LONGFIC

Con đường thời gian

Timing path

Con đường thời gian – Milky couple
Con đường thời gian – Woozy couple
Con đường thời gian – Myungzy couple
Con đường thời gian – IuSeob couple
Con đường thời gian – Khuntoria
Con đường thời gian – JoongBo couple

44a

Con đường thời gian – HunZy couple ( Sehun exo – Suzy)
Con đường thời gian – 3 cái kết hoàn hảo

Fin

Quả táo vàng cho người đẹp trai nhất

The golden apple for the most handsome
stardeathcat_by_sarilain-d6vv7zy

Chap 1 to 3

Chap 4 to 6

Chap 7 to 10

Chap 11 to 15

Chap 16 to 20

Chap 21 to 25

Chap 26 to 30

The End

BTAB – Chap 37

Sohee quay lại nhìn mọi người, cô vừa nhận được tin buồn trong hoàn cảnh này.

“Sunye đã chết.”

Mọi người giật mình, họ cúi gầm mặt xuống thương xót cho người chị cả của đội thợ săn. Không khí bao trùm quanh họ đầy ngột ngạt và im lặng đến lạ thường. Chỉ có tiếng tí tách của lửa nhảy trong lò sưởi.

Yubin đi đến cạnh Sohee, đặt một tay lên vai của cô em gái nhỏ bé.

“Yeeun đã nói như vậy, Sohee à, Sunye tin tưởng em.”

Sohee đưa tay lên ôm mặt đang ướt đẫm nước mắt của mình.

“Hyelim, Sunye.. cả hai đã ra đi vì trận chiến này.” – Sohee – “Chúng ta phải đòi lại công bằng cho họ.”- Cô gạt nước mắt mình, mạnh mẽ đối diện với những người còn lại.

Ông Park gật gù, tay ông nắm chặt tay con gái của mình Suzy. Ông biết mọi chuyện xảy ra đều có nguyên nhân của nó. Suzy là một phần của câu chuyện này. GD tựa lưng vào kệ tủ thở dài, anh đã bỏ đi để bảo vệ Suzy và Sunye là người duy nhất tin tưởng việc anh làm là có lí do đúng, dù anh cũng không nói về nguyên do cho cô nghe. Hyelim là người đã giúp băng bó những vết thương do đánh nhau cho anh, người bác sĩ đa tài nhất. Sehun thì đưa một tay đặt lên tim của mình, lẩm nhầm những lời chúc phúc an nghỉ cho những người đã mất.

.

Cả ba trú ở một cái hang nhỏ sau những chồng đá che khuất được Myungsoo khéo léo lấp lại. Những tiếng bước chân của bọn đầy tớ của quái vật đang xa dần.

“Họ là quái vật, họ có thể ngửi thấy chúng ta.”- Myungsoo nói.

“Không sao, đây trét những lớp bùn này lên.”- Jihyo nói, cô chỉ tay vào những chỗ bùn mà đống đá được Myungsoo lấy đi.-“ Mẹ nghĩ chúng sẽ có ích”
Cả hai nhìn Jiyeon, cô đang chìm trong giấc ngủ sâu. Lúc này Myungsoo tiến tới ngồi cạnh cô, anh ngồi đối diện với mẹ của mình.

“Tại sao mẹ ở với bọn chúng?”

Jihyo thở dài, nhìn vào mắt con trai của mình.

“Từ khi sinh con ra, con đã bị hắn bắt đi. Mẹ mất máu quá nhiều nhưng Gary đã tới cứu mẹ. Anh ấy đem mẹ đến thế giới này, cả hai ẩn thân dưới lòng đất. Mẹ có trong mình máu ma cà rồng từ Gary, nếu mẹ chết đi thì mẹ sẽ thành như hắn. Tuy nhiên hắn không muốn mẹ trở thành ma cà rồng, nên luôn giữ mẹ bên cạnh. Trong những cuộc chinh phục bọn quái vật ở thế giới này, rồi dần dần họ tôn hắn lên thành Vua quái vật. Sau khi chiến thắng trận đấu 1 chọi 1 với vị vua đời trước, cũng là một con ma cà rồng. Khi nghe tin từ bọn CL, Baro và Dara, mẹ nghe bảo chúng đến trường của 1 người có sức hút kì lạ. Mẹ đã bán một số thứ mà Gary trao để mua chuộc Baro, hỏi hắn về những gì hắn biết. Rồi mẹ nghe tin về con, Myungsoo, có sức mạnh kỳ lạ. Người đã giúp thợ săn đánh tanh bành TOP đội kỵ sĩ. Mẹ tìm đến Kwang.. nhưng không nghe tin gì từ con. Mẹ bắt đầu liên kết sự kiện. Trong lúc mẹ tính lẻn ra khỏi lâu đài để tìm con, mẹ nghe tin từ Taemin đã bắt sống bọn tù binh. Mẹ tìm đến và thấy con, mẹ nhận thấy mối liên kết của chúng ta. Và khi tụi con cố trốn thoát, mẹ đã chạy theo.. mẹ..”

