5/5 | Mark – Suzy ( part 2 )

Author: Hss2105

Author : Hss2105

Rating : T

Pairing : Suzy – Mark

Disclaimer : Trong fic này, họ đã tìm đến với nhau. Tôi chỉ là người kể lại qua những dòng văn.

Category : lãng mạn , tình cảm.

 

Summary:  Sequel của Call me,maybe?

 Phần 3/5

Thay đổi

Suzy

Sau kì nghỉ đông, tôi lại tiếp tục khoác lên bộ đồng phục. Ngày cuối cùng đến trường với đồng phục cấp 3. Tôi tạm biệt dì và em trai.

“Chị hai thi tốt nhaaaa!”
“Con đi cẩn thận, đường đông lắm!”

“Vâng con sẽ cẩn thận. Chị đi nhé!”

Đôi chân thôi thoăn thoắt nhảy xuống những bậc thang rồi tiếp những bậc thang khác để xuống con đường lớn đón xe buýt.
Khi đã lên xe buýt, tôi leo vào hàng ghế cuối cùng. Trường học của tôi nằm ở trạm cuối của tuyến xe nên đường còn khá xa. Tôi tranh thủ lấy sách ra ôn lại để chuẩn bị kỳ thi tốt nghiệp.

“Cố lên!”

Tôi chợt quay qua phải nhìn người mặc áo khoác rộng, đội nón bảo hiểm moto đang tựa đầu vào cửa kính xe.

“Xin lỗi, anh vừa nói gì cơ?”

“Cố lên! Thi tốt nhé!”

Anh chàng mở kính nón ra và nhe răng cười sau khi kéo khẩu trang y tế xuống. “MARK” Tôi gào lên trong lòng. Mém tí nữa là tôi la toán lên nhưng kịp khựng lại, tôi im lặng vì biết sẽ hại anh nếu bị fan phát hiện.

“Anh..làm gì ở đây?”

“Cỗ vũ!”

“Nè, anh đến chỉ nói hai từ rồi hai từ mãi à?”

“Ừ hứ!”

Anh đứng dậy bấm vào nút đỏ ra hiệu cho tài xế dừng lại. Anh đặt viên kẹo dâu vào giữa trang sách của tôi trước khi nhanh chóng rời khỏi xe. Tôi nhìn qua khung cửa kính để thấy anh vẫy tay chào rồi leo lên chiếc xe moto mà đằng sau cũng có một ai đó đang đợi.

Khi đến trạm của mình, tôi bước vào trường thi với tâm trạng tự tin. Tôi nắm chặt viên kẹo trong lòng bàn tay và chạy đến bên Jiyoung cùng đám bạn của cô nàng.

Suốt thời gian thi, đã có lúc tôi mất tập trung nhưng lại tự nhủ phải cố gắng hơn. Và cố gắng hết sức, tôi đã hoàn thành bài thi trọn vẹn.
Suốt một tháng sau, thời gian chúng tôi ôn tập cho kỳ thi Đại Học toàn quốc đang trôi qua nhanh hơn.

Và trước đêm đi thi đại học, trong căn phòng nhỏ của dì.

“Chẳng phải đây là điều kiêng kị trước khi đi thi sao?”

Dì vẫn ngăn cản ý định cắt mái tóc dài của tôi.

“Con muốn thay đổi mà. Con không lo sợ trước mấy cái vớ vẩn thế đâu, con đã học chăm chỉ. Con tin mình sẽ không phụ lòng dì, em, ba mẹ ở trên trời, những người bạn và chính bản thân con đâu.”

“Aigoo, con nhỏ này. Ta chịu thua mày luôn đó.”

Dì kí yêu vào đầu tôi rồi chỉnh tư thế cho đứa cháu gái trước khi tỉ mỉ cắt mái tóc dài của nó.

“Con cám ơn dì.”

“Aigoo, saoo”

Từng lọn tóc rơi xuống đống báo lót dưới sàn, từng giọt nước mắt tôi rơi khi nhớ về quá khứ. Ba mẹ thích mái tóc dài của tôi, nhưng họ mất đi và tôi ôm nó như kỷ niệm. Dì mất anh mất chị, và người chồng thì bội bạc. Chúng tôi tìm đến và sống nương tựa nhau. Thằng Minho đứng ngoài cửa cứ xuýt xoa khi mái tóc tôi dần hình thành, ngắn hơn.

