Beauty and the Beast – Chap 34

M

Chap 34

“Myungsoo, dậy đi nào!”- Tiếng Hye Lim chạy vào đánh thức cậu.

Myungsoo vừa nghe tiếng gọi đã bật dậy liền. Cậu chà tay lên tóc phủi phủi rồi dụi dụi hai con mắt. Cậu nhìn Hye Lim với gương mặt ngái ngủ.

“Chị? Có chuyện gì sao?”

“Yoona với Ji Yeon biến mất rồi.”

“Sao cơ?”

“Mọi người đã chia nhau đi tìm, chúng ta phải lên đường ngay thôi.”

Nói rồi cô vác khẩu sung trên vai rồi chạy ra ngoải. Myungsoo cũng vớ cái áo khoác lên rồi chạy theo sau. Họ chạy qua khu nghĩa địa và cố gắng tìm kiếm.

AAA

Có tiếng rú kinh Hoàng ở gần nơi họ đứng. Hye Lim cùng cậu chạy nhanh đến và núp vào gốc cây cỗ thụ to lớn. Họ thấy Kikwang đang ôm lấy Yoona và đẩy cô ra. Dòng máu đỏ tươi chảy từ vết thương ở bụng của cô gái, lan ra khắp một vùng và xuống bộ váy của cô. Cậu ta mỉm cười ngạo mạn. Hye Lim với cậu chạy ra, đúng lúc Ji Yeon núp từ phía sau cố gắng lấy khúc gỗ đập vào đầu Kikwang. Cậu ta ngã quỵ.

“Yoonaaa a`, trả lời tớ đi!”

“JiYeon, tớ xin lỗi..”- Yoona đưa tay dính đầy máu của mình lên.

Cô bạn Jiyeon lập tức nắm lấy.

“Đừng mà, đừng rời xa tớ mà Yoona.”

“Tớ xin lỗi, tớ..ực..”- Yoona nôn ra máu nhưng vẫn ráng cố gắng nói tiếp. –“Cậu phải cẩn thận đấy nhé! Cố ..ên nào!”

Và cô nhắm mắt ra đi. Hye Lim lắc đầu lau nước mắt, cô đứng dậy khi nghe tiếng sột xoạt từ lùm cây.

“Ai đó, mau ra đây!”

“Tôi xin lỗi, tôi ra mà.”- Ji Young xuất hiện, đưa hai tay lên đầu hàng. “Bình tĩnh, xin đừng bắn.”

JiYeon ngước lên nhìn, cô nhận ra đôi mắt đỏ ấy. Nó xuất hiện chưa đến 1 giây.

“Đừng tin nó, nó là quái vật đó.”-JiYeon la lên.

HyeLim nhận ra và tránh kịp nhát dao chí mạng của Ji Young. Cô né sang và tiếp tục thụt lùi để tránh những lần đâm của Ji Young. Nhưng rồi Heechul xuất hiện từ đằng sau, bẻ cổ cô gái và Ji Young ngã xuống chết queo.

Myungsoo cũng bất ngờ nhưng rồi những cơn gió mạnh thổi đến. Yenny với Sunye cũng vừa chạy đến nhưng bị cơn lốc bất thình lình xuất hiện và cuốn họ đi. Heechul cố gắng tránh một cơn lốc khác. Hye Lim vội chạy đến đỡ Ji Yeon rồi nói.

“Chạy thôi”

Cả ba chạy hết tốc lực và khựng lại khi trước mặt là bầy quái vật đứng đợi họ. Một chàng trai tóc xoăn vỗ tay tán thưởng khi khoác tay lên vai anh chàng bên cạnh.

“Minho à, khá khen với màn trình diễn khi nãy đấy nhé!”

Chàng trai Minho đỏ mặt ngại ngùng. Chàng trai tóc xoăn vỗ vai bạn mình rồi di chuyển tới chỗ bọn họ. Những lũ quái vật nghe lệnh tên ấy giữ chặt cả ba lại. Taemin bước tới chỗ Jiyeon, hắn bắt lấy cằm cô rồi nâng lên.

“Ôi không, cô em đang buồn vì mất bạn phải không nà?”- Taemin làm điệu bộ một tên con nít khi cố gắng giả vờ an ủi.

Phì. Jiyeon phun nước bót lên mặt hắn khiến hắn bực mình tát cho cô nàng một cái thật đau.

“Mi dám?”

“Đừng đánh cô ấy, qua đây mà đấu với tao này.” Myungsoo cố gắng vùng vẫy khỏi ba tên quái vật đầy đô con.

“Yên tâm, mi thì sẽ có hình phạt riêng thôi.”- Taemin phủi phủi hai tay và ra lệnh cho đám cấp dưới bắt họ lôi vào xe tải gần đó.

 

Myungsoo đang mơ. Cậu mơ mình lạc lối giữa mê cung nham thạch khổng lồ, nóng ran và đầy mùi hôi hám. Đằng sau là lũ quái vật chĩa những cây giáo nhọn và chúng tha hồ hò hét. “BƯỚC TIẾP ĐI! NHANH LÊN NÀO”. Cậu đi chân trần trên những viên đá nóng đỏ rực. Cậu đau đớn kinh khủng nhưng không thể gào thét. Lúc ấy, cậu như bị ai đó bịt miệng lại. Con đường mê cung dẫn cậu vào một hang động dài và tối om. Trong nơi ấy, ánh mắt đỏ, vàng của bầy quái vật trở thành ngọn đèn hướng cậu đi tiếp.

“Bọn bây bắt ta đi đâu.”

“Ồ, ngài quái vật đang đợi mi.”

“Hắn ta là ai?”