Myungsoo ôm mẹ mình. “Không sao, con ở đây.”

MỘt lúc sau, trời bắt đầu tối. Myungsoo nhìn vào sâu trong hang.

“Mẹ ơi, mẹ nghĩ đó có thể là lối thoát không?”

Jihyo gật đầu. “Chúng ta thử xem.”

Jiyeon dần dần mở mắt.

“Bọn họ đang đến.”

“Jiyeon.. cậu không sao chứ?”

Jiyeon lắc đầu, cô cố gắng ngồi dậy.

“Krystal bảo họ đang đến gần chúng ta”

“Vậy chúng ta phải đi thôi.” – Jihyo nói, cô đi lên trước dẫn đầu.

“Mẹ, để con đi trước.”- Myungsoo nói.

“Không, con đi sau bảo vệ Jiyeon.”- Jihyo nói rồi dẫn đầu đoàn 3 người, chui thẳng vào sâu trong hang.

.

“Qúeo queo quèo.”- Vị vua ngồi trên ngai vàng mỉm cười

Heechul bị còng tay đứng giữa CL và Dara đang cười theo.

“Ôi thưa đức vua, ngài còn sống sao ạ?”

“Mày láo hả?”- Top đứng bên cạnh ngai vàng vị vua Gary.

“Ôi tôi chẳng láo, chỉ là bản tính sao nói vậy.”- Heechul cố gãi đầu nhưng chợt nhớ tay bị còng rồi.

“TOP, im dùm ta.”- Gary nói, tay phẩy một cái ra hiệu cho Baro tháo còng –“ Tháo cho hắn”

“Thưa đức vua, bỏ qua chuyện Heechul. Chúng thần nhận thấy dấu hiệu lạ..”- CL lên tiếng

“Dấu hiệu lạ từ ai, cái gì?”- Tiếng Seungri vang lên, hắn vừa đẩy cửa bước vào. Hắn cúi đầu xuống hành lẽ với đức vua.

“Miễn lẽ”- Gary bảo với Seungri. –“ CL, khanh nói tiếp đi”

CL giật mình nhìn Heechul. Heechul lắc đầu rồi đáp.

“Thưa đức vua, ngài đang mở lòng khoan dung với tất cả thần dân sao? Tôi nhận thấy ngài đang cho phép chúng thần làm tất cả những gì mình muốn. Gái gú, tiệc tùng, nổi tiếng hay hợp tác với QỦy..”- gần cuối Heechul càng lên giọng nhìn bên trái mình.

“Ta không hợp tác với Qủy.”- Gary nói –“ Nhưng những cái mi vừa nói, ta đã thông qua luật với sự mở màng là Seungri đây.”

Baro đứng từ đằng sau cố gắng chui sau lưng Taemin.

“Thưa đức vua, thần sẽ cố gắng xây dựng quân đội mình trên mặt trận showbiz thế giới ngày càng mạnh hơn.”- Seungri tự đắc.

“Thưa đức vua, ngài có bao giờ tự hỏi Qủy có thể chiếm ngai vàng của ngài không?”- Heechul lên tiếng tuy nhiên bị Dara thúc một cái vào xương sườn
Cô nàng rít nhỏ đủ cậu nghe.

“Anh muốn chết hả, chúng ta không có bằng chứng.”

“Tôi là bằng chứng mà.”- Heechul nói, cậu đứng dậy chỉnh chu.

“Ta không..”- Gary nói nhưng rồi chợt nghĩ-“ Ta chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề này.”

“Thưa đức vua, Seungri đã bắt thần.”- heechul gào lên khiến đức vua giật mình

“Thưa đức vua, thần bắt hắn vì ý muốn của ngài.”- Seungri đáp trả.

“Đúng đúng.. ta muốn Heechul trở về bên ta, dẫn dắt đội kỵ sĩ đen.”- Gary đức vua gật đầu.

TOP vội vàng quỳ xuống trước mặt vua.

“Thần không chấp nhận hắn. Hắn đã phản bội đức vua 1 lần, có thể phản bội lần 2.”

“Ta phản bội, đúng đúng, nhưng các người nên kiểm tra mỗi thành viên của mình trước đi mà nói.”- Heechul nhảy cẩng lên, phun nước bọt vào lưng TOP.
TOP quay người lại giơ nắm đấm, đấm vào bụng Heechul. Anh chàng cố gắng gượng dậy, Dara giữ người của Heechul lại.