“Mẹ, con cũng muốn cắt!”

“Mày thì cắt gì, tóc ngắn củn.”

Tràn cười khi cả ba chúng tôi quay quần bên nhau như thế.

Và một tuần sau đó, kết quả trúng tuyển cũng gửi đến nhà chúng tôi. Tôi sau khi đi làm ở quán cà phê về vội ăn qua loa rồi đi phụ việc ở phòng khám của cô Ahn. Tôi may mắn khi được cô Ahn cho bộ sách cũ về ngành y tôi sắp theo học.

Ngày đầu tiên đi học, dì giữ tôi lại rồi nói.

“Ngành này học rất nặng, học phí cũng không nhỏ. Dù con có nản, nhưng đã quyết học thì phải đến cùng. Dù chúng ta có khăn, nhưng chúng ta sẽ tìm cách. Con hiểu ý dì chứ?”

“Con hiểu mà, con đã có cách của mình rồi. Dì yên tâm”

Tôi ôm lấy dì rồi đi đến trường. Cách mà tôi nói là việc tranh xuất học bổng của trường.

 

4/5. Tích cực

Mark

Trong buổi họp đầu năm mới, anh Park đã nêu ý kiến về tuần lễ tự do thường niên của công ty.

“Như các bạn đã biết, mọi năm sau hoạt động năng suất cả năm chúng ta đều có 1 tuần lễ tự do xả hơi mà công ty dành cho các bạn. Những năm trước, chúng ta đều tự hoạt động riêng lẻ vào tuần này. Tuy nhiên, năm nay sau khi khảo sát ý kiến từ các bạn. “

Anh dừng lời rồi ra hiệu cho thư ký mang sắp giấy ý kiến đến rồi nói tiếp.

“Có một ý kiến mà tôi và các cổ đông, BQT cho rằng rất thú vị, khác lạ. Đây là ý kiến về dành một tuần để thực hiện xây dựng hình tượng thân quen với mỗi gia đình. Mục đích chính là giúp đỡ các hộ ít người ở các vùng xa, dạy và vui chơi cùng các trẻ em và tổ chức chuyến đi từ thiện cùng show nhạc miễn phí.”

Anh nói rồi nhìn về hướng tôi khiến ai tinh mắt cũng nhanh chóng nhìn theo.

“Phải, các bạn đã đoán đúng đây là ý kiến của ai rồi đấy. Tôi cho rằng đó là ý kiến hay, chúng ta sẽ thực hiện nó sau khi các bạn bàn bạc xong. Nào có ai có ý kiến hay thắc mắc không?”

Một cánh tay giơ lên, Chansung nói/:” Chúng ta sẽ đi đến nhũng nơi nào và đi tập thể hay có phân công gì không anh Park?”

Anh Park gật gù:” Chúng ta sẽ chia và phân công nhân lực cho mỗi khu nhé. Mỗi ngày chúng ta sẽ đến 4 tỉnh với 4 nhóm.”

Và kết thúc buổi họp, mọi người vỗ tay tán thưởng.

Taecyeon đến vỗ tai tôi :”Cừ lắm!”

Sau những ngày vòng quanh các tỉnh ở xa, chúng tôi trở về các tỉnh gần thành phố. May mắn thay nhóm chúng tôi được phân công nơi mà chính tôi mong muốn nhất.

–.—
Suzy

“Mai ở nhà làng có lớp học đàn, em muốn đến đó. Chị dắt em đi nha!”

Minho chạy quanh ghế tôi nài nỉ khiến Dì nhớ ra.

“Nghe nói công ty thần tượng gì đấy sẽ đến khu mình ngày mai thì phải.”
“Công ty gì ạ?”

“Công ty Pi pi gì đó, mỗi ngày đến một khu giúp đỡ người trong làng sửa sang nhà, làm việc phụ, một nhóm thì mở lớp dạy miễn phí cho trẻ em. Tối thì có show show gì đó.”

Tôi ngờ ngợ về thông tin, lúc trước ở trên trường cũng từng nghe.

Ngày hôm sau, tôi dắt Minho đến nhà làng. Đám trẻ con bu quanh anh chàng Jb đang đàn và vỗ tay rần rần. Minho buông tay rồi hòa vào cùng đám bạn của mình. Jb nói:

“Giờ mình sẽ bắt đầu buổi học về thanh nhạc nhé. Các em có biết hình trên bảng là gì không?”

