.
Và cả tòa lâu đài sụp đổ, làn khói lan tỏa ra khắp một vùng. Jong Kook sau khi che chắn cho cả hai người, đã đứng lên.
“Chạy thôi!”

Bỏ mặc lại Gary đứng trên đống đổ nát vẫn gào thét giận dữ.
“TA SẼ TÌM VÀ TRẢ THÙ”

“Anh không thể”- Kwang Soo xuất hiện sau lưng Gary. Anh đâm con dao bạc vào người người bạn của mình. Và khẽ cúi xuống thì thầm “ Cám ơn vì đã giúp kế hoạch tôi đi đến hồi kết. Nhưng..xin lỗi.. anh không còn giá trị lợi dụng nữa Gary à.”

Gary chết, Kwang Soo ra hiệu cho hai chủ nhân chạy đi.

Tối hôm đó, Ji Hyo đau bụng đau đớn..cô bấu chặt lấy người Jong Kook khóc lóc. Và Kwang Soo đã thủ thỉ rằng Jong Kook cứ đi tìm thức ăn để anh lo chuyện.

“Bình tĩnh nào, 1..2 ..3 rặn nào.”

Kwang Soo nhẹ nhàng từ tốn. Cả hai cùng hít cùng thở cùng cố gắng và đứa bé bật tiếng khóc chào đời. Ji Hyo đón lấy đứa bé từ tay Kwang Soo và hôn lên cậu bé.

“Chúng tôi sẽ sống hạnh phúc bên nhau chứ?”

“Ồ không, cô gái ạ. Tôi sẽ sống hạnh phúc bên cậu bé.”

Kwang Soo nở nụ cười tà ác của mình.

“Cậu…ý cậu..là sao chứ?”

“Xin lỗi chứ cô gái, nhưng tôi vẫn còn chút lòng từ bi khi cho cô gặp mặt thằng nhóc ấy chứ.”- Kwang Soo cười thâm hiểm.

“Này..anh.. anh làm cái gì vậy?”

“Xin lỗi Ji Hyo, tôi thực sự xin lỗi”- Kwang Soo bậc khóc cũng là lúc câu thần chú tác dụng. Một luồng điện truyền qua Ji Hyo khiến cô ấy run lên bần bậc. Kwang Soo nhanh tay đỡ lấy cậu nhóc và nhìn Ji Hyo. Cô đã chết.

Jong Kook lao về gọi lớn.
“Chúng ta phải đi thôi, Gary..cậu ta”

“Không lý nào, tôi đã đâm cậu ấy.”- Kwang Soo ngẩn ngơ nhưng rồi tập trung vào việc của mình.

“Ta cũng không biết, nhưng cậu ấy vẫn còn sống.”

Cậu giao nhóc cho Jong Kook.
“Đây ngài giữ lấy con trai ngài đi.”

“Con trai của ta, …ta sẽ đặt tên con là Myungsoo. Mẹ Ji Hyo chắc sẽ vui mừng khi thấy con lắm”

Joong Kook ôm lấy con trai mình vào lòng. Em bé bật khóc nức nở, người cậu vẫn còn dính máu. Kwang Soo đang cố gắng tạo một cảnh cổng từ giữa không khí. Anh vẽ một vòng tròn nhỏ và búng vào nó. Chiếc vòng xoáy từ từ to ra.

“Chúng ta đi thôi.”- Kwang Soo nói.

“Vợ tôi đâu Kwang Soo? Ji Hyo đâu?”- Jong Kook giữ tay Kwang Soo lại.

“Tôi xin lỗi..nhưng cô ấy mất rồi.”- Kwang Soo nói rồi ném bột lãng quên vào đôi mắt Jong Kook. Sau đó nắm tay kéo ngài về phía cánh cổng. Nơi xa xa là những tòa nhà cao tầng, những ánh đèn sang rực rỡ giữa ban đêm và những tiếng kèn kỳ lạ kêu inh ỏi…
Ngay khi cánh cổng đóng lại. Gary tìm đến, ôm lấy xác Ji Hyo và bật khóc gào thét tên cô trong vô vọng.

“Em thấy chưa? Ji Hyo? EM THẤY CHƯA????????”

.

Suzy rợn người đóng quyển sách lại. Wind-avatar nhìn cô rồi hỏi.

“ Trò đã thấy sự liên quan chưa?”

“Vâng ạ. Nhưng thưa thầy, ..tất cả là sao? Tại sao …em không hiểu?”

“Cũng giống như câu chuyện của trò thôi, họ đã tìm đến thế giới khác. Nhưng ở trò đã cho thấy điều trong truyền thuyết là thật, và những người trong truyền thuyết là thật.”

Suzy bắt đầu ngờ ngợ ra. Cô thụt lùi lại, đưa tay lên ngực mình. Trong tim cô khẽ nhói một chút, nếu vậy thì.. cô đã viết lên câu chuyện về cuộc đời của…
“Myungsoo”- Sehun đỡ lấy Suzy từ đằng sau.

Từ đầu anh đã lắng nghe mọi chuyện, anh hiểu vì sao Kwang Soo vừa quan tâm vừa căm ghét Myung Soo đến vậy. Anh đã hiểu. Và nếu xét về thân phận địa vị, thì một lần nữa..anh lại thua Myungsoo rồi. Một người lai giữa dòng máu Hoàng tộc và người phàm. Nhưng còn sức mạnh thợ săn tìm ẩn của cậu ấy?

“Sehun, nếu trò thắc mắc sức mạnh của cậu nhóc Myungsoo từ đâu ra thì ta có câu trả lời cho cậu đây.”
Thầy mỉm cười, ông thầy bá đạo chỉ biết cười và cười.

“Thầy nói sao?”

“Trò còn nhớ việc ta nói về quả tim máu của quỷ dữ không?”

“Không lẽ…ý thầy là khi con máu của con quỷ chạm vào thân xác một người phàm. Tùy mức độ mà chúng sẽ khiến họ tăng sức mạnh hay chết dần chết mòn.”

“Không phải tùy mức độ, mà là, tùy vào việc con quỷ chấp nhận trao 1 phần sức mạnh của chúng cho người đó hay không.”

Suzy lẫn Sehun đều thẫn thờ.

“Như vậy Myungsoo là một con quỷ ư? Không..không thể nào.”- Suzy

“Không hẳn vậy, cậu ấy có sức mạnh của quỷ, 1 ít, không nhiều.”- Wind-avatar nói. -“Cứ như Harry Potter có sức mạnh đọc Xà ngữ, nói Xà khẩu của Voldermort vậy.”

“Ra là vậy.”- SoHee cũng xuất hiện từ lúc nào chẳng ai hay.

Hết chap 33

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s