“Tôi bảo anh im lặng mà”- Dara thì thầm.

Phì phì

Tiếng Heechul phun nước bọt lên người TOP.

“Mi còn dám làm nữa?”- TOP nhếch mép

“DỪNG ĐƯỢC RỒI ĐÓ TOP!” – Đức vua nhìn bọn lính ra hiệu –“Đem hắn đi!”

ĐỨc vua phải hạ lệnh đem hắn về phòng giam.
“Tất cả lui hết đi” Và sau đó ngài ra lệnh.

“Chúng thần xin cáo lui”

BTAB – chap 36

Từ một con cua nhỏ xuất hiện dưới lớp cát mà tên Soo Hyun để lại, sau khi nhanh chóng hóa thành con quạ bay đến nhà xác, con QỦy ấy đã tiếp cận đến xác Soo Hyun. Con QỦy đã nhập xác Soo Hyun, làm mọi người ngạc nhiên. Hắn đi qua những hành lang trong hình dáng Soo Hyun. Đó là lúc con quái vật Seungri được lệnh do thám hành tung một con quỷ. Soo Hyun cảm nhận được ai đang theo dõi mình. Và mọi chuyện đã xảy ra…

Seung Gi đứng trước gương nhìn mình đầy tự hào.

“Ôi chao, ta thiệt là tuyệt tác”

Anh đưa tay vuốt keo lên chỗ tóc phá hàng lối. Jessica tiến bước tới bên cạnh, từ tốn chỉnh lại cà vạt cho người yêu.

“Bên dưới tầng hầm có tiếng động lạ.”

“Ồ chả sao cả em à.” Seung Gi hôn má cô –“ Đừng để tâm đến lũ chim thú anh nuôi chứ.”

“Vâng ạ.”- Jessica đáp lại trong vô thức.

Seung Gi hôn lên trán cô rồi khoác tay cô cùng đi ra khỏi phòng, anh chàng từ một tứ kỵ sĩ đã tiến ra ánh sáng. Anh từ bỏ để được thành siêu sao nổi nhất. Anh cùng cô người yêu rời nhà và bước lên chiếc xe toyota siêu sang của mình. Chiếc xe chạy đi cùng làn khói đặc mùi.

Từ tòa nhà đằng xa, Baro và chị mình đang thay phiên thám thính đôi siêu sao có những hành động lạ.

“Sao rồi, chị thấy gì không?”- Baro ngồi cạp ổ bánh mì còn nóng của mình, miệng ồm ồm nói.

“Hình như ở dưới tầng hầm có gì đó.”- Dara nói –“ Hắn giấu gì đó bên dưới. Chị nghe thoáng qua là vậy.”

“Vậy chúng ta đi xem thôi.”- CL đã trở lại. Trên tay cô là những dụng cụ nạy cửa của những tên trộm, Baro nhìn CL rồi nhìn chị mình.

“Chị lại ăn cắp của bọn người phàm.”- Baro lầm bầm

“Ồ, không chị cũng tốt bụng chừa cho họ một tay để trị thói ăn cắp ấy chứ.”- CL nhoẻn miệng cười.

Cả ba bắt đầu hành động.

===.===

“Heechul à, hình như có tiếng động gì đó.” –Yenny kêu Heechul dậy.

Heechul giật mình khi cánh cửa mở tung ra. CL và Dara đứng đó chậc lưỡi cười vui sướng.

“Chà chà, xem chúng ta tìm thấy gì nào?”

“Này, thả chúng tôi ra.”- Yenny

“No no, tụi ta không phải là kẻ bắt các ngươi. Tụi ta cũng chỉ đến đây để thám thính vì tụi này cũng không muốn gặp rắc rối trước ..”- CL tiến tới trước mặt Yenny. Cô nàng nói nhưng chợt dừng lại chỗ tên kẻ mà cô không muốn nhắc đến là ai.

“Các ngươi muốn trao đổi không?’- Heechul bật cười –“ Ta sẽ đồng ý quay về với quốc vương, đổi lại các ngươi thả hai ta ra.”

Dara bước tới, ngồi xổm xuống nhìn Heechul. Anh chàng người đầy vết thương và máu. Cô nghĩ có lẽ vì do tên kia gây ra.

“Thợ săn và quái vật là những kẻ không đội trời chung. Anh biết điều đấy mà Heechul, nếu chúng tôi thả cô ấy ra. Cô ấy sẽ giết chúng tôi, hoặc sau này sẽ giết chúng tôi. Cô ấy có thể huấn luyện bọn thợ săn và giết chúng tôi.”