Đám trẻ vui đùa thích thú xung phong, có đứa trả lời sai bét bị đám bạn chê nhưng vẫn cười tươi xung phong đoán tiếp.

Jr cũng đi vào với một đám nhóc lẽo đẽo theo đuôi.

“Chúng ta sẽ sang phòng bên kia học nhạc cụ ha.”

Lúc đi ngang qua tôi.

“Hi! Suzy.”

“Chào Jr!”

“À, Mark ở bên ngoài đó. Nếu cô muốn gặp..” nói rồi cậu nháy mắt và dẫn đoàn quân nhí sang phòng bên cạnh.

Tôi chưa kịp nói gì thì anh chàng đi mất. Tôi lắc đầu để giải tỏa căng thẳng. Rồi chợt nhợt nghe tiếng Minho la.

“Thầy ơi, thầy ơi, con không biết nốt đó là gì. Con muốn có quyền trợ giúp.”

“Uhm, em muốn quyền trợ giúp gì?”

“Dạ, người thân.”- Nhóc minho đứng dậy chạy đến bên tôi ôm chầm lấy rồi nói.-“ Chị, em không biết nốt đó. Gíup em đi, chị chưa dạy em nốt đó mà.”
“À..nốt đó là nốt La nhé!”

“Chính xác.”

Đám nhóc ồ lên, được dịp Minho càng vênh mặt :” Chị tớ không chỉ giỏi, chị còn hát hay lắm đó. À à..sau này còn làm bác sĩ nối nghiệp cô Ahn cho coi.”
Lại những tiếng ồ. Lúc này Jb cũng chợt nói.

“Uhm giờ giải lao sắp bắt đầu, thôi mình nghỉ ngơi tí rồi học tiếp ha. Suzy à, cô không phiền nếu vào chung vui chứ?”

“À..um tôi..”

Minho đẩy tôi vào ngồi cùng Jb. Anh chàng cầm cây đàn lên, chuẩn bị tư thế.

“Bài gì nhỉ?”

“Only Hope”

There’s a song that’s inside of my soul
It’s the one that I’ve tried to write over and over again
I’m awake in the infinite cold, but you sing to me over
And over and over again
Mark

“Chà, cám ơn cậu nhé!”- Dì vỗ vai và cho tôi củ khoai tây nướng nóng.

Tôi leo xuống bàn sau khi giúp dì sửa bóng đèn ở phòng Suzy. Tôi thoáng nhìn quanh phòng rồi đi đến kệ vớ lấy bức hình cô gái mỉm cười bên em trai cùng dì trong buồng sticker.

“Cháu dì đấy! Xinh không?”

“Dạ xinh, rất xinh!”- tôi mỉm cười một mình –“ Nhưng dì xinh hơn đó ạ!”

“Haha cậu trai chọc cô già này rồi. Hai tụi nhóc ép tôi vào chụp ấy chứ!”

Tôi chào dì rồi rời nhà đến phụ Bambam khiên thùng nước vào nhà dì, cũng như nhà các cô bác khác. Kết thúc công việc, chúng tôi đi về nhà làng. Từ trước khi bước vào nhà, Bambam ghé vào tai tôi nói.

“Woa hyung, giọng hát hay tuyệt!”

Yugyeom mở cửa hộ khi thấy chúng tôi đến. Cậu nhóc đang đóng lại ván sàn bị bong.

“Cám ơn cậu!”

Chúng tôi vào phòng và thấy Jb cùng Suzy đang say sưa hát. Ngay cả Jr và lũ trẻ bên phòng cạnh cũng đã chạy qua đứng thưởng thức.
Tôi chăm chú nhìn cô ấy đến khi bài hát kết thúc. Cô ấy ngước nhìn lên và thấy tôi. Những tiếng vỗ tay vang lên nhưng trong lòng ngực tôi đã đập lấn át cả. Tôi run run đưa tay chỉnh nón chào và cuòi với cô.

Buổi tối hôm ấy, sau khi ăn uống no nê, cả làng quay quần bên trong phòng khách và nhảy múa say sưa. Tôi chẳng biết mình đã có động lực từ đâu mà kéo Suzy ra ngoài hóng mát.