“Ố là la”

Và chúng bắt đầu hát như đám trẻ con rước lồng đèn. Cậu có thể cảm nhận chân chúng đã nhấc lên và hạ xuống, chúng huýt sáo đâm giáo vào lưng cậu thúc đi. Cậu không biết tại sao nhưng cậu có phải đang mơ? Hay đây là hiện thực nữa. Mọi cảm giác thật đau đớn, từ những chiếc giáo đâm sau lưng đến những hòn than đốt cháy bàn chân cậu. Cảm giác rất thật.

Đây không phải là mơ, đây là sự thật.

Sau khi đi ngang qua cây cầu làm bằng đá, họ đi vào một cổng hang động khác. Ngay từ mới bước vào, một làn không khí lạnh bao trùm và thổi phù phù qua lối thoát duy nhất. Lũ quái vật cười khoái trá và tinh ranh. Trên đường đi vào, cậu nhìn thấy bốn chàng trai bước qua. Lũ quái vật cấp thấp lập tức dạt cậu vào tường nhường đường cho bốn vị tướng gì đó. Cậu chạm ánh mắt với tên lùn nhất, tên đã xuất hiện và chiến đấu với So Hee. Và có lẽ nếu cậu không nhớ nhầm, thì đó là Tae Yang cùng T.O.P, người đã cứu đồng bọn của mình.

Rồi họ tiếp tục đi vào trong, ngang qua những chiếc bàn làm việc với máy móc kỹ thuật tiên tiến. Cậu tặc lưỡi, và nhớ đến cảnh mỗi khi đến tìm Kwang Soo. Lúc ấy, cậu phải đi qua dãy nhân viên đang làm bản thảo, viết báo cáo, lập kế hoạch v..v thì giờ cũng như thế. Chỉ có điều cậu không biết lũ quái vật làm gì thôi. Nào là cô gái da xanh với bảng tên trước bàn làm việc “Dara – Thống kê”, hay “Baro- Nhân lực” hay “CL- Trưởng phòng”.

Họ bước vào căn phòng với hai tấm rèm đen che cách điệu.

Ở trên ngai vàng là ngài quái vật của bọn chúng. Ngài có khuôn mặt không mấy ngầu, rất ngố tàu nhưng đang cười hả hê khi vừa nghe chuyện gì đó từ cô thư ký. Quaí vật Taemin e hèm rồi quỳ xuống.

“Cấp báo, thưa đức vua, chúng thần đã bắt được hắn.”

“Tốt, tốt lắm!”

Ngài quái vật nhìn xuống, hắn mở to con mắt nhìn cậu chăm chú. Lũ quái vật cùng gì cậu xuống, Taemin đưa tay ấn đầu cậu xuống.

“Chào lễ phép nào.”

“Taemin, ngươi và đám thuộc hạ lui ra đi.”

“Vâng, thưa ngài.”

Chúng buông Myungsoo ra và nhanh chóng rời đi. Đức vua di chuyển xuống, dường như sức mạnh cậu đang tăng dần hơn mỗi khi ngài tiến thêm một bước. Cậu đã thầm cầu sức mạnh tích đủ và kịp lúc. Và hắn tới.. cậu đứng dậy, rút con dao từ trong lưng quần ra cố gắng đâm nhưng tên quái vật ấy đã dùng áo choàng che chắn. Hắn đã tránh kịp.

“Mi trượt rồi.”- Hắn cười hả hê khi thả tấm áo choàng rách một đường dài ra.

Nhưng rồi hắn tiến lại gần cậu, đưa tay nâng cằm cậu lên nhìn kĩ càng.

“Từ xa, ta đã ngửi thấy những hương vị quen thuộc.”- Hắn nói rồi thả cậu ra, hắn quay lưng và trở lại ngai vàng của mình-“Ta căm thù dòng máu của mi, tiếng rít rít nó chảy khắp thân thể ngươi kiến ta ghê tởm hơn. BÂY ĐÂU”

Tae Min cùng đám quái vật chạy vào.

“DẠ”

“Đem hắn đi đi”

“Myungsoo”

Cậu lơ mơ tỉnh lại, cậu nhận ra mình đang bị nhốt ở nơi hang động lạnh lẽo. JiYeon và Hyelim nhìn cậu đầy lo lắng.

“Cậu không sao chứ?”- HyeLim đặt một tay lên vai cậu nhìn đầy lo sợ. Giọng chị cất lên với sự run run.

“Khi nãy chúng đưa cậu đi đâu thế? Có bị sao không Myungsoo? Cậu bị đánh ư?”- Ji Yeon

“Không..không..chỉ là một cuộc trò chuyện với thằng trùm thôi.”-Myungsoo nói, cậu nhớ lại cuộc trò chuyện khi nãy. Ý của hắn ta là sao?

HyeLim gật gù rồi ngồi bệt xuống, cô ngước nhìn lên khung lỗ nhỏ trên hang động.

“Không biết mọi người có bị sao không nữa.”

“Nhưng, chị nhớ chứ, chúng bảo đó là ảo ảnh của tên Minho.”- Ji Yeon chợt nhớ ra.

“Chắc họ còn sống, hy vọng vậy.”- HyeLim nói rồi lặng thinh.

Cả ba đang bị tống giam cách xa nơi các bạn họ có mặt.

Myungsoo cũng ngước nhìn lên khe lỗ nhỏ ấy, nơi ánh sang chui tọt vào và chiếu thẳng đến giữa phòng giam. Bên ngoài là hai tên lính vừa mới đi tuần ngang qua. Căn phòng lạnh lẽo này nằm ở cuối hang động, và bên ngoài kia là những tiếng la hét kêu gào của những tù binh khác.

Cậu ngước nhìn lại chính mình, tim cậu chợt nhớ về Suzy.

Mong cô ấy vẫn ổn.

hết chap 34

 

Hết chap 34

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s