“Vì thế bọn ta không có nghĩa vụ gì phải thả các ngươi.”- CL lắc đầu.

“Nhưng em thấy nên thả họ.”- Baro xuất hiện ở phía cửa-“ Chúng ta cần tất cả nguồn lực để bảo vệ cân bằng thế giới này.”

“Này nhóc, đừng xía vào.”- CL hắng giọng

“Thợ săn sinh ra để giết quái vật, nhưng chỉ những quái vật biến chất, những quái vật không đặt lợi ích hòa bình giữa người phàm, thợ săn và quái vật.”- Yenny lầm bầm những gì cô đã được truyền dạy.

“Rồi, mọi người có chịu trao đổi với tôi không?”- Heechul nói nhìn CL rồi quay sang Dara –“ Tôi sẽ khen ngợi cô trước GD”

“ĐỪng nhắc đến hắn.”- Dara nói rồi dùng vũ khí của mình bẻ đôi sợi xích của Heechul. Baro cũng tiến tới hà hơi độc khiến những gông sắt tan đi.

“Chà, thế thôi tôi không nhắc về họ nữa.” – Heechul lầm bầm-“ Hãy cứu cô ấy.”

===.===

“Anh biết là anh không thể quay về đó mà.”- Yenny giữ lấy tay Heechul.

Họ đang đứng ở bên vệ đường cao tốc số 22. Không gian xung yên lặng và nắng nóng lên đến nhiệt độ cực đỉnh.

“Họ đã cứu chúng ta và đến lúc anh thực hiện lời nói của mình.”- Heechul –“ Anh sẽ ổn thôi. Em cũng phải thế nhé. Em nên liên lạc mọi người…”

“Nhưng Sohee, con bé phải làm sao khi nghe em nói chứ?”- Yenny giữ chặt tay Heechul

“Em ấy sẽ hiểu cho tình thế này.”- Heechul

Từ đằng xa, Baro đang vẫy gọi.

“Chúng ta phải đi ngay thôi.”

“Anh đi đây Yenny”- Heechul nói rồi thở dài.

Heechul bước đi tới nhập bọn Baro. Cả bốn họ đi một lúc trên con đường quốc lộ thì CL lấy trong tay quả cầu nhỏ rồi đập nó xuống mặt đất. Những làn khói màu tím bay lên, càng ngày càng nhiều và cuốn lấy cả bốn vào. Ten. Qủa cầu biến mất.

Yenny cố gắng giữ bản thân bình tĩnh, lấy điện thoại mà Baro đưa cho và gọi.

“Alo, Sohee à…”

====.====

Quay trở lại canh kết thúc chap 35 part 2.

Jiyeon và Myungsoo được một người phụ nữ lạ mặt cứu.

Cả ba rơi xuống bên dưới là dòng thác nước chảy xiết.

“Chúng ta phải nhảy thôi.”- Người phụ nữ ấy nói.

Cả ba bị trôi đi theo dòng sông êm đềm cạnh rừng. Myungsoo lồm cồm bò dậy, anh đưa mắt tìm kiếm hai người còn lại. Jiyeon đang ngồi tựa lưng vào gốc cây. Người phụ nữ đang lấy lá cây đắp lên vết thương của cô.

“Bà là ai?”- Myungsoo tiến tới.

“Tôi sẽ trả lời cậu sau, nhưng sau khi chúng ta đến được nơi an toàn. Cô ấy đã bị trúng độc.”- người phụ nữ nói.

“Tại sao bà cứu tôi?”- Myungsoo

“Tôi làm thế vì tôi yêu cậu.”- Người phụ nữ dừng việc đắp lá lên vết thương, bà quay đầu lại nhìn cậu trai đứng trước mặt mình-“ Tôi là mẹ cậu.”

Myungsoo loạng choạng xém ngã. Anh đưa tay lên che mặt mình, lắc đầu. “ Không thể nào.”

“Tôi là Song Ji Hyo, là mẹ cậu, và là một ma cà rồng.”

“Kwangsoo đã nói bà đã chết khi sinh tôi..”- Myungsoo lắp bắp

“ĐỪng nhắc đến tên hắn ta.”- Ji Hyo giận dữ -“ Hắn khiến ta mất con, nhưng vừa cứu con khỏi Gary. Ta đã chết, con à. Hắn đã giết ta, nhưng hắn đã không nỡ xuống tay với con. Vì cha con.”- Ji Hyo bồi hồi nhớ lại –“ Nhưng thôi, chúng ta phải đi. Con phải cõng cô ấy.”- Ji Hyo nhìn về phía Jiyeon bị thương bất tỉnh.

“Tại sao tôi lại phải tin bà chứ?”- Myungsoo nói.