“Em chưa thấy công ty nào có sự kiện như thế trừ các show truyền hình.”

“Công ty anh tốt lắm!”

Chủ đề này kết thúc sau hai câu nói. Tôi lại chủ động bắt chuyện.

“Nghe dì bảo em đã là sinh viên ngành y?”

“Vâng, em đang làm luận án để giành học bổng. Còn anh?”

“Tụi anh vẫn như cũ, lịch trình lưu diễn, show, phỏng vấn..”

“À..thế à.”

Chúng tôi lại im lặng trong 1 giây..2 giây.

“Anh biết đó, những lời khuyên của anh. Em đã nhận ra, em cám ơn anh.”

“Anh cũng thấy điều đó.”- Tôi nhìn vào mái tóc ngắn ngang vai của cô, tính cách và suy nghĩ của cô đã thay đổi.

Cạch. Tiếng xe dừng lại ở trước nhà làng, Jackson bước xuống và nhìn thấy chúng tôi đang đứng ở đó. Cậu đi tới trước mặt Suzy và quỳ xuống.

“Xin lỗi em vì giờ anh mới có can đảm đến để xin lỗi em.”

Tôi nhìn Suzy lắc đầu bước tới đỡ Jackson dậy rồi đập tay lên vai cậu ấy.

“Em bảo anh là mọi chuyện qua rồi. Chúng ta vẫn là bạn mà. Mà sao anh không đến giúp đỡ như anh Mark hả? Bạn bè mà thế haaa?”

Suzy vừa cười vừa đấm nhẹ vài người Jackson. Jackson cũng bật cười trong nước mắt rồi ôm chầm lấy cô.

“Xin lỗi Suzy, anh đã sai.”

Và đáng ra tôi chỉ đứng xem, nhưng trong tim tôi đau lên rồi máu trong người tăng cao. Tôi chạy đến cản hai người họ.

“E hèm, đây là nơi công cộng.”

“À uhm..” Jackson buông Suzy ra rồi nói –“ Tớ sẽ đền bù cho cậu sau ha!” Rồi chạy vào trong nhà.

Tôi lúc này không dám nhìn thẳng vào ánh măt Suzy.

“Anh không có quyền ngăn tôi ôm ai.” Suzy lên giọng.

Tôi thì cúi mặt:” À, anh xin lỗi. Anh đúng là không có quyền.”

Nhưng rồi tôi nghe những tiếng cười khúc khích của cô ấy.

“Haha mắc bẫy rồi nha.”

Tôi nhăn mặt thấy mình ngớ ngẩn nhưng cũng bật cười theo.

Nhưng rồi cô ấy nắm lấy tay tôi.

“Nếu như những gì Jackson nói là đúng, thì em nghĩ rằng mình không xứng đáng với anh.”

“Khoan đã, Jackson đã nói gì?”

“Anh yêu em.”

Tôi khựng người rồi đỏ cả mặt.

“Sao em cho rằng mình không xứng đáng?”

“Em không muốn quen ai  ngay hiện tại, em còn dì còn Minho. Em phải ưu tiên họ, cũng như việc em đã một lần chấp nhận thử thách. Em đã thất bại. Em nghĩ mình không muốn tiép tục lần thứ hai.”

Tôi ôm chặt lấy em.

“Anh biết. Anh biết em sẽ từ chối anh, nhưng 1 năm..5 năm..10 năm..20..25 năm..50 năm anh vẫn đợi.”

“Anh ngốc à! Có biết bao người ngoài kia, có thể 1 trong số họ hợp anh.”

“Nhưng anh không yêu họ. Em định tiếp tục hy sinh cuộc sống của mình đến bao giờ hả, Suzy?”

Cô gỡ tay tôi ra rồi lùi lại.

“Em đã quen với điều đó đến nỗi em không thể thay đổi.”

“Em đã sai rồi. Suzy à! Một ngày nào đó em sẽ nhận ra mình sai.”

“Vậy chúng ta cược nhé!”

Suzy buột miệng.

Tôi đắc ý.

“Nếu em nhận ra mình sai, em sẽ phải chấp nhận anh bước vào cuộc đời em. Còn nếu em đúng, anh sẽ khiến em nhận ra em cần anh.”

“Chẳng phải như thế là quá không công bằng ư?”

“Ok ok nếu em đúng, anh sẽ chấp nhận..”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s