Ji Hyo đưa tay lên xoa má của con trai mình, cô vuốt mái tóc đến chiếc cằm. “Con mang trong mình dòng máu của cha mình, vì thế con có một sức mạnh vô cùng lớn đi kèm một lời nguyền lớn.”

Myungsoo ôm lấy mẹ mình-“Đúng lạ mẹ thật rồi.”

[Oneshot] Khi yêu mà không nói ra | Suzy – MinHo

Cô, một cô gái múp míp nhỏ nhắn. Một cô gái dù tuổi đời cũng gọi là già đời so với các tân sinh viên mới vào thì hình dáng vẫn khá trẻ so với tuổi của mình. Cô là cô gái luôn được sự bảo bọc của gia đình, mọi việc đều diễn ra như đã định hình và cô cũng chẳng bao giờ dám bức phá thay đổi.
Hơn 20 tuổi đầu, cô vẫn chưa có mối tình vắt vai nào. Dù trong lòng đôi khi cũng từng cảm mến nhiều người, nhưng có lẽ cô không ngờ rằng rồi một ngày nào đó cô sẽ thích một ai đó thật sự.
Anh, người con trai khỏe khoắn bước vào lớp học ngoại ngữ với vẻ mệt mỏi. Trong túi balo anh là cây gậy đánh cầu lấp ló lòi ra, anh cúi đầu chào lớp và ngượng ngùng lủi thủi ngồi sau cô. Buổi học đầu tiên ở môn học mới, cả hai chưa từng quen nhau. Cô bất ngờ khi thầy sắp xếp chỗ, dù cứ đinh ninh sẽ được ngồi cùng đám bạn loi nhoi của mình. Ai ngờ một lần nữa, anh lại ngồi sau cô.
Cả hai khác nhóm, điều thú vị nhất là nhóm anh có người bạn nhiều chuyện của cô. Hắn nói rất nhiều và luôn khều cô quay lại. Cô nhìn thấy anh rồi mỉm cười, quay lại nhìn bạn mình tiếp.
Anh nhìn cô một lúc rồi lại tập trung nhìn lên cái bảng trắng mới có mấy dòng chữ và thầy tiếp tục ghi tiếp. Buổi học đầu tiên vẫn chưa có gì là khác lạ, buổi thứ hai vẫn thế. Từ buổi thứ 3, cô bạn cùng nhóm cô lại nghỉ học. Cô cần ai đó cặp để cùng tập nói, cô lại quay mình ra sau.
Anh nhìn cô.
“Ohayo, Suzy-chan”
“Etou, …Ohayo. Anh biết tên em hả?”
“Hai, anh biết. Chẳng phải thầy bảo chúng ta tự giới thiệu trước lớp sao?”
“Eee, vâng.Ano ..onamae wa?”
“Watashi wa Min Ho desu.”
Cô cười. Còn anh bị cô bạn ngồi cùng bạn kéo tay kêu qua giúp đọc chữ mà cả cô với tên bạn của cô không biết. Cuộc trò chuyện của cả hai bị ngắt đi.
Sau hôm đó, cô vì kiếm vé xe buýt mà bị đám bạn bỏ tụt lại phía sau. Anh đi cùng cô và nhẹ nhàng mở cửa hộ.
“A, arigatou.”
Và tiếp theo những buổi học sau, cô cứ nghĩ sẽ lại có dịp cùng trò chuyện với anh nhưng không. Cô bạn kia ngồi chỗ anh mất tiu. Cô thoáng buồn. Cũng trong ngày hôm đó cô cũng nhận được tin về cái vụ kiểm tra cho môn nói. Đám bạn bu quanh cô than thở và cô cũng thở dài. Anh đi vào và hỏi.
Cô nở một nụ cười.
“Không khó khi mình có cố gắng mà, cố lên Suzy-chan!”
“Nhưng nó khó lắm.”
Cô vừa làm nũng và khiến anh bụm miệng cười. Dù cô không biết mình làm nhưng anh đã dần thích cô.
Ở lớp, thầy rất thích vụ lên bảng trả bài như hồi cấp 3. Cả lớp ai cũng phản đối nhưng đành phải theo ý thầy thôi. Lần lượt từng người lên bảng mà điểm đi xuống thì thấp lè tè. Anh và cô xếp cặp khi phải cạnh tranh nhau. Anh đứng bên cạnh thì thầm.
“Cố lên!”
Cô khẽ gật đầu.
Thầy đọc những từ vựng của bài 1, 2 mà lớp được học. Khi đang loay hoay viết bài, thầy chợt nói vài câu.
“Các em biết không, người ta hay bảo khi học một ngôn ngữ mà học cùng với người mình thích sẽ thấy phấn khích và chăm chú học tốt hơn đó.”
Cô có thể nghe thấy từ đằng sau cả lớp ồ lên còn anh đứng cạnh cười khúc khích và nhanh chóng bỏ bút đặt xuống bàn thầy về chỗ ngồi. Cô cũng vừa viết xong nốt từ cuối cùng rồi về chỗ.
Thầy lên bảng chấm và la lên vụ cô sai nét chữ. Cô nhanh nhẩu lật sách ra và tra lại. Sau khi biết lỗi sai, cô phồng má và hơi nghiên người ra sau.
“Không sao đâu, từ từ học sẽ nhớ mà.”
Anh nói.
“Nhưng nó khó nhớ quá đi.”
“Cố lên Suzy-chan.”
Có lẽ lúc ấy đối với cô thì tình cảm vẫn giữ ở mức tình bạn. Gần đến khi kết thúc học cô mới biết anh hơn cô 2 tuổi. Cô vô tình nghe bạn nữ kia gọi anh và đoán ra vì bạn kia lại bằng tuổi cô. Cô tự đấm vào đầu mình. Mình sơ ý thật.
“Hể? Không sao chứ?”
Anh cứ dịu dàng như thế đấy.
Sau khi kết bạn với cô bạn kia, cô tình cờ thấy nick anh. Cô có phải đang quá lắm không nhỉ? Cô tự nhủ nhưng vẫn kết rồi tự dằn vặt mình.
Nhưng.. sau vài phút, lời mời kết bạn được chấp nhận. Cô chính thức trở thành bạn anh, trên mạng xã hội nhé.
Ở lớp cô cũng hay nói chuyện với đám bạn, nhưng với anh là nhiều hơn. Nhiều đến nỗi mà thầy cứ kiếm anh là hỏi qua cô.
“Em không biết mà.”
Buổi học cuối cùng, khi mà trào lưu chơi Uno nổ ra thì 4 học sinh gương mẫu của lớp đi học, cả bọn kia thì cúp vì dù gì cũng hết. Đó là lúc cô hiện nguyên hình là một cô gái không nhẹ nhàng trước mặt anh cả. Anh khẽ vào tay cô vì cô vừa xém nói mấy câu hơi bậy kiểu “ Chết…”
Rồi anh cũng “ Này thì chết.”
Rồi lúc nào kết bàn cô cũng thua cả ba người họ. Cuối buổi, anh ngậm ngùi nhìn cô chào tạm biệt. Còn anh đi theo thầy và hai người bạn ra quán nước. Thầy tinh ý nhìn anh.
“Ho à, sao buồn vậy?”
“Tiếc chứ gì?”
Tên Bum kia nói rồi mắt lớ lớ như ám chỉ cho thầy biết. Anh lắc đầu.
Anh nghĩ có thể không gặp lại cô nữa, chỉ thông qua trang mạng thôi. May mắn thay, tuy anh ngại ngùng bắt chuyện nhưng cô đã giúp anh khi lại tự bắt chuyện.
Mỗi đêm rồi mỗi đêm
“Hahaha, em không làm phiền anh chứ?”
“Không sao mà, anh rất thích nghe em nói.”
Rồi đến đợt đăng ký môn học mới. Anh hỏi cô về ý định học ngôn ngữ lớp bậc 2, và cô bảo có. Anh thấy thích thú và đăng ký ngay.
Buổi học đầu tiên, anh bước vào lớp và tìm xung quanh 7 con người. Anh thất vọng khi không thấy cô. Cả buổi anh cứ gật gù buồn ngủ và nằm luôn khiến thầy xuống gõ mấy cây.
Như thấy anh như thế, thầy muốn vực anh dậy khi chỉ vừa giữa giờ đã điểm danh. Thầy đọc qua đến tên cô là bắt đầu to tiếng hơn.
“Bae Suzy. Ho à, dậy đi em.”
Các bé em năm nhất nhìn anh rồi phì cười. Anh cũng cười gượng.
Buổi học thứ hai, trước khi đến trường anh tự hỏi mình chải chuốt thế này được chưa? Mặc cái này được không? Xịt thử chai nước hoa của ông anh này có hợp không? Sau buổi sáng suy nghĩ, anh thở dài xuống lầu dắt xe ra cổng chuẩn bị đi học.
Anh đến trường, rồi anh đi thang máy lên lầu 6. Anh vừa đi vừa nghe nhạc, dù trong lòng thì đang cầu thấy được cô. Anh bước thật nhanh đến cửa lớp và mỉm cười trong lòng. Anh đưa tay mở cửa vào. Cô ngạc nhiên nhìn anh.
“Ohayo Ho-san.”
“Ohayo Suzy-chan.”
“Anh nè, hôm bữa học gì thế?”
“Hừm, hôm bữa cúp ha. Yên tâm đi bữa đầu thầy ôn bài thôi.”
Cô khác lạ hơn. Cô đang có sự thay đổi, anh thấy cô cứ lảng tránh mình. Dù anh muốn hỏi lắm nhưng anh không thể bắt chuyện.
Và rồi cũng trò chuyện lại nhưng cô cứ ngại ngùng nhìn anh, anh thấy lạ nhưng lại nghĩ mỗi đêm cả hai vẫn hàn thuyên tâm sự bình thường. Những câu nói của cô khiến một ngày dài và căng thẳng của anh như tan biến mất. Anh thích điều đó, anh cũng thấy lạ khi thấy dù mình hay cười nay đã cười nhiều hơn.
Có lần cô mếu máo kể về tên nao đó khiến lớp cô chia rẻ mất tình đoàn kết. Anh bực mình chỉ có thể khuyên cô, anh cũng muốn tìm ra ai và đấm hắn nhưng lại nghĩ mình chẳng là gì của cô.
Cũng có lần khi thầy bao cả lớp xuống căn tin ăn, anh ngại ngùng khẽ kéo tay áo cô và nói.
“Cẩn thận, đứng ngoài đó nắng.”
Cô lại ngó lơ chỗ khác rồi nói.
“Hehe không sao đâu. Em quen rồi.”
Anh thấy khó hiểu.
Cô, cô thấy ngại khi nhìn anh. Tim cô thì cứ đập liên hồi, tay chân thì cứ cứng đờ. Trong đầu thì suy nghĩ biết bao nhiêu phương án để nói, còn miệng thì cứ nói cái gì đâu không hợp lý chút nào. Khi anh hỏi cô ăn gì. Cô lại tự làm xấu hổ mình khi bảo.
“Cho em cây kẹo gặm nhắm là được rồi.”
Con bé đứng cạnh phì cười với cô.
“Em làm như em là chuột ấy.”
“Hahaha thì chắc vậy anh à, em là chuột Suzy biên hình.Bùm chéo.”
Anh bụm miệng cười. Cả bọn đi qua bàn ngồi, anh lại nhường ghế cho cô và ngồi gần chỗ nắng chiếu vào.
Cứ thế nhẹ nhàng.
Nhiều lúc anh đã thú thật lòng mình mỗi khi nói chuyện với cô. Khi cả hai bàn về phim “Võ Tắc Thiên.”
“Em không hiểu sao vì 1 người đàn ông mà biết bao người phụ nữ phải tranh giành khổ sở như vậy.”
“Vì họ yêu ổng chứ sao?”
“Thế anh thích được làm vua lắm ha?”
“Không, vì như thế sẽ làm khổ người anh yêu lắm.”
“Thế à, chắc anh có người yêu rồi ha”
“Không có. Thề luôn. Anh chưa yêu ai.”
“Em cũng thế hahah. Mà em thì thích làm vua, làm vua rất bá đạo. Được làm bá chủ thiên hạ.”
“Thế thì anh làm cung phi của em nhá.”
“Anh đùa”
Rồi cũng có lần cả hai bàn về phim Thần Điêu Đại Hiệp phim cổ trang khác của Trung Quốc.
“Anh thích Lục Vô Song lắm à?”
“Ua`”
“Sao thế ạ?”
“Vì nhí nhảnh, dễ thương, hồn nhiên và lâu lâu nói mấy câu bá đạo giống như em vậy.”
Có hôm thì trời nóng quá viết stt trên page của mình. Cô ấy thì nhảy vào.
“Để em ký gửi anh lên Cổ mộ, phòng 1, loại đặc biệt giường băng.”
“Haha thôi cho anh xin. Anh ở nhà mở tủ lạnh là được.
“Ăn thức ăn lạnh như kem nè, nước lạnh nè.”
“Ăn luôn con sâu ướp lạnh nè.”
“Uầy, em đâu phải dân Gangnam mà anh bắt được em. Lêu lêu.”
“Thì anh dự tính đi săn sâu mà.”
“Em chưa đến đó bao giờ, em sợ lạc.”
“Anh sẽ dẫn em đi, ok?”
“Lỡ anh bắt em luôn thì sao?”
“Thì em thành đồ ăn cho anh. BỤng anh đói gào nè.”

Rồi 14/2
Anh dự định tỏ tình, mở ô chat nhưng rồi lại thôi.
Bên cô cũng vậy, định muốn nói hết lòng nhưng kịp chặn lại.
Rồi cô và anh cũng xa nhau ngoài đời thật. Hết môn học chung, cả hai như rẽ lối khác. Nhiều lúc khi mọi người nhắc tên anh, cô cũng vui trong lòng.
Họ bảo cô và anh là một cặp. Cô hỏi lí do vì sao, họ bảo họ cảm nhận như thế. Nhiều lúc khi thấy anh, cô cũng muốn biết anh có cảm nhận thế không?
Anh thấy cô buồn, anh an ủi nhưng biết rằng dòng chữ không thể thay cho lời nói. Nhưng rồi lại cứ đưa đẩy đến lúc thật sự cô không xuất hiện trên mạng nữa. Anh khựng lại.
4 năm sau,
Khi anh đã là một quản lý khách sạn, anh đã từng được nhiều cô gái tỏ tình. Nhưng trái tim anh lại không thể hồi đáp cho đám tiểu muội ấy được. Anh tình cờ gặp lại thầy, họ có những buổi đi cà phê khi rãnh.
“Vì lòng em đang có tiểu muội nào đó và em muốn cô gái ấy chứ không phải ai khác.”
“Thầy hiểu em sao?”
“Em quên rồi sao. Ngay từ đầu, thầy đã nghĩ hai đứa sẽ thành cặp đôi hoàn hảo. Thầy cũng nghĩ hai đứa hợp nhau và thầy cũng nghĩ hai đứa thích nhau.”
“Nhưng cô ấy tránh em, chắc có bạn trai.”
“Nó than trên facebook là FA riết mà em không thấy hả, baka Ho-kun.”
“Cô ấy cắt liên lạc em rồi mà.”
“À, chắc lần này em phải là người chủ động rồi.”
Thầy nháy mắt rồi chào tạm biệt khi sắp đến giờ dạy. Còn anh phải về chỗ làm chuẩn bị thay ca trực.
Anh tìm đến và mở lời. Dù không nói chuyện nữa nhưng anh vẫn thích thú trong lòng khi cô nhấn thích bài viết hay chia sẻ của mình.
Rồi anh nhận ra cô đang đứng trước mặt mình hỏi về phòng đã đặt. Đây là lần đầu anh gặp cô ngoài đời thật.
“Genki desuka?” (em khỏe chứ?)
“Genkidesu.”(em khỏe)
Cô đến lấy chìa khóa phòng và đưa cho đối tác người Nhật của mình. Họ chào tạm biệt và cô đi về. Anh chạy theo cô ra cổng và chợt kéo tay áo cô lại.
“Anh biết điều này hơi bất ngờ, nhưng cho anh xin số điện thoại nhé.”
Cô mỉm cười.
Anh hẹn gặp cô vào một ngày nghỉ phép. Cô vẫn vui tính, nhưng anh hiểu cô. Anh thấy cô đang tự tạo mình vỏ bọc mà trong đó nỗi buồn cô không ít, vẫn đòi thoát ra.
Cô thay đổi, cô trở thành một cô phiên dịch thành công. Anh thấy vui khi cô đã thay đổi nhiều, không còn là cô gái khóc lóc than thở về sau này sẽ làm gì, không có tài năng gì. À, quên một chút là cô vẫn còn là cô bán than.
Cô chợt nhận ra trên cổ tay anh là chiếc vòng xanh mà cô gái kia đã từng tag anh vào. Cô nhớ lại rồi rùng mình nhưng cũng nhận ra bên dưới là chiếc vòng cô làm bằng những sợi chỉ màu đơn giản.
“Anh còn giữ nó sao?”- cô ngại ngùng
“Ah cái này à, phải.”
“Vì sao thế?”
“Vì đây là món quà em tặng.”
Cô mỉm cười.
“Vậy bạn gái anh không ghen chứ?”
“Anh đây là đang độc thân nha.”
“Thế chiếc vòng xanh kia..”
“Nó thì sao ta?”
“Em thấy nó giống cái hình cô gái nắm tay anh.”
“Đồng phục của lớp, cô ngốc à.”
“Em xin lỗi.”
Cô cúi đầu toan đứng dậy bỏ đi nhưng anh đã nắm lấy cổ tay cô.
“Trước khi đi thì phải thực hiện cho lời xin lỗi của mình chứ.”
“Là saoo cơ?” cô ngạc nhiên nhìn anh.
“Em định cứ thế mà đi à. Em không hiểu lòng anh thật sự ạ.”
“Em xin lỗi. Em không hiểu, nhưng em thích anh.”
Anh ngỡ ngàng thả tay cô ra.
… kết
Nếu có điều gì hạnh phúc và đơn giản, đó là lúc cả hai nhận ra mình đã nắm tay nhau và cùng đi dạo dọc các con phố. Và cũng là lúc họ nhân ra, biết bao lâu nay cả hai đều bị lừa bởi những thứ xung quanh khiến họ không nhìn ra họ cần nhau biết dường nào.